Hai người đến gần một tửu lâu, tìm chỗ ngồi xuống. Ngô Thiếu Thần vừa định gọi món thì thiếu niên vội ngăn lại: "Không cần tốn kém vậy đâu, ngươi tìm ta giúp gì phải không?”
"Thông minh thật," Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ, nhưng vẫn gọi vài món, chủ yếu là hắn cũng muốn ăn. Gọi món xong, hắn hỏi thiếu niên: "Ngươi tên gì? Tên trong game ấy." ID của thiếu niên đang ẩn, Ngô Thiếu Thần chỉ thấy cậu ta là một chiến sĩ.
"Trong game ta tên A Đồng Mộc. Có gì cứ nói thẳng đi, giúp được ta sẽ giúp hết mình." A Đồng Mộc đáp.
"Đúng là có chuyện. Ta cần một loại dược liệu, chỉ có sư phụ ngươi mới có. Lúc đầu ta muốn mua nhưng bị đuổi ra ngoài." Ngô Thiếu Thần bất lực nói.
"Ra vậy à? Để ta nghĩ cách xem sao. Sư phụ tính khí cổ quái lắm, đã không muốn bán thì ngươi có nhiều tiền hơn nữa cũng vô ích thôi." A Đồng Mộc nói.
"Ừm, mà sao ngươi bái được ông ấy làm thầy vậy?” Ngô Thiếu Thần tò mò.
"Mới hai ngày trước ta đến chủ thành. Vì có thiên phú nên ta chọn học nghề luyện dược luôn. Hôm nọ luyện dược thì sư phụ bắt gặp. Ông ấy bảo ta có thiên phú luyện dược, nên nhận ta làm đệ tử." A Đồng Mộc kể.
"Thiên phú của ngươi chắc là liên quan đến luyện dược rồi?" Ngô Thiếu Thần tròn mắt hỏi.
"Ừ, tăng 50% tỉ lệ thành công khi luyện dược." A Đồng Mộc thật thà đáp.
...
Ngô Thiếu Thần vốn tưởng chỉ có thiên phú chiến đấu, ai ngờ lại có cả thiên phú nghề phụ nữa. Nhìn ánh mắt trong veo của thiếu niên, Ngô Thiếu Thần bắt đầu nảy ra một ý.
"Ngươi cần dược liệu gì? Để ta xem có xin sư phụ giúp ngươi được không. Nhưng nếu phải mua thì tiền ngươi tự trả nhé, ta không có tiền đâu." A Đồng Mộc ngượng ngùng nói.
"Đương nhiên rồi, yên tâm đi. Ta không để ngươi giúp không công đâu. Nếu ngươi lấy được dược liệu cho ta, ta trả ngươi 100 kim tệ, thế nào?" Ngô Thiếu Thần nói.
"Ôi, không cần đâu, chỉ là tiện tay thôi mà, không cần tiền đâu." A Đổng Mộc vội xua tay.
Thấy A Đồng Mộc như vậy, Ngô Thiếu Thần càng thêm kiên định ý định của mình. Thời buổi này, thanh niên ngây thơ thật hiếm.
"Không sao đâu, luyện dược tốn kém lắm, ban đầu không đầu tư thì khó mà lên được. Ngươi đừng vội từ chối, việc này không dễ đâu." Ngô Thiếu Thần nói.
"Rốt cuộc là thứ gì vậy?" A Đồng Mộc tò mò hỏi.
"U Minh Linh Quả!" Ngô Thiếu Thần đáp: "Ta nhận một nhiệm vụ cần thứ này, nhưng ngươi xin trực tiếp thì ông ấy chắc chắn không cho đâu, nên ngươi phải nghĩ cách khác."
"Hả, làm sao mà lấy được? Ngươi không bảo ta đi ăn trộm đấy chứ?" A Đồng Mộc giật mình.
"Không cần. Ngươi xem có loại thuốc nào cần dùng đến thứ đó không, rồi bảo với ông ấy là ngươi muốn luyện chế loại thuốc đó, xin ông ấy cho. Chắc thứ đó ông ấy cũng không dùng đến đâu." Ngô Thiếu Thần nói, không chắc chắn lắm.
"Ờ, làm thế thật được à?" A Đồng Mộc ngập ngừng hỏi, rõ ràng là không tin lắm.
"Cứ thử xem sao. Ta thêm bạn nhé, có gì thì báo ta." Ngô Thiếu Thần nói. Giờ hắn chỉ còn biết trông cậy vào A Đồng Mộc thôi, chứ hắn thì chắc chắn không xong rồi, chưa nói được mấy câu đã bị đuổi.
"Được." A Đồng Mộc gật đầu. Lập tức có thông báo hệ thống.
"Đinh, người chơi Trần Phong gửi yêu cầu kết bạn, bạn có đồng ý không?"
"A!" A Đồng Mộc kinh ngạc nhìn Ngô Thiếu Thần: "Ngươi... Ngươi là đại thần Trần Phong?"
"Ừ, ta là Trần Phong. Đại thần gì đâu, nhờ cả vào ngươi đấy." Ngô Thiếu Thần nói.
"Vâng, vâng, tôi nhất định sẽ làm tốt." A Đồng Mộc đột nhiên kích động.
"Tốt, ăn cơm đi, gọi nhiều thế này đừng lãng phí."
Hai người ăn xong thì ai về nhà nấy. Trước khi đi, Ngô Thiếu Thần cố giao dịch 20 kim tệ cho A Đồng Mộc. Giai đoạn đầu của luyện dược sư tốn kém quá, dù A Đồng Mộc có thiên phú tốt, nhưng không có nguyên liệu thì cấp độ cũng không lên được. A Đồng Mộc hiện giờ mới chỉ là luyện dược sư trung cấp, toàn phải tự đi đào dược, chứ không nỡ mua. Nếu có tiền mua nguyên liệu, cộng thêm thiên phú và sự bồi dưỡng của Tôn lão đầu, chắc cậu ta đã lên cao cấp luyện dược sư từ lâu rồi.
Cho cậu ta 20 kim tệ, vừa là để thử cậu ta, vừa là để cậu ta dốc lòng giúp mình. Xã hội này không có bữa trưa miễn phí, dù người ta có ngây thơ đến đâu, cũng không thể chỉ nói suông mà muốn người ta giúp thật lòng.
Sau khi chia tay A Đồng Mộc, Ngô Thiếu Thần nghĩ, mình nên chăm chỉ luyện cấp thôi, nếu không sẽ bị người ta đuổi kịp mất. Lúc đầu hắn định đến Bãi Huyết Ngục Cuồng Sư, dù sao ở đó quái vật hồi sinh nhanh, lại không có kỹ năng khống chế. Nhưng cuối cùng hắn vẫn đi về phía khu mỏ bỏ hoang, hắn vẫn tin chắc đưới khu mỏ bỏ hoang có Boss, mà luyện cấp sao sướng bằng đánh Boss được.
Ngô Thiếu Thần đi vào khu mỏ bỏ hoang, vừa vào đã nghe thấy tiếng động bên trong.
"Có người?" Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Rồi hắn bật tàng hình đi vào. Quái ở khu mỏ bỏ hoang đã hồi sinh. Khi Ngô Thiếu Thần đến khu mỏ thứ nhất, quả nhiên thấy một đội đang đánh khô lâu cấp 20, lại còn đánh theo bầy. Mấy người dựa vào vách tường, bốn Thuẫn Vệ giơ khiên chắn phía trước, hai Mục Sư hồi máu cho họ, Pháp Sư thì dùng Hỏa Thiêu Liên Doanh đốt khô lâu. Khô lâu cấp 20 không có tấn công tầm xa, chỉ có mấy con phía trước tấn công được Thuẫn Vệ. Khô lâu phía sau chỉ có thể xoay vòng trong biển lửa. Hơn nữa Pháp Sư gây sát thương rất cao, máu của lũ khô lâu cứ thế mà tụt.
Ngô Thiếu Thần nhìn mà thèm thuồng, Pháp Sư cày quái thật sướng. Theo nguyên tắc "người không phạm ta, ta không phạm người", Ngô Thiếu Thần không quấy rầy họ, mà vòng qua đi tiếp. Đã có người đến đây, chắc sẽ sớm có nhiều người nữa thôi. Nếu phía dưới thật sự có Boss, đến sớm đánh còn hơn, không thì người khác đánh mất.
Trên đường đi, vì quái vật quá đông, Ngô Thiếu Thần chỉ có thể dọn đường mà thôi. Đánh lũ khô lâu cấp thấp này, ngoài kinh nghiệm ra, đến cả Bất Hủ Chỉ Thể cũng không kích hoạt được. Nên Ngô Thiếu Thần không có ý định dọn sạch.
Mất nửa ngày hắn mới dọn đến tầng 2. Ở đây quái vật ít hơn. Ngô Thiếu Thần đi sâu vào bên trong, gặp A Phiêu cũng lười để ý. Đánh U Linh quá chậm. Ở đây ánh sáng quá yếu. Ngô Thiếu Thần chỉ muốn biết khu mỏ bỏ hoang này có mấy tầng, và có Boss hay không thôi.
Càng đi sâu vào, A Phiêu càng nhiều, may mà không có tình trạng đào hầm như ở khu mỏ phía trước. Đi một lúc thì bắt đầu xuất hiện một loại quái khác, "Quỷ Hồn cấp 29". Ngô Thiếu Thần vẫn mặc kệ, tiếp tục đi vào trong. Cuối cùng, với tốc độ hơn một ngàn của mình, sau hai mươi phút, Ngô Thiếu Thần cũng thấy một cánh cửa đá. Chắc chắn ở đây có thể thông đến tầng tiếp theo. Hơn nữa cơ quan mở cửa đá ở ngay bên cạnh.
Kẻ tài cao gan cũng lớn, Ngô Thiếu Thần ấn luôn cơ quan. Trong tiếng "kẽo kẹt kẽo kẹt", cửa đá từ từ mở ra. Ngô Thiếu Thần bước vào nhìn, bên trong tối om, không thấy gì cả.
Đã đến đây rồi, chắc chắn không có chuyện quay lại. Ngô Thiếu Thần cẩn thận bước vào, vừa vào thì cửa đá sau lưng đột ngột đóng sầm lại. Rồi từng ngọn đèn đột nhiên sáng lên, khung cảnh bên trong hiện ra trước mắt Ngô Thiếu Thần.
Bên trong là một đại điện khổng lồ, tám cây cột lớn đứng ở giữa, mỗi cột khắc một con rồng sống động như thật. Mỗi cột có một sợi xích sắt, xích sắt nối với một cỗ quan tài lớn ở trung tâm. Xung quanh còn có hàng trăm pho tượng đá, biểu cảm y như thật, cứ như người thật bị hóa đá vậy.
Ngô Thiếu Thần nhìn mà thấy rợn cả người. Quay người lại, hắn phát hiện cánh cửa đá này dường như chỉ có thể mở từ bên ngoài, bên trong không có chốt. Ngô Thiếu Thần ra sức đẩy cửa đá, nhưng cửa không nhúc nhích. Hắn lấy cuộn giấy về thành ra dùng, nhưng đúng như hắn dự đoán, hệ thống báo không thể sử dụng ở bản đồ đặc biệt.