Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3279 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

“Còn về Tranh Tranh, có lẽ anh vẫn có chút tình cảm với cô ấy, nhưng chính anh phủ nhận, tất nhiên cũng có thể không phải phủ nhận là biết cô ấy chỉ có thể dựa vào anh, biết cô ấy ngoài anh ra không còn lựa chọn nào khác, cho nên anh lần này đến lần khác để cô ấy chịu ấm ức, không sợ hãi gì đúng không?”

Mộc Nhất Phàm tự nói đến phát bực, đá một cái: “Một tên cặn bã không bằng cầm thú, bây giờ còn ở đây giả vờ thâm tình đạo mạo, anh làm ai buồn nôn thế hả?”

Thực ra suy luận đến đây, không chỉ có anh ta, vẻ mặt Ôn Diên bên cạnh cũng ngày càng lạnh lùng.

Hắn ra hiệu bằng mắt, lập tức có vệ sĩ bắt đầu lục soát người Phương Lâm, cuối cùng tìm ra lọ t.h.u.ố.c của hắn ta, Ôn Diên cầm trong tay xem xét.

“Thuốc này ai đưa cho anh?”

Phương Lâm không trả lời, thậm chí có thể còn chẳng nghe rõ Ôn Diên hỏi gì, vừa rồi dù là lời của Ôn Diên hay suy đoán của Mộc Nhất Phàm, đả kích đối với hắn ta đều quá lớn.

Bởi vì giờ khắc này, hắn ta phát hiện mình thế mà lại thực sự không phản bác được câu nào.

Không phải sao? Chẳng phải là không sợ hãi gì sao? Chẳng phải là quá quen thuộc với người đó sao? Chẳng phải là chắc chắn cô ấy không thể rời xa mình sao?

Nếu không tại sao mỗi lần đứng trước sự lựa chọn khó khăn, lựa chọn của hắn ta chưa bao giờ là cô.

Ôn Diên nhẹ nhàng lắc lọ t.h.u.ố.c:

“Anh không nói, tôi lại có thể nói cho anh biết một số chuyện anh không biết, cái này là t.h.u.ố.c làm dịu sự bạo động của tin tức tố. Tin tức tố của anh sở dĩ có vấn đề là vì trước đó người ta cho anh uống t.h.u.ố.c khác đúng không? Nói là có thể chống lại gen? Phá hủy sự ghép đôi gen?”

Hắn ngừng một chút: “Vậy anh có biết không, t.h.u.ố.c này là sản phẩm thất bại của phòng thí nghiệm chúng tôi, không chỉ tác dụng phụ lớn mà hiệu quả cũng không rõ ràng.”

Đồng t.ử Phương Lâm co lại, kinh ngạc nhìn sang. Vậy nên ảnh hưởng của ghép đôi gen đối với hắn ta thực ra vẫn chưa biến mất sao? Sự chán ghét của hắn ta đối với Từ Hân là thật, tình cảm với Thu Tranh cũng là thật.

Ôn Diên không cần nghĩ cũng biết tên ngu xuẩn làm người thử t.h.u.ố.c này đang nghĩ gì.

“Anh có thể chống lại độ tương thích với Từ Hân cũng chưa chắc là anh yêu vợ tôi đến mức nào, chỉ là lần này, tám mươi lăm phần trăm của cô ấy thắng mà thôi.”

“Không phải.” Phương Lâm vẫn đang phản bác, chỉ là lần này, giọng nói đã nhỏ đến mức gần như chỉ mình hắn ta nghe thấy.

Ôn Diên cũng chẳng còn lời nào để nói với hắn ta nữa, chuyển sang nhìn Mộc Nhất Phàm.

“Cậu gọi điện báo bình an cho vợ tôi đi, hẹn địa điểm gặp mặt khác, đừng để cô ấy đến đây nhìn cái thứ chướng mắt này nữa.”

Chịu không nổi, Mộc Nhất Phàm hận không thể trợn trắng mắt, mở mồm ra là “vợ tôi”: “bà xã tôi”, hừ, dù sao con người ta chỉ khi càng không chắc chắn mới càng phải nhấn mạnh.

Nhưng không để Thu Tranh nhìn thấy thứ bẩn thỉu này thì anh ta đồng ý kiến nên lấy lại điện thoại định gọi cho Thu Tranh.

Phương Lâm lúc này ngẩng đầu lên:

“Đại thiếu gia Ôn.”

hắn ta như đã thông suốt điều gì, trên mặt nở nụ cười chế giễu:

“vậy còn anh? Anh phủ nhận tình cảm của tôi như vậy, cao ngạo như vậy, vậy còn chính anh? Tình cảm của anh đối với Tranh Tranh là xuất phát từ độ tương thích hay là trái tim của chính anh? Anh phân biệt được không?”

Hắn ta nhìn người đàn ông mặc bộ vest đắt tiền, dường như không hợp với môi trường đầy bụi bặm này chút nào, nỗi hận trong lòng cùng sự ghen tị ngày càng dâng cao.

Người đàn ông nhìn hắn ta như nhìn một đống rác, dường như cũng khinh thường trả lời giải thích gì, ánh mắt đã chuyển sang điện thoại đang gọi đi của Mộc Nhất Phàm.

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên bên ngoài.

Xấu hổ nhất là Thu Tranh, nhìn mấy ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía mình, cô luống cuống tay chân không biết bấm vào đâu, mãi mới tắt tiếng điện thoại được.

Cái đó, không phải cô cố ý đứng đây không vào đâu.

Chủ yếu là vừa nãy cô đứng đây đã thấy Mộc Nhất Phàm không sao rồi, vốn dĩ định vào thẳng, nhưng mấy người này nhập tâm quá, anh một câu tôi một câu, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, khổ nỗi nhân vật chính trong câu chuyện lại là mình.

Cái tu la tràng kỳ quái đáng xấu hổ này cứ thế đóng đinh cô tại chỗ, thậm chí cô còn đang suy nghĩ có nên lặng lẽ rút lui hay không.

Thì bây giờ... bây giờ bắt buộc phải vào rồi ha.

Vừa nãy Thu Tranh vội vã chạy đến bao nhiêu thì bây giờ lại vội vã muốn đi bấy nhiêu.

“Mọi người đang nói về tôi à?” Cô cười gượng.

Biết trước tình huống này thì cô đến làm gì? Bây giờ nhìn vào đâu cũng không biết.

Anh trai một trăm phần trăm, anh trai tám mươi còn có anh trai tám mươi lăm.

Sắp xếp thành cột sóng wifi được rồi đấy.

Ôi chao đừng nói chứ, gen người Trái Đất chúng ta đúng là cao quý thật ha.

Ôn Diên không ngờ cô đã đến từ sớm, trong đầu vô thức nghĩ đến câu hỏi vừa rồi mình chưa trả lời, nhưng nhìn biểu cảm của Thu Tranh, đối phương không có gì bất thường.

Hắn thử thăm dò nắm lấy tay Thu Tranh cũng không bị từ chối.

Trong lòng Ôn Diên thầm thở phào nhẹ nhõm, không trả lời Phương Lâm là không muốn nói nhiều với hắn ta, nhưng Thu Tranh thì khác, Ôn Diên sợ cô nghĩ nhiều: “Đến rồi à? Đã bảo em rồi sẽ không có chuyện gì đâu.”

Đừng nói nữa, đang hối hận đây này.

Thu Tranh cứ đứng cạnh Ôn Diên như vậy lại liếc nhìn Mộc Nhất Phàm: “Trán anh sao bị xanh một miếng thế kia?”

Chưa đợi Mộc Nhất Phàm kể khổ, Ôn Diên đã trả lời thay: “Vừa nãy cậu ta tự đâm vào cửa đấy.”

Mộc Nhất Phàm há miệng rồi lại ngậm lại, không thể phản bác, bởi vì là thật, anh ta vừa nãy vốn bị nhốt ở phòng bên cạnh, cởi trói xong là vội vàng chạy qua tính sổ.

Thu Tranh: “...” Vậy nên người duy nhất bị thương vẫn là anh sao người anh em?

Ánh mắt cô lúc này mới nhìn xuống, nhìn về phía Phương Lâm đang nằm trên mặt đất.

Trong đầu Phương Lâm lúc này chỉ toàn con số tám mươi lăm phần trăm.

Tám mươi lăm...

Hắn ta thà coi như mình bị ảnh hưởng bởi độ tương thích cũng không muốn thừa nhận, dưới độ tương thích ngang nhau là hắn ta đã chọn Từ Hân, chứ không phải Tranh Tranh.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »