Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3332 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 169

❊ ❊ ❊

Trình Dục cười không nói, chỉ lẳng lặng giơ điện thoại lên, tách một cái, chụp bức ảnh bàn ăn, chỉ có Mộc Nhất Phàm lọt vào khung hình.

Lần trước anh ta đã kết bạn với Thu Tranh, lúc này liền gửi thẳng hiện trường xem mắt cho Thu Tranh.

“Vậy mọi người tiếp tục đi.”

Mọi người chào tạm biệt bà cụ, một đám người ùa vào sau đó lại ùa ra đi mất. Để lại Mộc Nhất Phàm đối mặt với những ánh mắt dường như đều tăng thêm vài phần nhiệt độ của mọi người.

Bị cắt ngang như vậy, không khí phía sau vui vẻ hòa thuận vô cùng, đương nhiên, không bao gồm Mộc Nhất Phàm, Mộc Nhất Phàm không muốn làm người nữa.

Anh ta đang nhắn tin cho Thu Tranh, giải thích rằng mình không biết nên mới đến. Đối phương không trả lời.

Thu Tranh lúc này cũng đang tụ tập.

Vì Mộc Nhất Phàm nằm viện một thời gian, buổi thử vai của anh ta là đi sau cùng, đạo diễn cuối cùng sắp xếp cho một vai, xét về đất diễn thì coi như nam ba.

Việc chọn diễn viên cơ bản đã xác định xong thì lập tức lần lượt có ảnh định trang và công bố chính thức.

Ngày Tuyên Tuyên được công bố chính thức, nhóm chat của Thu Tranh bị Khang Nhã spam tin nhắn.

“Tui sắp ghen tị chết mất a a a a nha.”

“Viết kịch bản cho nữ thần.”

“Huhuhuhu.”

“Hai người các bà!!”

“Còn lén lút gặp nhau sau lưng tui, không sống nổi nữa rồi.”

Đợi cô ấy than khóc trong nhóm xong, Thu Tranh hỏi cô ấy có muốn đến Hải Thành chơi không.

Thời gian của Khang Nhã vốn tự do, thấy hai người họ đều ở đó, không nói hai lời liền đòi qua ngay.

Hôm cô ấy đến, Ôn Diên vừa khéo cũng không về nhà, Thu Tranh liền hẹn luôn cả Thanh Thu, ba người cứ thế hẹn gặp nhau.

Mấy người đi check-in các địa điểm du lịch ở Hải Thành xong, Thu Tranh vì tiếng thông báo chuyển khoản đột ngột vang lên mới chịu mở điện thoại.

Trong tài khoản bỗng nhiên có thêm ba triệu.

Cô sững sờ, mở trang chat ra.

Trong trang chat bị mấy người b.o.m tin nhắn tới tấp còn có thêm một đống lời mời kết bạn mới.

Cô lôi tin nhắn của Ôn Diên ra trước.

Đối phương hỏi cô đang ở đâu, không ăn cơm ở nhà sao? Mấy câu đầu có thể cảm nhận được sự gấp gáp rõ rệt, đến những câu sau lại bình tĩnh trở lại.

“Là đi chơi à?”

“Tiền có đủ tiêu không?”

Sau đó... sau đó chắc là thông báo chuyển khoản.

Thực ra tấm thẻ Ôn Diên đưa trước đó vẫn còn trên người cô, chỉ là Thu Tranh không dùng đến.

Cô lại lướt xem lịch sử trò chuyện của những người khác, đại khái hiểu được tình hình, vậy là Mộc Nhất Phàm đi xem mắt bị Ôn Diên và bạn bè bắt gặp đúng không? Nhưng mà... chuyện này có gì to tát đâu?

Thu Tranh nhìn hai người kia vẫn đang chọn đồ lưu niệm, lùi sang một bên gọi điện cho Ôn Diên.

Ôn Diên tuy đang nghe bạn bè nói chuyện nhưng điện thoại vẫn cầm trên tay nên vừa thấy Thu Tranh gọi đến, hắn liếc nhìn rồi đứng dậy.

“Nghe điện thoại cái.”

“Nữ hoàng đại nhân gọi à?”

“Này, cậu bảo nữ hoàng chấp nhận lời mời kết bạn của tôi đi, dựa vào đâu mà chỉ có mỗi Trình Dục có thế?”

“Theo tôi thì cậu cứ nghe ở đây đi, có gì mà chúng tôi không nghe được chứ?”

Ôn Diên mặc kệ đám người trêu chọc, ra khỏi phòng bao tìm một chỗ yên tĩnh nghe điện thoại.

“Tranh Tranh.”

Giọng nói trầm thấp mang theo chút dư vị quyến luyến.

Thu Tranh có cảm giác như bị bạo kích trực diện, sự thẳng thắn, ung dung ban đầu bỗng chốc bay biến, nhất thời không biết nói gì, một lúc sau mới tìm lại được giọng nói: “Anh chuyển tiền cho tôi làm gì?”

Chính cô cũng không nhận ra giọng mình đột nhiên dịu đi nhiều, lọt vào tai Ôn Diên, giọng điệu hờn dỗi ấy, cứ như đang làm nũng với hắn vậy.

Tai cũng tê rần.

Tim mềm nhũn ra.

Muốn hôn cô quá.

Nghĩ vậy nhưng hắn vẫn trả lời với giọng điệu bình thường: “Thấy em đi chơi, sợ em không đủ tiền.”

“Sao mà không đủ được, hơn nữa chẳng phải còn có thẻ đen của anh sao.”

“Thế sao không dùng thẻ?”

“Tôi...” Thu Tranh định trả lời mới nhận ra có gì đó sai sai: “Sao anh biết tôi không dùng? Chẳng lẽ trước đây tôi dùng anh đều biết?”

Biết mình lỡ lời, Ôn Diên im thin thít.

Không nên hỏi, lần này coi như mất cả chì lẫn chài.

Hai người kia đã chọn xong đồ, Thu Tranh cũng không nói nhiều với Ôn Diên nữa, hừ một tiếng để lại một câu: “Về nhà rồi anh liệu mà giải thích rõ ràng với tôi.”

Ôn Diên nghe tiếng cô cúp máy.

Về nhà... giải thích...

Mỗi một từ ngữ đại diện cho người nhà, hoặc là thân mật mập mờ, đều như dòng nước suối ngọt lành tưới mát mảnh đất khô cằn trong lòng hắn, ngọt đến mức tim gan run rẩy.

Ôn Diên muốn cười lại kìm nén.

Thôi, giờ nghĩ xem về nhà giải thích thế nào đã.

Mộc Nhất Phàm không nhận được hồi âm của Thu Tranh.

Ngược lại lúc kết thúc, đối tượng xem mắt của anh ta đi song song ra ngoài, đột nhiên hỏi: “Anh thực sự rất thân với thiếu gia Ôn sao?”

Dù căn cơ nhà cô ta cũng không ở Hải Thành nhưng đối với nhà họ Ôn cũng nghe danh như sấm.

Mộc Nhất Phàm phủ nhận: “Chỉ là quen biết thôi, không thân, vừa nãy họ chỉ đùa thôi.”

“Ồ tôi không có ý đó, tôi đang nghĩ, nếu hai người quen biết, có thể giúp tôi giới thiệu với anh ấy một chút không.”

chết tiệt.

Mộc Nhất Phàm suýt chút nữa muốn giới thiệu họ làm quen ngay lập tức.

Nhưng nghĩ lại, cuối cùng vẫn trả lời: “Anh ấy đã có vợ rồi.” dừng một chút: “vợ chồng rất ân ái.”

Sự thất vọng trong mắt đối tượng xem mắt không cần nói cũng biết, không tiếp tục chủ đề này nữa.

Lúc Thu Tranh về thì đã rất muộn.

Hai người kia thuê khách sạn, cô nghĩ ngợi, dù muộn rồi nhưng vẫn tạm biệt họ tự lái xe về.

Ôn Diên vẫn chưa ngủ, hắn đã thay bộ đồ ở nhà màu trắng, có lẽ đã nghe thấy tiếng động từ sớm nên khi Thu Tranh đỗ xe xong, hắn cũng xuống gara.

“Anh chưa ngủ à?”

“Ừ.” Ôn Diên nhìn cô một cái, dừng lại sau đó quan sát từ trên xuống dưới một lượt: “Quần áo mới mua hôm nay à?”

Thu Tranh không ngờ chàng trai khối tự nhiên này lại tinh tế thế, chiếc áo khoác màu đỏ trên người cô quả thực là mua lúc đi dạo phố cùng Thanh Thu hôm nay, cái mặc lúc sáng ra cửa không cẩn thận bị đổ cà phê lên nên thay ra rồi.

“Cái này mà anh cũng nhìn ra á?” Cô xoay một vòng khoe chiếc áo khoác đại ưng ý hôm nay mua được: “Đẹp không?”

Ôn Diên cười: “Đẹp.”

Đỏ rực rỡ như quả táo đỏ khiến người ta muốn c.ắ.n một miếng.

Hắn thu lại ánh mắt, quay người lấy hết túi mua sắm trong xe xuống, hai người mới quay người đi lên lầu.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »