Không biết thế giới...
Nơi Ngô Tử Ngâm biến mất...
Một đám người vẫn lặng lẽ đứng im tại đó.
Dù biết rõ Ngô Tử Ngâm không thể sống lại, họ vẫn mong chờ một phép màu.
Chỉ là, hiện thực luôn tàn khốc, chờ đợi suốt bảy, tám tiếng đồng hồ, kỳ tích vẫn không xảy ra.
Trên mặt ai nấy đều tràn ngập bị thương.
Trên con đường đã qua, Ngô Tử Ngâm đã giúp đỡ họ quá nhiều.
Nếu không có Ngô Tử Ngâm, đội của họ có lẽ đã chết ở xó xỉnh nào rồi, căn bản không thể có ngày hôm nay.
"Tử Ngâm..."
Vũ Phỉ ngồi xổm trên mặt đất, gục đầu sâu vào đầu gối.
Từ khi rời khỏi tổ chức sát thủ, cô và Ngô Tử Ngâm gần như hình với bóng, sớm đã thân thiết như chị em. Cái chết của Ngô Tử Ngâm là một cú sốc quá lớn đối với cô.
Mộng Huyễn Khinh Vũ và Lãnh Nguyệt lặng lẽ đứng bên cạnh Vũ Phỉ, mắt cả hai cũng ngấn lệ, họ luôn xem Ngô Tử Ngâm như em gái.
"Haizz... Lát nữa Lão Đại biết chuyện, chắc chắn sẽ phát điên mất." Hoàng Thiếu lo lắng nói.
"Là ta không suy xét chu toàn..." Quân Lâm tự trách.
"Không phải lỗi của ngươi, ai ngờ được chuyện này." Thủ Hộ Giả nói.
“Haizz...' Mọi người thở dài.
Đúng lúc này, không gian đột nhiên bị xé toạc, ngay sau đó, một bóng người từ trong vết nứt không gian bước ra.
"Lão Đại..."
Mọi người thấy bóng người liền chào hỏi, chỉ là vẻ mặt có chút gượng gạo.
"Lão Đại, ngươi thắng rồi sao?" Nam Phong hỏi.
"Coi như vậy đi." Ngô Thiếu Thần gật đầu, rồi ngạc nhiên hỏi: "Các ngươi làm sao vậy?”
"Lão Đại... Tử Ngâm muội muội, cô ấy..." Hoàng Thiếu ngập ngừng.
"Tử Ngâm làm sao!?" Lòng Ngô Thiếu Thần thắt lại, lo lắng hỏi.
"Tử Ngâm sau khi dùng hiến tế, đã không thể phục sinh!" Thủ Hộ Giả nặng nề nói.
"Cái gì!?"
Ngô Thiếu Thần chỉ thấy hai mắt tối sầm, suýt chút nữa thì không đứng vững.
"Tại sao có thể như vậy!?"
"Năng lực của U Minh Châu có hạn, không thể phục sinh người đã đạt tới Thần Đế đỉnh phong!" Từ U giải thích.
"!!!"
Một nỗi đau xé lòng trào dâng, mặt Ngô Thiếu Thần tái mét.
"Đáng lẽ ta phải nghĩ đến chuyện này."
"Lúc ấy sao ta lại không nghĩ đến phương diện này, thật đáng chết!"
"Đây không phải lỗi của ngươi, trong tình huống đó, dù ngươi nghĩ đến thì có thể làm gì, còn lựa chọn nào khác đâu?" Tử U trầm giọng nói.
"... "
Ngô Thiếu Thần ôm đầu, thống khổ ngồi xổm xuống đất.
Hắn, kẻ đứng trên đỉnh vũ trụ, giờ phút này lại trở nên bất lực đến vậy.
Ngô Tử Ngâm là người thân duy nhất của hắn trên thế giới này, mức độ quan trọng đối với hắn có thể thấy được.
Mọi người thấy dáng vẻ của Ngô Thiếu Thần, trong lòng cũng rất khó chịu, muốn an ủi nhưng không biết phải nói gì.
"Đứng lên! Có thể ra dáng một người đàn ông được không hả!?" Giọng Tử U lạnh lùng vang lên.
"Ngươi bây giờ là Tổ cảnh, người mạnh nhất của Chư Thiên Vạn Giới, chẳng lẽ đến cả em gái mình cũng không cứu được sao? Chỉ biết ngồi đó vô năng mà khóc lóc!?"
Đến tận giờ phút này, có lẽ chỉ có Tử U dám nói với Ngô Thiếu Thần như vậy.
Lời Tử U rất nặng, nhưng lại rất hiệu quả.
Ngô Thiếu Thần chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt từ thống khổ chuyển sang kiên định.
"Đúng, nhất định có cách cứu cô ấy, dù thế nào, ta cũng phải cứu cô ấy trở về!"
Ngô Thiếu Thần nói xong, nhắm mắt lại.
Thần thức cường đại của Tổ cảnh bao trừm toàn bộ khu vực, mọi động tĩnh đều nằm trong lòng bàn tay hắn.
Ngô Thiếu Thần từng chút một tìm kiếm dấu vết của Ngô Tử Ngâm.
Nhưng hắn đã tìm kiếm khắp khu vực nhiều lần, vẫn không có bất kỳ phát hiện nào, cả thân thể lẫn linh hồn, một chút dấu vết cũng không để lại.
Hắn lại mở rộng phạm vi, trực tiếp bao trùm cả đại lục, lùng sục đi lùng sục lại vẫn không có bất cứ phát hiện gì.
Đến khi đầu đau như búa bổ, Ngô Thiếu Thần mới bất đắc dĩ thu hồi thần thức.
"Thế nào Lão Đại, có phát hiện gì không?”
Ngô Thiếu Thần lắc đầu bất lực.
Không có dấu vết, dù là Tổ cảnh cũng không có cách nào.
"Vậy Lão Đại, ngươi có thể quay ngược thời gian không!?" Nam Phong hỏi.
"Không được, ta không nắm giữ pháp tắc thời gian, mà dù có thể dùng thời gian quay ngược thì cũng không thể quay lại một khoảng thời gian dài như vậy, hơn nữa nơi này còn liên lụy đến Chủ Thần, căn bản không thể quay ngược."
"Vậy phải làm sao bây giờ?”
Ngô Thiếu Thần nhíu mày, trầm tư.
Cuối cùng thì hắn tấn thăng Tổ cảnh chưa lâu, rất nhiều năng lực vẫn chưa rõ ràng.
Hắn bắt đầu nhớ lại những ký ức thu được từ Chủ Thần, hy vọng tìm được phương pháp cứu người.
Nhưng Chủ Thần dường như chưa từng tốn công sức cứu ai, hắn không tìm được bất kỳ thông tin hữu ích nào.
Đột nhiên, câu nói trước khi chết của Chủ Thần vang lên trong đầu hắn.
"Sinh mệnh thụ... Em gái ngươi..."
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Chủ Thần không có lý do gì để vô cớ nguyền rủa một cái cây, hơn nữa vào thời đại của Chủ Thần, "Em gái ngươi" hẳn không phải là một câu chửi rủa.
Như vậy, rất có thể Chủ Thần đang nói với ta điều gì đó.
Nghĩ đến đây, Ngô Thiếu Thần đột nhiên chấn động, lập tức nói với mọi người.
"Các ngươi ở đây trông coi, ta về Thần Mộc đại lục một chuyến, có lẽ thật sự có cách!”
"Quá tốt, vậy Lão Đại, ngươi mau đi đi, nơi này giao cho chúng ta, đảm bảo một con muỗi cũng không lọt!"
"Thần... Hứa với ta, nhất định phải cứu sống muội muội!" Vũ Phỉ mắt đỏ hoe nói.
"Ừm!"
Ngô Thiếu Thần gật đầu mạnh mẽ, lập tức xé rách hư không biến mất.
Thần Mộc đại lục...
Tinh Linh Tộc vẫn tiếp tục cầu nguyện cho Sinh Mệnh Chi Thụ.
Tuy không hiệu quả, nhưng Tinh Linh Tộc tin chắc rằng, chỉ cần họ thành tâm cầu nguyện, Sinh Mệnh Chi Thụ chắc chắn sẽ hồi phục.
Đúng lúc này, không gian tinh linh lại bị xé toạc, ngay sau đó, Ngô Thiếu Thần bước ra.
Một đám Tinh Linh Tộc sắc mặt đại biến, vội vàng rút vũ khí, như lâm đại địch!
"Đừng khẩn trương, là ta." Ngô Thiếu Thần vội nói.
"Ngươi rốt cuộc muốn gì? Với thực lực của ngươi, cần thiết phải trêu đùa chúng ta như vậy sao!?" Perina kích động nói.
"???"
"Trêu đùa cái gì?" Ngô Thiếu Thần khó hiểu.
"Các ngươi tránh ra, ta có việc gấp tìm cây già."
"Không thể nào! Dù chết, chúng ta cũng không để ngươi tới gần thần thụ!”
Perina cùng các tộc trưởng lão Tinh Linh che chắn Sinh Mệnh Chi Thụ ở phía sau.
"... "
"Nổi điên cái gì vậy!?"
"Tránh ra đi, lần này... Là hắn đến!" Một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên bên tai Perina, khiến cô trừng lớn mắt.
"Ngài là Trần Phong đại nhân!?"
"... "
"Chẳng lẽ... Ta nhìn không giống sao?" Ngô Thiếu Thần vẻ mặt nghi hoặc nói.
"Ây... Xin lỗi, trước đó có một người giống ngài như đúc đến đây, ta tưởng là..." Perina lúng túng nói.
Nghe vậy, Ngô Thiếu Thần hiểu ra, đoán chừng là Chủ Thần đã đến, thảo nào họ lại như vậy.
Hiểu lầm được giải tỏa, Perina vội ra hiệu cho các tỉnh linh thu vũ khí.
"Các ngươi có phải ngốc không, trước mặt ai cũng dám rút vũ khí." Ngô Thiếu Thần cạn lời.
Nếu đây thực sự là Chủ Thần, chọc giận hắn, Tinh Linh Tộc coi như xong.
"Thề sống chết bảo vệ Sinh Mệnh Chi Thụ là vinh dự cao cả của Tinh Linh Tộc!" Perina chân thành nói.
"... "
Ngô Thiếu Thần lắc đầu, đám Tỉnh Linh Tộc này đôi khi thật ngốc, nhưng lại ngốc một cách đáng yêu.
Đến trước Sinh Mệnh Chi Thụ, Ngô Thiếu Thần ném hai thi thể Tổ cảnh của Nguyên Tổ và Chủ Thần xuống chân nó.
Hắn đã hứa với đối phương, hắn muốn có được phương pháp cứu Ngô Tử Ngâm từ Sinh Mệnh Chi Thụ, vậy thì phải giữ chữ tín.
Ban đầu hắn còn định giữ lại một bộ làm con bài mặc cả, nhưng nghĩ lại thì thôi, làm vậy chỉ khiến đối phương phản cảm.
Nhìn thấy hai thi thể Tổ cảnh, cả Sinh Mệnh Chi Thụ rung động, lộ vẻ vô cùng hưng phấn.
Giọng Sinh Mệnh Chi Thụ vang lên trong tai Ngô Thiếu Thần, chất chứa niềm vui sướng khó che giấu.
"Cảm ơn gì chứ, đây là thỏa thuận của chúng ta lúc trước!"
"Tuy nói... Như thế... Nhưng ta... Không ngờ... Ngươi lại... Nhanh như vậy!"
"Đúng vậy, ta là người coi trọng chữ tín, ngươi mau nuốt đi, lát nữa ta còn có chút việc muốn hỏi ngươi."
"Được! „
Rất nhanh, những rễ cây chui ra, kéo hai thi thể xuống lòng đất.
Các Tinh Linh Tộc vô cùng kích động nhìn cảnh này, Sinh Mệnh Chi Thụ cuối cùng cũng có thể được cứu.
Sau khi kích động, họ cũng có chút quái dị, bởi vì một trong hai thi thể giống Ngô Thiếu Thần như đúc.
Nhưng họ nhanh chóng đoán ra, đó là người đã đến đây trước đó.
Không ngờ cường giả như vậy lại chết trong tay hắn, Trần Phong đại nhân này thật mạnh.