Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3233 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 152

❊ ❊ ❊

Thế là ánh mắt anh ta chuyển sang Mộc Nhất Phàm.

Người có vẻ có quan hệ rất tốt với Thu Tranh.

Gã đàn ông này ngu ngốc không chút đề phòng, dễ dàng bị anh ta tóm được cơ hội, Phương Lâm trông thư sinh yếu ớt nhưng dù sao cũng là Alpha, đối phó với một Beta không khó, huống chi còn chuẩn bị trước, cho nên bây giờ người này đang bị anh ta trói ở một bên.

Điện thoại reo là của Phương Lâm, người đưa t.h.u.ố.c cho anh ta gọi tới, giọng điệu tức tối: “Mày có bị bệnh não không? Giờ là lúc nào rồi? Mày còn dám ra ngoài lượn lờ?”

“Mày cố tình gây rắc rối cho tao đúng không?”

“Mày mau cút về đây ngay.”

Phương Lâm nghe một lúc rồi cúp máy, nhìn lại trang chat với Thu Tranh trên điện thoại của Mộc Nhất Phàm.

Đối phương không trả lời nữa.

Bên cạnh vang lên tiếng cười, mang theo chút chế giễu.

Phương Lâm nhìn sang là Mộc Nhất Phàm đã tỉnh. Gã đàn ông này được coi là nổi bật trong số các Beta, làm ngôi sao, ngũ quan đương nhiên ưu tú, Phương Lâm biết gia thế anh ta cũng không tồi.

“Anh có tin không, cô ấy đã biết người nói chuyện với cô ấy không phải tôi rồi.”

Dù bị trói nhưng trên mặt Mộc Nhất Phàm không hề hoảng sợ, thậm chí không có vẻ gì là ngạc nhiên, rõ ràng là anh ta biết Phương Lâm.

Phương Lâm không để ý đến anh ta mà lướt ngón tay lên trên, xem lịch sử trò chuyện của hai người cũng không có gì đặc biệt mập mờ, nhưng chỉ giọng điệu thân thiết như bạn bè lâu năm đó thôi cũng đủ khiến ngọn lửa ghen tị bùng cháy không thể kìm nén trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

“Anh đỡ hơn chưa?”

“Ngủ sớm đi, ốm rồi còn thức khuya à?”

Những lời quan tâm tự nhiên đó, rõ ràng trước đây anh ta cũng từng có được.

Giọng nói đáng đ.á.n.h đòn bên cạnh lại vang lên: “Anh có nhìn nữa thì những lời đó cũng không phải nói với anh đâu.”

Khi Phương Lâm nhìn sang lần nữa, trong mắt đã thêm vài phần giận dữ.

Nhưng Mộc Nhất Phàm cũng chẳng sợ hãi, ngược lại vẻ mặt cũng lạnh xuống.

Trong lòng anh ta thực ra cũng đang bực bội.

Chính là người này sao? Người khiến Tranh Tranh chịu nhiều uất ức như vậy, nếu không phải hắn ta, mình và Tranh Tranh lẽ ra đã quen nhau từ lâu rồi.

Nếu thế thì còn chỗ nào cho Ôn Diên nữa?

“Anh hại cô ấy còn chưa đủ sao? Cô ấy bây giờ đã có thể sống tốt rồi, anh còn không chịu buông tha cô ấy à?”

“Không phải tôi không buông tha cô ấy!”

Phương Lâm như bị kích động, gào lên:

“Là tên đó không thể cho cô ấy hạnh phúc, những thứ do độ tương thích mang lại đều là giả dối là giả dối! Anh nhìn tôi bây giờ xem, chẳng phải do độ tương thích hại sao, nếu không phải độ tương thích, tôi căn bản sẽ không làm tổn thương cô ấy.”

Dáng vẻ của anh ta có phần điên cuồng, gào xong rồi mới từ từ bình tĩnh lại.

“Đừng tưởng tôi không biết, anh với cô ấy cũng có độ tương thích tám mươi phần trăm.” Hắn cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải vì cái đó, cô ấy căn bản sẽ không nhìn anh thêm hai lần đâu.”

“Vậy sẽ nhìn ai?” Mộc Nhất Phàm bật cười: “Nhìn anh à? Thật ghen tị với anh đấy, bình thường như vậy mà lại tự tin đến thế.”

Phương Lâm không nói gì nữa, chỉ dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn anh ta.

Khi nhận ra điều bất thường, phản ứng đầu tiên của Thu Tranh là gọi điện cho Ôn Diên.

Cô cũng không vào thang máy nữa, vừa gọi điện vừa quay đầu xe trở lại.

Điện thoại chỉ reo hai tiếng đã được kết nối.

“Thu Tranh?”

Trong giọng Ôn Diên mang theo sự ngạc nhiên vì cô chủ động gọi điện.

Nhưng Thu Tranh lúc này chẳng màng gì nữa, vội vàng nói: “Ôn Diên, Mộc Nhất Phàm hình như xảy ra chuyện rồi, tin nhắn anh ấy vừa gửi cho tôi rõ ràng không phải do chính chủ gửi...”

“Thu Tranh...” Ôn Diên nghe ra sự gấp gáp của cô, cố gắng trấn an người phụ nữ đang bất an, nhưng Thu Tranh không nghe lọt tai lời hắn, tự mình nói tiếp...

“Tôi không dám gọi lại, không biết anh ấy bị mất điện thoại hay đang gặp nguy hiểm. Không đúng, người nhắn tin cho tôi biết tên tôi còn biết tên anh, thậm chí biết độ tương thích của chúng ta. Khoan đã...”

Thu Tranh lúc này vì lo lắng nên nói năng lộn xộn nhưng vẫn nhanh ch.óng nắm bắt được trọng điểm trong sự hỗn loạn đó và đưa ra kết luận.

“Là Phương Lâm, Ôn Diên là Phương Lâm!”

Đúng rồi, tên điên đó, lần trước còn đâm xe vào đuôi xe Ôn Diên.

“Có phải hắn ta bắt cóc Mộc Nhất Phàm rồi không?”

Phương Lâm hiện tại đã không còn là người trong ký ức của Thu Tranh nữa, hắn ta thực sự là một kẻ điên, vậy hắn ta có làm hại Mộc Nhất Phàm không?

Lòng bàn tay Thu Tranh bắt đầu toát mồ hôi vì sợ hãi.

“Thu Tranh.” khi cô đang lục thần vô chủ, giọng nói của Ôn Diên lại vang lên: “em đừng lo, tôi biết hắn ta đang ở đâu.”

Thu Tranh sững sờ: “Anh biết?”

“Ừ, Mộc Nhất Phàm trước đó đã đến tìm tôi.”

mặc dù trong lòng thầm mắng tên phế vật kia sao lại lôi kéo Thu Tranh vào, nhưng biết Thu Tranh hiện tại đang lo lắng thế nào, Ôn Diên không giấu giếm gì:

“cậu ta nói với tôi, nghi ngờ mình bị theo dõi, cậu ta nghĩ là Phương Lâm nên nhờ tôi giúp đỡ, tóm tên này ra.”

Tất nhiên, Ôn Diên đã lược bỏ rất nhiều quá trình, ví dụ như sự mỉa mai châm chọc của Mộc Nhất Phàm

“Nhờ phúc của ông Ôn, ánh mắt đó tôi bị nhìn một lần là nhớ ngay.”

: “Chậc chậc, nếu không phải có vết xe đổ trước đó, tôi lại tưởng là antifan đấy” các kiểu.

Tìm hắn hợp tác ở Hải Thành chắc chắn là sáng suốt, cậu ta không đồng ý để Ôn Diên cử người theo dõi mình vì sợ Phương Lâm không c.ắ.n câu. Cậu ta cứ như chẳng quan tâm đến sự an nguy của bản thân vậy.

Ôn Diên nhìn ra được, Thu Tranh đối với Mộc Nhất Phàm rất quan trọng.

Không phải kiểu quan trọng trong sáng, cho nên cậu ta không thích hắn, tất nhiên, hắn cũng vậy thôi.

Nhưng vì Thu Tranh, họ tạm thời gác lại mâu thuẫn.

Có người đang bảo vệ tên Phương Lâm đó khiến việc tìm người của Ôn Diên trở nên khó khăn hơn nhiều, không giải quyết Phương Lâm thì mãi là mối họa.

“Trên người cậu ta có thiết bị định vị, người của tôi sắp đến nơi rồi sẽ không để cậu ta xảy ra chuyện đâu.”

Thu Tranh không thể hoàn toàn yên tâm nhưng ít nhất cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Anh gửi vị trí định vị cho tôi, tôi cũng muốn đi.”

Ôn Diên chỉ suy nghĩ vài giây rồi đồng ý, có lẽ cũng biết mình có phản đối cũng vô dụng, nhưng dù vậy, hắn vẫn đưa ra yêu cầu:

“Tôi sắp xếp tài xế rồi đã đến khu nhà em, địa chỉ cậu ta biết, em đi xe cậu ta, đừng tự lái.”

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »