Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3401 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 160

❊ ❊ ❊

Cửa phòng Ôn Diên khép hờ như để cửa cho cô, cô vẫn gõ cửa, nghe thấy tiếng mời vào bên trong mới mở ra.

Người đàn ông trong phòng quay đầu lại nhìn.

Khi nhìn thấy túi mua sắm quen thuộc, Ôn Diên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một cách kín đáo.

Hắn đã đợi bao nhiêu ngày rồi.

Từ lúc đầu tràn đầy mong đợi, đến sau này gần như không nhịn được bắt đầu nghi ngờ, cô ấy tặng cho mình sao? Cô ấy sẽ không tặng cho người khác chứ? Nghĩ đi nghĩ lại là nghiến răng ken két.

Cho nên mới không nhịn được mà ám chỉ trăm phương ngàn kế.

May mà vẫn là cho mình.

Cũng phải, cô ấy vốn là người lúc nhớ lúc quên mà, vẫn phải nhắc nhở.

“Lần trước chẳng phải nói muốn tặng anh cà vạt sao, vừa khéo mấy hôm trước đi dạo phố nên tiện thể mua luôn, anh xem xem có thích không?”

Ôn Diên nhận lấy.

Hắn chỉ chạm vào túi xách, nhưng ở nơi Thu Tranh không cảm nhận được, toàn bộ tin tức tố của hắn đã sớm bao vây lấy cô ngay khi cô bước vào.

Lúc này lại bắt đầu từ đầu ngón tay, men theo da thịt cánh tay người phụ nữ leo lên cơ thể.

Từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, đều đ.á.n.h dấu mùi hương của mình.

Trước đây còn e ngại, hắn luôn kiềm chế không làm ra hành động thất lễ gì.

Nhưng bây giờ...

Hắn biết rồi, cô không cảm nhận được.

Ôn Diên vừa cảm thấy làm vậy không tốt, vừa vui vẻ nhận phản hồi từ tin tức tố, ngón tay nhẹ nhàng mở túi mua sắm ra.

Vẻ mặt hắn khựng lại ngay khoảnh khắc nhìn thấy bên trong.

Thu Tranh nhận ra vẻ mặt hắn không đúng: “Sao thế? Không thích à?”

“Không có, rất thích.” Hắn tuy trả lời như vậy nhưng tay lại lục lọi bên trong như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Không có...

Trái tim Ôn Diên chùng xuống, chỉ có cà vạt.

q**n l*t của hắn đâu? q**n l*t của tôi đâu?

Câu này Ôn Diên không hỏi được, nếu hỏi ra sẽ lộ chuyện hắn đã biết về món quà.

Hơn nữa hai chữ q**n l*t thực sự là... khó mở miệng, hắn mím môi không nói một lời.

“Vậy tôi đi trước đây.”

Thấy người phụ nữ quay người đi, Ôn Diên theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

Hắn đã sớm tìm kiếm trên mạng rồi, vợ tặng q**n l*t cho mình có ý nghĩa gì.

Bỏ qua một đống câu trả lời vô bổ kiểu “vợ chồng già rồi tiện tay mua cái q**n l*t thì có ý nghĩa gì”: “chắc chỉ là quà tặng kèm thôi”, hắn chắt lọc ra kết quả có khả năng nhất...

“Là muốn nhìn anh mặc chứ gì? Tất nhiên, khả năng cao hơn là muốn nhìn anh cởi.”

Cho nên khi Thu Tranh nói muốn đưa đồ cho hắn, hắn cố tình chọn địa điểm là trong phòng cũng đã nghĩ sẵn lời thoại.

“Không muốn xem tôi thử sao?”

Thu Tranh sững sờ: “Cà vạt thôi mà có gì đâu mà thử? Lát nữa anh đeo vào là tôi thấy ngay mà.”

Ôn Diên nhất thời không lên tiếng.

Quả thực, cà vạt thì có gì đâu mà thử. Cái hắn muốn thử không phải cái này, lời thoại cũng là chuẩn bị cho món đồ khác.

Kết quả của việc níu kéo thất bại là Ôn Diên mất ngủ.

Không ngủ được, hoàn toàn không ngủ được, trong đầu chỉ có một câu hỏi.

Cô ấy mua rồi, tại sao lại không tặng mình?

Thu Tranh về phòng cũng liếc nhìn món quà tặng kèm bị mình lấy ra.

Chậc.

Tặng kèm cái gì không tặng lại tặng cái này.

Tặng cũng không được, không tặng thì mình cũng chẳng dùng được.

Không biết nghĩ thế nào, Thu Tranh ngồi trên giường, mở túi bao bì ra.

Trải ra, nhìn chằm chằm đến ngẩn người.

Trong đầu vô thức hiện lên câu nói của Ôn Diên “Không muốn xem tôi thử sao?”.

Nếu thử cái này... nói thật chứ cũng đáng xem đấy. Nhưng mà, Thu Tranh kéo kéo vị trí đ*ng q**n, ừm... có đựng hết không nhỉ?

Nhận ra mình đang nghĩ gì, cô đỏ bừng mặt, vội vàng cất đồ đi. chết mất thôi, đầu óc đen tối quá, suốt ngày nghĩ cái gì linh tinh thế không biết.

Cất xuống đáy tủ đi thôi.

Buổi thử vai của “Hướng Dương”, Thu Tranh cũng được mời đến.

Cô hơi sợ giao tiếp xã hội (xã khủng) nên sau khi trao đổi trước, cô không lộ danh tính, chỉ lén lút đến hiện trường với tư cách là một nhân viên không đáng chú ý.

Cô gặp Tô Doanh trước.

“Bà không biết đâu.” Tô Doanh không giấu được vẻ kích động: “ký được nhiều sao lớn lắm.”

Đa phần sao lớn đều được ký trực tiếp nên không tham gia buổi thử vai hôm nay.

Nhưng dù vậy, miếng bánh ngon này cũng đã lan truyền trong giới, cho dù nhân vật chính coi như là người mới thì vẫn có không ít diễn viên có chút tiếng tăm đến thử vai.

Sự kích động của Tô Doanh không phải vì theo đuổi thần tượng, cô ấy không đu idol, ngôi sao lớn đến mấy trước mặt cô ấy ngoài việc đẹp hơn chút thì cũng chẳng khác gì người thường.

Cô ấy kích động là vì dự án lớn mình tham gia.

Thành tích lịch sử đấy, đây đều là thành tích lịch sử!

Hơn nữa, đi theo những biên kịch lớn này, cô ấy thực sự học được rất nhiều thứ, các thầy cô cũng rất sẵn lòng dạy bảo cô ấy.

Tô Doanh không cần nghĩ cũng biết sự hòa nhã và kiên nhẫn của các thầy cô đối với mình là nể mặt ai, cái giới này chuỗi khinh thường nặng nề lắm, không có người đ.á.n.h tiếng thì ai thèm nhìn bà thêm hai lần.

Nếu không phải để giữ hình tượng rụt rè, Tô Doanh đã muốn ôm lấy tiểu phúc tinh của mình hôn hai cái rồi.

“Đi, đi xem thử vai.”

Chẳng mấy ai biết thân phận của hai người, họ cứ ngồi trong góc c.ắ.n hạt dưa xem náo nhiệt.

Nhìn nhân vật dưới ngòi b.út của mình được diễn giải như vậy, tâm trạng Thu Tranh rất phức tạp, có chút xấu hổ khó hiểu, nhưng nhiều hơn vẫn là vui mừng.

Thu Tranh kiếp trước đi từ vô danh đến khi bán được bản quyền mất rất nhiều thời gian, cô không phải người có thiên phú dị bẩm, phần nhiều là sự tích lũy và nâng cao qua từng ngày.

Tất nhiên, dù đã bán được nhưng cuối cùng cô cũng không đợi được tin tức chuyển thể thành phim thực sự.

Lúc đó cũng không tiếc nuối lắm, nghĩ dù sao nhận được tiền là được rồi.

Đến khoảnh khắc này mới phát hiện còn có niềm vui mà tiền bạc cũng không thể so sánh được.

Mọi người đều rất dụng tâm, rất dụng tâm đối đãi với tác phẩm của cô.

Thực ra trong giai đoạn biên kịch, tổ biên kịch thường xuyên trao đổi trực tuyến với Thu Tranh, Thu Tranh cảm thấy mỗi người một nghề, không can thiệp quá nhiều, hơn nữa kịch bản thực ra đã chuyển thể rất tốt những gì cô viết.

Thu Tranh rất hài lòng.

Cô cứ xem như vậy một lúc, lấy điện thoại ra, mở trang chat với Ôn Diên.

Cũng chẳng có gì, chỉ là tự nhiên muốn nhắn tin cho hắn.

Nghĩ ngợi một lúc lâu, Thu Tranh chụp một bức ảnh hiện trường gửi cho Ôn Diên.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »