Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 145

❊ ❊ ❊

“Thu Tranh.”

Hắn đang gọi cô, giọng điệu suy sụp đến mức... như sắp khóc.

Đáng thương một cách khó hiểu.

Thu Tranh giật mình tỉnh giấc.

Y tá vừa vặn đến đo nhiệt độ, Thu Tranh hoàn hồn đứng dậy đi theo xem, Mộc Nhất Phàm rõ ràng đã đỡ hơn nhiều.

Cô bỗng nhớ đến giấc mơ vừa rồi, Ôn Diên lúc này... chắc không sao đâu nhỉ? Trong nhà chắc không thể không có t.h.u.ố.c ức chế chứ?

“Không sao rồi.” y tá hạ giọng nói bên cạnh: “36.9 độ, nhiệt độ đã hạ xuống rồi.”

Thu Tranh thở phào nhẹ nhõm: “Làm phiền cô rồi.”

Cô tiễn y tá ra khỏi phòng bệnh, cửa vừa mở ra thì bất ngờ đụng phải một bóng dáng quen thuộc.

“Thu tiểu thư.” Trên mặt trợ lý Hạ nở nụ cười ôn hòa.

“Trợ lý Hạ? Sao anh lại đến đây?” Thu Tranh vô cùng ngạc nhiên, giờ này là mấy giờ rồi?

“Là thế này.” trợ lý Hạ giải thích ngay: “vừa nãy giáo sư gọi điện cho tôi, nói bạn cô nằm viện, bảo tôi sắp xếp một chút.”

Quả nhiên phòng bệnh VIP là do hắn sắp xếp.

“Tôi đã gọi điện rồi, nhưng lại nghĩ, muộn thế này rồi, một mình cô chăm sóc bệnh nhân ở bệnh viện cũng không tiện nên qua xem thử.”

Thực ra, gần như ngay khi nhận được điện thoại của Ôn Diên, trợ lý Hạ đã cảm thấy có chuyện lớn rồi.

Cậu ta còn lạ gì lý do giáo sư nghỉ phép chứ?

Bây giờ là đang nói cho cậu ta biết, giáo sư đang trong kỳ mẫn cảm còn Thu tiểu thư lại đang ở bên cạnh tình địch sao? Đặt mình vào hoàn cảnh đó thử xem, trời sập chứ chẳng chơi.

Trợ lý Hạ nghe ra được trong giọng điệu của giáo sư qua điện thoại nồng nặc mùi tự chán ghét bản thân, rõ ràng là bị ảnh hưởng không nhỏ bởi kỳ mẫn cảm.

Cũng phải, dạo này hắn vốn đã có vẻ yêu đương mù quáng rồi, sao chịu nổi cú sốc này?

Thế là trợ lý vừa sắp xếp bệnh viện, vợ cậu ta vừa giục cậu ta ra cửa. À đúng rồi, vợ cậu ta hóng hớt riết thành trưởng fanclub CP luôn rồi, không nhìn nổi cảnh này, bắt cậu ta phải đi hỗ trợ đẩy thuyền.

Ai cũng biết đã chọn phe rồi thì không còn là quần chúng ăn dưa thuần túy nữa.

Trợ lý Hạ thì khác, cậu ta là người qua đường thuần túy, đúng vậy, cậu ta chỉ đơn thuần cảm thấy... giáo sư và Thu tiểu thư xứng đôi hơn một chút thôi.

“Muộn thế này rồi, sao có thể làm phiền trợ lý Hạ được? Không sao đâu, anh về đi?”

“Thu tiểu thư không cần khách sáo với tôi.”

cậu ta vừa được tăng lương mà:

“giáo sư nghỉ phép, tôi vốn dĩ cũng không có việc gì, hơn nữa tôi còn sắp xếp hộ lý rồi, sắp đến nơi rồi, cô yên tâm, ở đây chắc chắn không có việc gì đâu, cô bận rộn lâu như vậy rồi, hay là về nghỉ ngơi đi ạ.”

Sợ Thu tiểu thư nghĩ là Ôn Diên tranh giành tình cảm nên mới bảo mình đến, trợ lý từ đầu đến cuối không hề nhắc gì đến liên quan của giáo sư.

Thu Tranh thì không quan trọng chuyện nghỉ ngơi hay không.

Nhưng khoảnh khắc này, khuôn mặt Ôn Diên hiện lên trong đầu cô, cô suy nghĩ một chút, cuối cùng không từ chối nữa.

“Vậy... vậy làm phiền trợ lý Hạ rồi.”

“Không phiền không phiền.”

Giọng điệu trợ lý Hạ thoải mái cứ như người được giúp đỡ là chính cậu ta vậy:

“Đúng rồi, giờ này muộn quá rồi, Thu tiểu thư, tôi đã sắp xếp tài xế cho cô, cô đừng tự lái xe nữa, tranh thủ nghỉ ngơi trên đường đi.”

Thu Tranh không khỏi cảm thán, Ôn Diên có người trợ lý chu đáo thế này, đúng là có phúc.

Trên đường đi Thu Tranh thực ra cũng chẳng nghỉ ngơi được, càng về gần đến nhà, tim càng đập thình thịch.

Khi tài xế đưa cô về đến nhà thì đã là rạng sáng, nhưng trong biệt thự vẫn sáng đèn khá nhiều, Ôn Diên vẫn chưa ngủ sao? Người giúp việc lẽ ra đã nghỉ rồi mới đúng.

Cô dừng lại, làm công tác tư tưởng một lúc mới bước vào.

Phòng khách tuy bật đèn nhưng không thấy người. Trong bếp lờ mờ có tiếng động truyền ra, Thu Tranh đi về phía đó, liếc mắt liền thấy bóng lưng của người đàn ông.

Ôn Diên hình như đang rửa rau, nghe thấy tiếng động mới quay người nhìn lại.

Hắn không mặc bộ đồ cô thấy lúc đi ban ngày mà đã thay một bộ đồ ở nhà màu sẫm, bị tạp dề che khuất hơn nửa.

Biểu cảm không nhìn ra quá nhiều bất thường, khác với cảm giác dính dớp bị d.ụ.c vọng bao trùm trong giấc mơ, hắn của hiện tại trông rất sạch sẽ, sảng khoái.

“Chưa ăn cơm đúng không?”

Bị hỏi như vậy, Thu Tranh không kịp suy nghĩ khách sáo, theo bản năng gật đầu, bởi vì nồi cháo trắng khó nuốt kia cô đúng là chưa ăn được hai miếng.

“Trợ lý Hạ mới gọi điện cho tôi bảo em về rồi.” Ôn Diên nói: “đợi thêm chút nữa, tôi đang nấu mì, sắp xong rồi.”

Nói xong, hắn lại quay đầu tiếp tục động tác trên tay.

Trông có vẻ đã chuẩn bị gần xong rồi.

Thu Tranh cứ thế nhìn bóng lưng bận rộn của hắn, chết tiệt! Lương tâm đột nhiên đau nhói là sao thế này? Cái cảm giác chột dạ như vừa đi ngoại tình này là sao đây?

Cô tự phỉ nhổ mình trong lòng, nghĩ lung tung cái gì thế không biết? Nhưng chết tiệt là ngay cả cái cảm giác muốn bù đắp vì làm chuyện có lỗi với người ta cũng xuất hiện một cách khó hiểu.

Thu Tranh bám tay vào khung cửa bếp, suy nghĩ một chút, tuy biểu cảm của Ôn Diên vừa rồi trông không có gì, nhưng cô lại có thể nhìn thấy rõ ràng từ bóng lưng người đàn ông một sự cô đơn và suy sụp.

Là vì kỳ mẫn cảm không nhận được sự an ủi sao?

Thu Tranh bây giờ không còn là cô bé người rừng không biết gì nữa, trong lòng đoán già đoán non, dòng suy nghĩ bất giác trôi về những thứ mình vừa học được.

Nếu là dùng tin tức tố an ủi... thì phải làm thế nào nhỉ?

Thu Tranh thử thăm dò dùng những gì mình học hôm nay, bản thân cô vì không ngửi thấy mùi tin tức tố nên không có cảm giác gì, nhưng lưng người đàn ông gần như cứng đờ lại ngay lập tức, xoay phắt người lại.

Người vừa nãy còn thần sắc tự nhiên, ánh mắt trầm tĩnh, lúc này hốc mắt đã đỏ lên rõ rệt, trông lại đặc biệt giống trong giấc mơ rồi.

“Em đang làm cái gì?”

Giọng điệu đó rõ ràng là kinh ngạc, không thể tin nổi còn xen lẫn vài phần vui sướng, nhưng lại giống như tức giận, tất cả những cảm xúc phức tạp đó trong khoảnh khắc ập về phía Thu Tranh.

Thu Tranh bị hỏi đến giật mình, trong lúc hoảng loạn vội thu lại tất cả tin tức tố:

“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ là...”

Sợ anh khó chịu, Thu Tranh không biết nói thế nào:

“Nếu anh không thích, sau này tôi sẽ không làm thế nữa.”

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »