Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3343 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Thế là Thu Tranh nhờ người giúp việc tìm một cái bình hoa, cô định cắm những bông hoa chưa héo đã được chọn lọc lại vào đó.

Cảm nhận được ánh mắt Ôn Diên nhìn sang, cô giải thích: “Mấy bông này chưa chết mà, vứt đi phí lắm để chúng nở thêm hai ngày nữa đi.”

Nói xong lại sực nhớ ra, đây là hoa của người ta, lãng phí hay không cũng là do người ta quyết định, trong thế giới của hắn, ngoài thời gian ra thì dường như chẳng có thứ gì khác được gọi là lãng phí cả.

Mình đúng là chưa từng sống cuộc sống giàu sang.

Biết đâu Ôn Diên chỉ thích những bông hoa nở rộ nhất thì sao.

“Nếu anh không thích.” cô liếc nhìn Ôn Diên rồi nói tiếp: “hay là để trong phòng tôi nhé.”

Cơ thể người đàn ông dường như cứng lại, động tác chỉnh sửa cành hoa cũng trở nên loạn nhịp.

“Em thích à?”

Thu Tranh nghe hắn hỏi một câu.

Ai mà chẳng thích hoa chứ? Nhìn vào tâm trạng cũng tốt lên.

Cô gật đầu.

“Em có thể lấy bó mới này...”

Thu Tranh vội vàng từ chối: “Không cần đâu, bó này được rồi.”

Ôn Diên im lặng một lúc rồi cũng ừ một tiếng: “Tùy em. Dù sao... vốn dĩ cũng là tặng cho em.” Câu sau giọng nhỏ quá, Thu Tranh không nghe rõ nhưng ngại hỏi lại, coi như hắn không nói chuyện gì quan trọng.

Cô cắm hoa hồng vào bình còn dặn dò Lưu Vân một câu: “Cứ để đây đã, lát nữa tôi lên lầu sẽ mang lên sau.”

“Vâng thưa cô Thu.”

Cách xưng hô “cô Thu” khiến Ôn Diên nhìn sang, Lưu Vân nhận ra, hận không thể c.ắ.n lưỡi mình là do Thu Tranh cứ khăng khăng không cho họ gọi là phu nhân này nọ, bảo là không quen.

May mà “mọi việc đều lấy phu nhân làm trọng” rõ ràng là nguyên tắc tối cao, Ôn Diên chỉ nhìn cô ấy một cái chứ không nói gì thêm.

Bữa tối, bàn ăn cũng chỉ có hai người họ. Nhưng bữa tối vô cùng phong phú, lúc này Thu Tranh cũng chẳng nói lãng phí hay không lãng phí nữa, dù sao thứ lãng phí cũng không phải của cô.

Thu Tranh cũng không lạ lẫm với việc ăn cơm cùng hắn, hai người ai ăn phần nấy, thỉnh thoảng cô gắp thức ăn hơi xa, Ôn Diên liền thuận tay bê đĩa lại giúp cô.

Cũng khá hòa hợp.

“Ở có quen không?” Người đàn ông đột nhiên hỏi một câu.

Thu Tranh thành thật gật đầu.

Quen chịu khổ có thể khó, chứ quen hưởng phúc thì cần gì bản lĩnh?

“Cũng cảm ơn anh đã chuẩn bị chu đáo như vậy.”

Lời cảm ơn này Thu Tranh nói thật lòng, bởi vì tầng ba Ôn Diên chuẩn bị cho cô, cô ở cả buổi chiều mà thực sự không bới ra được lỗi nào.

Ôn Diên không có biểu cảm gì, nhàn nhạt đáp lại: “Vốn dĩ cũng để trống, chỉ cho người dọn dẹp lại chút thôi.”

Thu Tranh nghĩ ngợi rồi nói tiếp: “Anh yên tâm, tôi biết anh thích yên tĩnh sẽ cố gắng hết sức không làm phiền anh, nếu anh có gì không hài lòng hoặc quy tắc gì thì cứ nói với tôi.”

Không ngờ, cô càng nói ánh mắt Ôn Diên càng trầm xuống, cụp mắt suy nghĩ hồi lâu cũng chỉ nói một câu: “Tạm thời chưa có.”

Thu Tranh cười: “Vậy khi nào có thì anh nói với tôi nhé.”

Ăn xong cô định lên lầu.

Cảm giác không phải rửa bát thật tuyệt, trong tất cả các việc nhà, cô ghét nhất là rửa bát.

Thu Tranh vào thang máy, Ôn Diên cũng vào theo.

Ôn Diên xuống ở tầng hai, trước khi cửa thang máy đóng lại, hắn hơi quay đầu nhìn, Thu Tranh vẫn đang ôm bình hoa hồng đó, những đóa hoa đỏ rực kiều diễm rạng rỡ trước n.g.ự.c cô.

Vốn là hoa tặng cho cô, đi một vòng lớn, cuối cùng vẫn đến tay cô.

Lúc này thứ cô ôm trong lòng dường như không chỉ là bó hoa mà còn là tất cả sự mong đợi của hắn khi đó, đều nhận được sự hồi đáp muộn màng vào lúc này.

Không đúng, thực ra cô ấy chẳng biết gì cả, Ôn Diên chặn đứng dòng suy nghĩ lan man của mình, cảnh cáo bản thân, hành động của cô chẳng có ý nghĩa gì cả.

Điều đó không đại diện cho... sự chấp nhận và trân trọng.

Cửa thang máy từ từ đóng lại, ngăn cách tầm nhìn của hắn. Người đàn ông đứng đó thêm một lúc nữa mới quay người về phòng.

Cũng tốt, hắn lờ mờ nảy sinh ý nghĩ như vậy, cô ấy chuyển vào cũng tốt, dường như mỗi ngày mỗi giờ mỗi khắc đều sẽ có chuyện gì đó khiến mình vui vẻ.

Vui vẻ...

Nghĩ kỹ lại thì có chuyện gì đáng vui vẻ chứ? Cô ấy cũng chỉ hỏi hắn một câu “về rồi à”, cùng hắn ăn bữa tối.

Đều là những chuyện bình thường không thể bình thường hơn, hắn không đến mức ngay cả chút chiêu trò này cũng không đỡ nổi.

Nhưng mà... sự hưng phấn và vui sướng do dây thần kinh truyền đến dường như không cho phép hắn lựa chọn không tiếp nhận.

Cuốn “Sổ tay kháng cự Omega 100%” kia, hắn đã mang từ khách sạn về nhà.

Thực tế thì đã lâu lắm rồi hắn không mở ra.

“Không được đến nhà cô ấy.”

“Không được để cô ấy đến nhà mình.”

“Không được tặng hoa.”

“Không được đi du lịch.”

Những mục có thể đ.á.n.h dấu X đã nhiều lên rất nhiều. Ôn Diên đ.á.n.h hai dấu xong, tay dừng lại không tiếp tục nữa, hắn nhìn chằm chằm một lúc rồi đột nhiên gập mạnh cuốn sổ lại.

Không hiểu sao, hắn lại nhớ đến đứa em họ nhỏ trong nhà, được coi là đứa trẻ hiếm hoi không quá thông minh của nhà họ Ôn. Trước đây bị mắng mỏ, nó còn ngoan ngoãn nghe.

Bây giờ, câu cửa miệng của nó là.

“Em cứ thế đấy.”

“Mặc kệ đời đi.”

“Nát thì cho nát luôn.”

“Nằm thẳng thôi.”

Những từ ngữ vốn chẳng liên quan gì đến Ôn Diên, lúc này lại kỳ lạ xuất hiện trong đầu hắn.

Hắn thế mà lại có thể hiểu được tâm trạng đó.

Ôn Diên thở hắt ra một hơi, dựa vào lưng ghế, ánh mắt bất giác nhìn lên trần nhà.

Bố cục tầng hai và tầng ba tương tự nhau, phòng của hắn tương ứng với phòng của Thu Tranh.

Không biết cô ấy đang làm gì.

Có lẽ là đang ở thư phòng nhỉ?

Gần quá... cách nhau gần quá.

Hôm nay Thu Tranh không có hứng thú làm việc.

Tắm rửa thoải mái xong liền nằm lên giường, giường rất êm, cô ngủ cũng sớm hơn mọi ngày.

Trong lúc mơ màng, điện thoại ting ting vang lên tiếng thông báo tin nhắn mới, Thu Tranh mắt nhắm mắt mở nhìn qua là Ôn Diên gửi đến.

Ôn Diên: Tôi cũng không đặc biệt thích yên tĩnh, náo nhiệt một chút cũng tốt.

Ôn Diên: Không có gì không hài lòng.

Ôn Diên: Không có quy tắc.

Lảm nhảm cái gì thế không biết? Thu Tranh buông thõng tay lại ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau tỉnh dậy đương nhiên là không còn sớm nữa, vì thích ngủ nướng, cô không có thói quen ăn sáng, đến trưa mới xuống lầu ăn cơm.

Cơm nước đều đã chuẩn bị xong, chỉ là Lưu Vân không nói với Thu Tranh rằng cả buổi sáng ông chủ đã gọi về mấy cuộc điện thoại hỏi phu nhân ăn sáng chưa.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »