Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn

Lượt đọc: 12852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 82
đàm phán không thành

Ở một nơi khác, bên trong Thu Thủy Thành, Vi Vị đang định bảo Ngô Tử Ngâm thoát game thì phát hiện ảnh đại điện của cô ấy đã xám xịt, rõ ràng là đã offline.

"Tử Ngâm đúng giờ ghê." Vi Vi khẽ cười. Vì ngày mai có tiết nên cô và Ngô Tử Ngâm đã hẹn nhau 11 giờ rưỡi sẽ nghỉ, thấy Ngô Tử Ngâm đã offline, Vi Vi cũng chuẩn bị đăng xuất thì đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai, nhìn lại danh sách bạn bè. Phong Ngâm Nhi, Mục sư, LV 21.

!!!

"Cấp 21!" Vi Vi trợn tròn mắt nhìn danh sách bạn bè, hoài nghi mình hoa mắt, nhưng liên tục xác nhận thì thông tin trên danh sách bạn bè vẫn không hề thay đổi.

"Sao có thể?" Vi Vi khó tin. Cô biết rõ Phong Ngâm Nhi mới từ Tân Thủ thôn đi ra hôm nay, một Mục sư mà chỉ trong một ngày từ cấp 10 lên cấp 21, chuyện này... có lẽ nào là bug game?

Vi Vi vội vàng thoát game, nếu không hỏi cho ra nhẽ thì đêm nay chắc chắn cô không ngủ được.

Tháo kính VR xuống, thấy Ngô Tử Ngâm đang dọn dẹp giường chiếu, Vi Vi lập tức lao tới ôm chặt Ngô Tử Ngâm, đè cô bạn xuống và hỏi: "Khai mau, hôm nay cậu đã làm gì?"

Ngô Tử Ngâm giật mình, nhìn Vi Vi với vẻ mặt khó hiểu: "Làm gì là làm gì?"

"Ý tớ là cái cấp độ ấy! Sao cậu lên cấp nhanh thế? Một ngày từ cấp 10 lên cấp 21, nói, có phải cậu tìm ra bug game không?" Vi Vi truy hỏi.

"Bug game gì chứ? Game này còn có bug á?" Ngô Tử Ngâm hỏi ngược lại, khiến Vi Vi á khẩu không trả lời được, game này làm gì có bug nào mà nói chứ.

"Vậy sao cậu lên cấp nhanh thế? Oa oa oa, tớ giờ mới cấp 18, cậu đã 21 rồi, bất công quá đi." Vi Vi ấm ức nói.

"Thôi mà, thật ra cũng không có gì, chỉ là anh trai tớ dẫn tớ đi luyện cấp thôi. Cậu chẳng bảo anh ấy là cao thủ sao, tớ gặp rồi mới biết, ảnh đúng là cao thủ thật, có cao thủ dẫn thì lên cấp nhanh là phải." Ngô Tử Ngâm an ủi.

"Á, anh trai cậu tên gì? Nhanh, giới thiệu cho tớ, tớ add friend, bảo anh ấy dẫn tớ với." Vi Vi vội la lên.

"Tớ coi cậu là bạn thân, cậu lại muốn làm chị dâu tớ à." Ngô Tử Ngâm hờn dỗi.

"Á, Tử Ngâm cậu hiểu lầm rồi, tớ không có ý đó, tớ chỉ là... chỉ là muốn nhờ anh ấy dẫn đi luyện cấp thôi mà." Bị Ngô Tử Ngâm nói vậy, Vi Vi bối rối.

Thấy đã thành công chuyển hướng sự chú ý của Vi Vi, Ngô Tử Ngâm khẽ mỉm cười nói: “Hiện tại bọn mình không ở cùng một thành chính, đợi sau này các thành chính liên thông được, tớ nhất định giới thiệu anh ấy cho cậu làm quen."

"Tớ... tớ thật sự không có ý đó, thôi, tớ không hỏi nữa." Vi Vi đỏ mặt tía tai, lủi về giường mình, lát sau lại hỏi tiếp: "Tử Ngâm, anh trai cậu có phải là đại thần trên bảng xếp hạng không?" Cao thủ bình thường sao có thể một ngày kéo một người từ cấp 10 lên cấp 21 được?

"Đợi khi nào giới thiệu cậu gặp rồi cậu sẽ biết." Ngô Tử Ngâm nói.

Sau đó Vi Vi không dám hỏi thêm nữa.

Bên phía Ngô Thiếu Thần, sau khi gửi tin nhắn cho Tô Mộ Tuyết, rất nhanh đã nhận được hồi âm.

Tuyết Nhi: "Tiện đường ghé Phúc Vận Tửu Lâu ngồi một chút được không?”

"Được." Dù sao cũng chưa đến mười hai giờ, rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, Ngô Thiếu Thần đi về phía Phúc Vận Tửu Lâu.

Bước vào Phúc Vận Tửu Lâu, Ngô Thiếu Thần liếc mắt đã thấy Tô Mộ Tuyết đang đứng ở cửa chờ anh, vẫn là toàn thân áo trắng với khăn voan che mặt, đứng ở đó thu hút vô số ánh nhìn. Thấy Ngô Thiếu Thần đến, mắt Tô Mộ Tuyết sáng lên rồi tiến tới đón anh.

"Đến nhanh thật đấy, vào phòng riêng đi, tiện thể dẫn cậu gặp vài người." Tô Mộ Tuyết nói.

Ngô Thiếu Thần nhíu mày, nhưng vẫn đi theo Tô Mộ Tuyết vào phòng riêng.

Trong phòng, một người đàn ông trung niên vẻ mặt uy nghiêm đang ngồi giữa phòng. Ngô Thiếu Thần thấy ông ta có chút quen mặt, hình như đã gặp ở đâu đó, nhưng nhất thời không nhớ ra. Phía sau người đàn ông trung niên còn có một người đàn ông lớn tuổi hơn đứng.

Nhìn người đàn ông trung niên rất có phong thái, Ngô Thiếu Thần cảm thấy có chút không thoải mái. Người này chắc chắn là người có địa vị cao, anh không thích giao du với những người như vậy, nhưng nhập gia tùy tục, đây là game, trong game anh không sợ ai cả. Anh tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống rồi bắt đầu ăn, đồ ăn trong game ngon thật.

"Chắc hẳn cậu là Trần Phong nổi danh trong Thần Dụ rồi nhỉ?" Tô Chính Phong cười ha hả mở lời.

"Ừ, tôi là Trần Phong, ông là?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

"Tôi là Tô Chính Phong, hội trưởng Tô Thị Tập Đoàn trong game, cũng là chủ tịch Tô Thị Tập Đoàn ngoài đời." Tô Chính Phong tự giới thiệu.

"À, có chuyện gì sao?" Ngô Thiếu Thần thờ ơ hỏi. Tô Thị Tập Đoàn ngoài đời anh biết, một tập đoàn công ty rất lớn, cực kỳ giàu có. Anh cứ tưởng cái tên bang hội trong game này là đặt bừa, không ngờ thật sự là do Tô Thị Tập Đoàn lập nên. Tô Chính Phong này chắc là từng xuất hiện trên TV, thảo nào anh thấy quen mắt, nhưng chuyện này thì liên quan gì đến anh chứ? Anh chỉ là một thằng dân đen bình thường, không quen biết gì đến họ cả.

...

Bầu không khí có chút gượng gạo. Tô Chính Phong không ngờ mình đã tự giới thiệu mà đối phương vẫn giữ thái độ đó, trong lòng hơi khó chịu, nhưng là người từng trải, ông nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng và nói: "Là thế này, Tô Thị Tập Đoàn đang chuẩn bị phát triển mạnh trong game, nhưng bang hội lại thiếu cao thủ thực thụ, cho nên muốn mời cậu về bang hội làm trụ cột, không biết ý cậu thế nào?"

"Không hứng thú!" Ngô Thiếu Thần thẳng thừng nói. Anh hiện tại không muốn gia nhập bất kỳ bang hội nào cả. Từ sau sự kiện kia, anh đã không còn tin tưởng bất kỳ ai nữa, trong game cũng vậy. Anh chỉ muốn làm một con sói đơn độc, nên không thích hợp gia nhập bang hội.

"Người trẻ tuổi đừng vội từ chối, chỉ cần cậu đồng ý gia nhập, không cần cậu làm bất cứ việc gì, tôi trả cậu mười triệu tệ lương hàng năm, thế nào?" Tô Chính Phong nói. Với con mắt tinh tường của ông, ông biết rõ cái ID Trần Phong trong Thần Dụ hiện tại đại diện cho điều gì, chỉ cần dựa hơi danh tiếng của đối phương cũng có thể mang lại lợi ích lớn cho bang hội, cho nên ông trực tiếp đưa ra mức lương mười triệu tệ một năm. Ông tin rằng mức lương này không mấy ai có thể từ chối.

"Mười triệu tệ một năm?" Ngô Thiếu Thần chớp mắt vài cái. Mức đãi ngộ này trước kia anh nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, không ngờ bây giờ mình lại đáng giá đến thế. Tuy nhiên, Ngô Thiếu Thần vẫn lắc đầu nói: "Ý tốt của ông tôi xin nhận, nhưng tôi không có hứng thú với việc gia nhập bang hội. Nếu không có gì nữa thì tôi xin phép về trước."

Tô Chính Phong ngẩn người, không ngờ đối phương lại từ chối dứt khoát như vậy. Thấy đối phương đứng dậy chuẩn bị rời đi, ông vội nói: "Chờ một chút, không biết cậu cần bao nhiêu tiền? Cậu cứ ra giá đi, chỉ cần tôi có thể chấp nhận được, tôi đều đáp ứng cậu." Trong quan niệm của ông, chỉ cần trả đủ giá, trên đời này không có chuyện gì không thể thành.

Ngô Thiếu Thần dừng bước nói: "Không phải vấn đề tiền bạc, chỉ là tôi đơn thuần không muốn gia nhập bang hội thôi." Nói xong, Ngô Thiếu Thần tiếp tục bước ra ngoài.

"Người trẻ tuổi, đôi khi không nên quá phô trương thì hơn, phải học cách nhìn thời thế, game dù sao cũng chỉ là game thôi." Giọng Tô Chính Phong lại vang lên.

Ngô Thiếu Thần dừng lại, xoay người nói: "Ông đang uy hiếp tôi?"

Tô Chính Phong lắc đầu nói: "Đây không phải uy hiếp, chỉ là lời khuyên của một người từng trải thôi. Ai cũng có lúc tuổi trẻ bồng bột, hào quang trong game không thể mang lại cho cậu cả cuộc đời, phải học cách nắm bắt cơ hội."

"Vậy đa tạ lời khuyên của ông. Tôi không có tầm nhìn như ông, tôi thấy hiện tại tôi rất tốt. Ngoài ra, tôi cũng cho ông một lời khuyên, đây là game, từ trước đến nay trong game chưa ai có thể uy hiếp được tôi." Ngô Thiếu Thần nói xong liền rời khỏi phòng.

Nhìn Ngô Thiếu Thần rời đi, Tô Mộ Tuyết nãy giờ im lặng vội đuổi theo ra ngoài và nói với Ngô Thiếu Thần: "Trần Phong, xin lỗi cậu, ba tôi là người như vậy, cậu đừng để ý, ông ấy không có ác ý đâu."

"Không có gì, cô cũng không cần xin lỗi. Nhớ kỹ chuyện đã hứa là được." Ngô Thiếu Thần nói. Tô Mộ Tuyết là người duy nhất đã thấy diện mạo thật của anh, nên Ngô Thiếu Thần vẫn không muốn đắc tội quá nặng, dù sao ngoài đời anh chỉ là một nhân vật nhỏ bé thôi.

Trong phòng, sắc mặt Tô Chính Phong có chút khó coi, ông hỏi Lưu thúc đang đứng sau lưng: "Lão Lưu, ông thấy thế nào?"

Lưu thúc thở đài nói: "Lão gia, hôm nay ông có chút nóng nảy rồi. Chúng ta muốn phát triển trong Thần Dụ, tốt nhất đừng gây xung đột với cậu ta."

Tô Chính Phong lại chỉ lắc đầu nói: "Tuy tôi không chơi game này, nhưng tôi biết, một người dù mạnh đến đâu cũng có giới hạn, không thể đối đầu với cả một bang hội. Người như cậu ta sớm muộn cũng phải chịu thiệt thôi."

Võng Du
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »