Thánh Quang Đại Lục lại trở về với bình yên.
Trận tai họa này gây tổn thất lớn cho giới mạo hiểm giả, nhưng đồng thời cũng sản sinh ra vô số cường giả.
Thần cấp thì không cần bàn, riêng siêu thần cấp đã có gần trăm người. Thánh Quang Đại Lục nghiễm nhiên trở thành một đại lục đỉnh cấp. Ít nhất là trong vùng vũ trụ này, dù Ngô Thiếu Thần và những người khác không có ở đó, cũng không ai đủ sức lay chuyển nó.
Với sự bảo hộ của Thánh Quang Đại Lục, các chủ thành cấp hai không còn phải lo lắng.
Tuy nhiên, sau khi Chủ Thần ngã xuống, cư dân các chủ thành cấp hai nhanh chóng nhận ra quái vật sau khi bị tiêu diệt không còn tái sinh.
Ban đầu, mợi người không mấy để ý. Nhưng thời gian trôi qua, quái vật ngày càng ít đi, khiến những người chơi đã quen với việc đánh quái thăng cấp bắt đầu hoảng loạn.
Đánh quái thăng cấp tuy nguy hiểm, nhưng cũng giúp họ tăng sức mạnh nhanh chóng. Nếu không có quái vật, họ hoàn toàn không biết làm thế nào để mạnh lên.
Trước đây, những kẻ chỉ số thấp kém không cảm thấy gì, nhưng từ khi có được sức mạnh, ai mà không muốn mạnh hơn? Phi thiên độn địa là giấc mơ của mọi người, huống chi sức mạnh tăng lên cũng đồng nghĩa với tuổi thọ kéo dài.
Quái vật không tái sinh, quả thực là một cơn ác mộng.
Đúng lúc các chủ thành cấp hai hoang mang, Ngô Thiếu Thần dẫn một đoàn cường giả Thánh Quang Đại Lục trở về.
Linh khí Địa Cầu đã bắt đầu hồi phục. Ngô Thiếu Thần định hướng người Địa Cầu tự bước trên con đường tu luyện, nên mang theo các cường giả Thánh Quang Đại Lục về dạy họ cách tu luyện.
Anh có thể tốn công sức lớn tạo ra một nơi tương tự như thế giới trò chơi, nhưng đó không phải việc có thể làm trong thời gian ngắn, và cũng không phải kế lâu dài. Tốt nhất vẫn là để họ tự cung tự cấp.
Tuy nhiên, khi Ngô Thiếu Thần công bố chuyện tu luyện, không ít tiếng phàn nàn vang lên.
Những người chơi đã quen với việc thăng cấp nhanh chóng, đột nhiên phải tu luyện chậm rãi, rất nhiều người nhất thời khó chấp nhận.
Tiếc rằng Ngô Thiếu Thần không phải cha mẹ họ, nên sẽ không nuông chiều. Bất cứ ai phàn nàn đều bị anh tước quyền tu luyện, cả đời không thể tu luyện.
Điều này khiến những kẻ nhất thời lanh mồm lanh miệng hối hận đến cắn nát răng. Những người còn lại đều ngoan ngoãn ngậm miệng.
Sau đó, Ngô Thiếu Thần tìm Lâm Triển Bằng, bàn về quy hoạch phát triển khoa học kỹ thuật.
Địa Cầu tuy trải qua nhiều tai họa lớn, nhưng Hạ Hoa được bảo tồn khá tốt. Nhiều nhà nghiên cứu khoa học vẫn còn sống sót. Với kinh nghiệm trước đó, việc tái phát triển khoa học kỹ thuật không phải là khó.
Lâm Triển Bằng đã nghĩ đến việc này từ lâu, chỉ là quái vật khắp nơi nên đành gác lại.
Bây giờ Ngô Thiếu Thần đưa ra một đề nghị đúng lúc, thế là anh vỗ ngực cam đoan sẽ toàn quyền phụ trách việc này.
Anh không thích chém giết, nên thời gian qua chỉ tu thân dưỡng sức tại trụ sở Lợi Nhận. Tuy thời gian trôi qua nhẹ nhàng, nhưng cũng trở nên có chút đồi phế vì không có mục tiêu. Dù sao anh còn chưa đến tuổi về hưu.
Bây giờ cuối cùng cũng có việc để làm, anh cảm thấy cả người tràn đầy sinh lực.
Sau khi giao phó mọi việc, Ngô Thiếu Thần dẫn mọi người trở lại đại lục vô danh kia.
Hiện tại, việc duy nhất cần làm là chờ đợi Ngô Tử Ngâm phục sinh.
Khi mọi người trở lại đại lục này, họ lập tức bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc.
Bán kính mấy chục vạn kilomet vuông, với Sinh Mệnh Chỉ Thụ làm trung tâm, đã biến thành một vùng đất chết.
Tất cả cây xanh đều khô héo, ngay cả núi cao trùng điệp cũng hóa thành bụi đất. Toàn bộ khu vực mang đến cảm giác âm u, đầy tử khí, như thể mọi sinh cơ đều bị hút cạn.
"Khủng khiếp vậy sao?" Ngô Thiếu Thần nuốt nước bọt nói.
"Chứ sao, cậu tưởng phục sinh em gái cậu dễ lắm à?" Sinh Mệnh Chi Thụ càu nhàu.
"Ờ... Vất vả rồi!" Ngô Thiếu Thần lúng túng nói.
Lúc này, anh mới hiểu vì sao Sinh Mệnh Chỉ Thụ lại nói việc này tổn hại thiên lý. Không thể không nói, quả thực là hơi điên rồ.
"Quả nhiên điểm cuối của sinh mệnh là tử vong!" Quân Lâm cảm thán.
"Ừm, thật đáng sợ!" Hoàng Thiếu có chút tim đập nhanh nói.
Những người khác đều đồng tình gật đầu.
Vùng đất chết lan rộng với tốc độ chóng mặt.
Hơn một tháng sau, toàn bộ đại lục biến thành vùng đất chết, mọi năng lượng bị hút sạch.
Nếu không phải mọi người có thực lực cường đại, họ không thể ở lại nơi này một phút nào.
Đúng lúc này, trên Sinh Mệnh Chi Thụ đột nhiên mọc ra một quả màu xanh, lớn lên cực kỳ chậm rãi.
Mọi người vẻ mặt nghi hoặc nhìn quả đó.
"Đây là cái gì?" Ngô Thiếu Thần hỏi.
"Em gái cậu." Sinh Mệnh Chỉ Thụ nói.
"... ."
"Sao lại chửi người thế, ngứa đòn à?"
"Tôi có chửi ai đâu, đây chính là em gái cậu mà." Sinh Mệnh Chi Thụ vô tội nói.
"... ."
Ngô Thiếu Thần trừng mắt nhìn quả kia, nửa ngày không nói nên lời. Chuyện này đã vượt quá hiểu biết của anh.
"Ý cậu là, quả này là Tử Ngâm muội muội?" Hoàng Thiếu trợn mắt nhìn Sinh Mệnh Chi Thụ.
"Đúng vậy, có vấn đề gì sao?"
"...!"
…
"Nghe qua trứng sinh, chưa từng thấy quả sinh." Thủ Hộ Giả cười khổ.
"Một lũ nhà quê chưa thấy việc đời. Tổ tiên Tinh Linh Tộc đều từ quả trên cây ta ra cả, không thì cậu tưởng Tinh Linh Tộc sao mà đẹp thế?"
"..."
"Tử Ngâm muội muội không lẽ biến thành tinh linh luôn à?" Nam Phong trợn mắt nói.
"Không đâu, ta chỉ đoàn tụ nhục thể và linh hồn của cô bé thôi, cô bé vẫn là cô bé thôi." Sinh Mệnh Chi Thụ nói: "Ta biết các cậu đều muốn thành tinh linh, nhưng người là người, chủng tộc không thể thay đổi. Nên các cậu cứ an phận làm người đi."
"Em gái tôi còn bao lâu nữa thì phục sinh?" Ngô Thiếu Thần hỏi thẳng.
"Ba ngày!"
"Được." Ngô Thiếu Thần gật đầu, trong mắt không giấu nổi vẻ kích động.
Trong sự chờ đợi của mọi người, ba ngày trôi qua nhanh chóng.
Ngày thứ ba, quả vốn bình thường đột nhiên tỏa ra bạch quang chói mắt, rồi ngưng tụ thành hình một cô gái trên không trung.
Tử U lập tức bay lên, hóa khu vực đó thành bóng tối.
Đám nam tử tự giác quay mặt đi.
Không lâu sau, Tử U dẫn Ngô Tử Ngâm mặc toàn đồ đen từ trên cây bay xuống, đến trước mặt mọi người.
"Tử Ngâm!"
“Tử Ngâm muội muội!”
Nhìn thấy Ngô Tử Ngâm thực sự phục sinh, mọi người vô cùng kích động.
"Ca... Còn có mọi người, còn có thể gặp lại mọi người, thật tốt quá!" Ngô Tử Ngâm cũng kích động không thôi, cô không ngờ mình còn có thể phục sinh.
"Trở về là tốt rồi!" Mắt Ngô Thiếu Thần cũng hơi ươn ướt.
"Được rồi, các cậu đừng cảm xúc nữa, mau đưa ta về đi. Ta không muốn ở đây một khắc nào nữa." Giọng Sinh Mệnh Chi Thụ vang lên lần nữa, phá tan bầu không khí cảm động.
Nghe đến lại phải vác Cây, sắc mặt Ngô Thiếu Thần sa sầm.
Cũng may lần này có một đám Thần Đế giúp đỡ. Với sự hợp lực của mọi người, cuối cùng họ cũng đưa Sinh Mệnh Chi Thụ trở lại thế giới tinh linh.
Thời gian sau đó, Ngô Thiếu Thần và những người khác ở lại thế giới tinh linh. Với sự tán thành của Sinh Mệnh Chi Thụ, họ không còn bị thế giới tinh linh bài xích.
Môi trường trong thế giới tinh linh rất thích hợp để ở lại, quả thực là tiên cảnh.
Không có tai họa, không có áp lực, có cảnh quan tuyệt đẹp, có tinh linh xinh đẹp. Mọi người sống cuộc sống thần tiên ở thế giới tinh linh. Thỉnh thoảng họ về Thánh Quang Đại Lục, tìm bạn bè cũ tán dóc, muốn tự tại bao nhiêu có bấy nhiêu.
Mười năm sau.
Địa Cầu.
Những tòa cao ốc chọc trời xuất hiện trở lại. Ký túc xá, khách sạn, cửa hàng, quán bar và các kiến trúc hiện đại khác có thể thấy ở khắp mọi nơi.
Nếu không phải trên không trung thỉnh thoảng có bóng người bay qua, ai mà nghĩ được nơi này từng trải qua đại tai biến.
Quán bar Nam Kha.
"Mỹ nữ, cho anh xin Wechat được không?" Một gã đàn ông mặt mày bi ổi cầm điện thoại đi động cười nói với một cô gái xinh đẹp.
"Cái loại như anh mà cũng đòi cua gái á? Tưởng mình là Tiên cấp cường giả chắc." Cô gái cười nhạo.
Gã đàn ông đang định nói gì đó thì điện thoại đột nhiên vang lên. Thấy số hiển thị, gã vội bắt máy.
"Lão Đặng, Lão Đại triệu tập, chuẩn bị lên đường, mau về!"
Nghe được lời trong điện thoại, mắt Lão Đặng lóe lên vẻ hưng phấn.
"Ha ha, cuối cùng cũng được lên đường à? Tao sắp nghẹn chết rồi."
Nói xong, anh bước một bước lớn, biến mất ngay tại chỗ.
Cô gái bên cạnh thấy cảnh này, nhất thời trợn tròn mắt, kinh hãi nói: "Đây là... Cường giả cấp bậc gì!?"
Một nơi khác.
Trước một gian hàng, một gã mập đeo kính đen đang nắm tay một cô gái sờ soạng.
"Đại sư, rốt cuộc là sao ạ?" Cô gái bị sờ mặt đỏ bừng, có chút xấu hổ nói.
"Ừm... Lão phu bấm tay tính toán, mỹ nữ hôm nay có điềm dữ bám thân, sợ rằng ngày mai sẽ có họa sát thân!"
"A!" Cô gái kinh hãi, vội kêu lên: "Vậy phải làm sao?"
"Đừng sợ, hôm nay ta với cô có duyên. Lát nữa chúng ta tìm khách sạn, ta giúp cô hóa giải điềm đại hung này!" Gã mập nheo mắt nhìn bộ ngực đầy đặn của cô gái.
"A... Thật... Thật cảm ơn ngài, đại sư!"
"Không khách khí, việc này không nên chậm trễ, chúng ta đi ngay khách sạn của ta ở đằng sau đi."
"Ừm."
Đúng lúc này, điện thoại của gã mập vang lên. Gã ta khó chịu lấy ra, khi thấy số hiển thị thì vội bắt máy.
"Lão Hoàng, Lão Đại triệu tập, chuẩn bị lên đường, mau về!"
"Cuối cùng cũng được lên đường à? Quá tốt, đại đao của ta sớm đã đói khát khó nhịn rồi!"
Cúp điện thoại xong, gã mập nhìn cô gái bên cạnh nói: "Mỹ nữ, xin lỗi, hôm nay có việc, không thể tự tay giúp cô giải trừ điềm đại hung này được. Cô ra siêu thị mua gói băng vệ sinh mà dùng, có thể chống đỡ họa sát thân ngày mail”
Gã mập nói xong, thân thể bay lên không trung, nháy mắt biến mất không thấy.
Cô gái trợn tròn mắt, hồi lâu mới phản ứng được.
"A... Đồ lừa đảo!"
... ... ... ... ... ... ... ... . . . . .
(Hết trọn bộ)