Đơn Hướng Trầm Mê

Lượt đọc: 3383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »
Chương 168

❊ ❊ ❊

Đúng lúc nhân viên phục vụ mang trà nước đến cho họ, khi đến trước mặt Ôn Diên, hắn đột nhiên hỏi một câu: “Phòng bao đối diện là ai vậy?”

Thực ra trong trường hợp bình thường, loại câu hỏi này nhân viên phục vụ sẽ không trả lời, nhưng khổ nỗi người họ đang đối mặt không phải người bình thường.

“Là người nhà họ Mộc.”

“Mấy người?”

“Khá nhiều người đấy ạ, bà cụ nhà họ Mộc cũng đến.” người khác có thể họ chưa biết rõ nhưng bà cụ nhà họ Mộc, tuyệt đối ai cũng nhận ra. “Hình như là đang xem mắt.”

“Xem mắt?”

Nhân viên phục vụ gật đầu: “Nghe có vẻ là vậy ạ.”

“Xem với ai?”

Hắn hỏi quá lâu, có vẻ như muốn hỏi cho ra ngô ra khoai khiến những người khác cũng nhìn sang.

Nhân viên phục vụ lắc đầu với câu hỏi của hắn, nói là ai thì cô ấy không biết, nhưng nhớ lại kỹ, cô ấy vẫn bổ sung một câu: “Đằng gái hình như họ Thu.”

Chỉ là lạ thật, Hải Thành hình như không có gia đình quyền thế nào mang họ này nhỉ? Sắc mặt Ôn Diên đã trầm xuống thấy rõ.

Hắn đột nhiên nhớ lại hai hôm trước trên bàn ăn, Thu Tranh từng nhắc đến chủ đề này với hắn, nói là bà cụ nhà Mộc Nhất Phàm sắp đến Hải Thành còn chỉ đích danh muốn gặp cô.

“Dù sao Mộc Nhất Phàm bị thương lần này cũng là vì tôi, đối phương chắc chắn cũng biết rồi, anh nói xem về tình về lý, tôi có nên chuẩn bị quà đến thăm hỏi không?”

Lúc đó cô trông có vẻ rất phiền não.

Ôn Diên nghiến răng ken két, thầm đoán đây chắc chắn là âm mưu quỷ kế của Mộc Nhất Phàm muốn đưa Thu Tranh về ra mắt phụ huynh.

Nhưng đối phương chịu tâm sự với hắn cũng không giấu giếm hắn, Ôn Diên vẫn vui mừng là chủ yếu.

“Quà thì nên chuẩn bị.”

hắn không hề bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài:

“nhưng đây cũng không phải chuyện của một mình em để tôi chuẩn bị là được rồi.”

Sợ Thu Tranh ngại, hắn còn đặc biệt nhấn mạnh:

“Vừa khéo, công ty và nhà họ Mộc cũng có chút quan hệ, thuận tiện.”

Nghe hắn nói vậy, Thu Tranh dường như thở phào nhẹ nhõm, rõ ràng chuyện này cô cũng không biết bắt đầu từ đâu cũng vui vẻ để Ôn Diên tiếp quản.

Ôn Diên còn tưởng chuyện đến đây là kết thúc rồi.

Nhưng bây giờ...

Là vì Mộc Nhất Phàm là người duy nhất 80 sao? Sao cứ âm hồn bất tán thế này.

Mộc Nhất Phàm thực ra là bị lừa đến, đợi khi nhìn thấy đối tượng xem mắt, muốn chạy đã không kịp nữa rồi.

“Qua đây ngồi! Gặp mặt mà không chào hỏi một tiếng là gia giáo của nhà họ Mộc chúng ta sao?” Người nói là bà cụ nhà họ Mộc.

Mộc Nhất Phàm thực sự bó tay với bà cụ nhỏ này, anh ta có thể bật lại bố mẹ nhưng đúng là không bật lại được vị này, chỉ đành lề mề ngồi xuống.

“Vị này là cô Khâu.”

Nghe giới thiệu thế này, anh ta còn ngẩn ra một chút, sau đó mới phản ứng lại là Khâu chứ không phải Thu.

Đối phương có vẻ cũng không hứng thú lắm với anh ta.

Cũng phải, anh ta không được coi trọng ở nhà họ Mộc, bố mẹ cũng không được coi trọng, nếu không phải bà cụ tọa trấn, người ta chưa chắc đã chịu đến.

Cô Khâu là một Omega rất xinh đẹp, Omega bẩm sinh dường như thích Alpha hơn một chút, hảo cảm ban đầu đối với Beta như anh ta chắc chắn không cao lắm.

Mộc Nhất Phàm cũng không có ý định cố tình gia tăng hảo cảm.

Anh ta chỉ vô thức nhớ đến Thu Tranh.

Chỉ tiếc Thu Tranh không phải trường hợp này, cô là Omega đặc biệt, không có khao khát đặc biệt đối với Alpha. Thậm chí đối tượng chọn bạn đời của cô, có lẽ thiên về Beta hơn.

Cô và anh ta lại có mối liên kết cao như vậy.

Theo lý mà nói...

Theo lý mà nói ưu thế thuộc về anh ta.

Cho nên sự để ý thậm chí là thích của cô đối với Ôn Diên là không liên quan đến bất kỳ điều kiện nào. Nghĩ vậy, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng thấy khó chịu.

Khóe mắt liếc thấy nhân viên phục vụ dường như nói gì đó với bà cụ, anh ta vốn không để ý, nhưng thấy bà cụ đột nhiên đứng dậy, điều này kéo dòng suy nghĩ đang bay bổng của Mộc Nhất Phàm trở lại một chút, đang thắc mắc thì cửa phòng bao mở ra.

Nhìn thấy người bước vào, anh ta thực sự muốn nói một câu...

Xui xẻo!

Người đàn ông bước vào, ánh mắt đầu tiên quét qua người phụ nữ trẻ tuổi duy nhất, quét rất nhanh, ngoài Mộc Nhất Phàm ra chắc không ai nhìn rõ, giây tiếp theo hắn đã nhìn về phía bà cụ Mộc đang đứng dậy.

“Lão phu nhân.”

Giọng nói khách sáo lễ phép, nhưng lờ mờ có thể nghe ra cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

“Là thiếu gia Ôn à, mấy năm không gặp, đúng là trổ mã thành nhân tài.”

“Sức khỏe của lão phu nhân vẫn dẻo dai như vậy.”

Trái tim Ôn Diên đã từ từ hạ xuống. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình đúng là hồ đồ rồi. Nhà họ Mộc sắp xếp xem mắt cho Mộc Nhất Phàm, sao có thể là Thu Tranh được.

Nhưng thực tế khi nghe thấy đằng gái họ Thu, hắn đã không thể suy nghĩ bình tĩnh được nữa.

Lúc này ánh mắt hắn nhìn Mộc Nhất Phàm lại nhìn vị Omega kia, khóe miệng cong lên một nụ cười không rõ ràng.

“Xem ra tôi làm phiền chuyện tốt của anh Mộc rồi.”

“Làm phiền gì chứ?” Bà cụ nhận ra hai người này quen biết nhau: “Thiếu gia Ôn quen biết Nhất Phàm nhà tôi à?”

“Tôi và anh Mộc quan hệ cũng khá tốt. Chẳng phải đang nghĩ, sau này nếu anh ấy thành chuyện tốt, tôi cũng nên chuẩn bị một phần quà mọn.”

Bà cụ còn khá bình tĩnh, nhưng bố mẹ ruột của Mộc Nhất Phàm thì không ngồi yên được nữa. Quà mọn thốt ra từ miệng cháu đích tôn nhà họ Ôn, có thể mọn được sao?

“Ôi chao Nhất Phàm.” mẹ Mộc vỗ vai Mộc Nhất Phàm: “con cũng không nói con quen thiếu gia Ôn.”

Nụ cười giả tạo của Mộc Nhất Phàm không duy trì nổi nữa.

Anh ta chắc chắn, Ôn Diên chính là hận không thể để anh ta kết hôn nhanh nhanh ch.óng ch.óng, bởi vì từ khi hắn nói “quan hệ cũng khá”, ánh mắt nhạt nhẽo của vị “cô Khâu” kia đã trở nên nhiệt tình hơn hẳn.

Đang nói chuyện, cửa phòng bao lại mở ra lần nữa.

Lần này đi vào là đám bạn xấu không chờ nổi muốn xem kịch hay của Ôn Diên, có người hiểu ngay tình hình cũng có người ngơ ngác nhưng được Từ Thành nhắc nhở.

“Đây là cái tên 80 đó.”

“Ồ~” Mọi người chợt hiểu ra.

“Là đi mừng tiền cưới à?” Từ Thành cười: “Còn tôi nữa còn tôi nữa, tôi và anh Mộc là bạn bè thân thiết đấy.”

Đám người hùa theo phía sau...

“Theo một vé.”

“Mừng một cái.”

“Vậy tôi gấp đôi?”

“Vậy tôi siêu gấp đôi nhé.”

Mộc Nhất Phàm: Tức chết mất thôi, hừ, cứ đợi đấy, đời này anh ta mà kết hôn anh ta làm cháu, anh ta nhất định phải bám lấy Thu Tranh.

Ngôn Tình, Trọng Sinh, Ngược
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2026

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181
Tiến »