Thi thể Chủ Thần, sau khi được hạ xuống, cũng giống như bao thi thể khác, bị rễ cây của Sinh Mệnh Chỉ Thụ kéo xuống lòng đất.
Dù lúc sống hắn có "ngưu bức" đến đâu, sau khi chết cũng khó thoát khỏi số phận làm phân bón. Chắc hẳn các vị Chủ Thần khác mà biết chuyện này, thì mối thù hằn này khó mà hóa giải.
Nhưng Ngô Thiếu Thần buộc phải làm vậy. Hắn đã lén nhìn thấy quá nhiều bí mật của Chủ Thần, và hiểu rõ rằng bọn họ chẳng phải hạng người thiện lương gì. Một khi hắn phục sinh mà ảnh hưởng đến lợi ích của đối phương, dù cả hai cùng là người tộc, bọn họ cũng sẽ không nương tay.
Sau khi thấy Sinh Mệnh Chi Thụ không có phản ứng gì, Ngô Thiếu Thần để lại hai người trông coi, rồi cùng những người còn lại rời đi.
Không phải hắn không tin Tinh Linh Tộc, mà là lần này tình huống cực kỳ đặc biệt, cần phải hết sức cẩn trọng.
Có lẽ do Sinh Mệnh Chỉ Thụ đã đạt được thỏa thuận với Ngô Thiếu Thần, nên lần này bọn họ không bị không gian Tỉnh Linh đẩy ra ngoài, trái lại còn tiết kiệm được không ít công sức.
"Có ý thức cũng tiện thật, xem ra sau này mọi người muốn ở đây sinh sống cũng không phải là không thể." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Thời gian sau đó, mọi người chậm rãi chờ đợi trong không gian Tinh Linh.
Ma Nguyên đại lục…
Một trận đại chiến cuối cùng đã khiến Ma Nguyên đại lục thủng trăm ngàn lỗ, khiến toàn bộ Dị Ma trên đại lục run rẩy kinh hoàng.
Nhưng điều làm bọn chúng không thể chấp nhận hơn là, Nguyên Tổ, kẻ vốn luôn chiếm thế thượng phong, lại thua cuộc, thậm chí chết trong tay con người!
Đối với toàn bộ Dị Ma nhất tộc, đây là một đòn giáng mạnh có tính hủy diệt. Đến tận bây giờ, Dị Ma trên Ma Nguyên đại lục vẫn còn đang sống trong hoảng sợ.
Nếu không tận mắt chứng kiến, ai dám tin rằng một trùm cuối vừa xuất hiện chưa được một chương đã "tắt điện"?
Theo sự vẫn lạc của Nguyên Tổ, cùng với việc Thần Tôn và Thần Đế bỏ mạng, Dị Ma nhất tộc, vốn xưng bá Chư Thiên Vạn Giới và được mệnh danh là kiếp nạn của vạn tộc, cũng sẽ triệt để rơi xuống đài.
Tuy bên ngoài vẫn còn rất nhiều Dị Ma đang tàn phá các đại lục, nhưng chúng chỉ là "nước không nguồn, cây không rễ", cuối cùng cũng không thể tạo nên sóng lớn.
Trung tâm Ma Nguyên đại lục...
Ma Nguyên điện to lớn ngày xưa giờ đã hóa thành phế tích.
Lúc này, giữa đống đổ nát, một thanh niên nam tử đang ngồi xếp bằng chữa thương.
Người này chính là Ngô Thiếu Thần sau khi bị đoạt xá, hay chính là Chủ Thần.
Trận chiến với Nguyên Tổ tuy mang lại chiến thắng cuối cùng, nhưng bản thân hắn cũng bị trọng thương. Suốt thời gian qua, hắn vẫn luôn ở đây để chữa thương.
"Thiên phú hệ độc này quả nhiên đáng sợ, nếu không có nó, kẻ chết chắc chắn là ta!" Chủ Thần cảm thán.
Tuy đã biết thiên phú này rất mạnh, nhưng chỉ khi thực sự sử dụng mới thấy được nó đáng sợ đến mức nào.
Chưa kể đến những thứ khác, chỉ riêng đặc tính không thể khôi phục của nó thôi đã giúp hắn có được lợi thế cực lớn trong trận chiến này.
Thậm chí đến cuối cùng, trước kỹ năng không gian đáng sợ của Nguyên Tổ, hắn đã nghĩ mình sẽ thua, nhưng không ngờ Nguyên Tổ lại bị trúng độc chết. Ngay cả hắn cũng cảm thấy khó tin.
Có thể nói, việc đánh bại được Nguyên Tổ lần này có công rất lớn của thiên phú này.
"Xem ra lựa chọn hắn là quyết định đúng đắn nhất!" Chủ Thần thầm nghĩ.
"Tuy nhiên, đám người kia dường như cũng do một tay hắn nâng đỡ lên. Không biết sau khi phát hiện ra tình hình, họ có liều mạng với ta không!"
"Đợi vết thương lành hẳn, ta sẽ gặp đám người đó một lần. Nhân tộc hiếm khi xuất hiện nhiều cường giả phá vỡ gông xiềng Siêu Thần cấp như vậy. Hy vọng họ có thể nhận rõ tình thế, đừng đi sai đường. Nếu không, ta chỉ có thể bồi dưỡng lại từ đầu!"
Thời gian trôi nhanh, cả hai bên đều đang tranh thủ từng giây từng phút, trong khi Dị Ma nhất tộc, từng là một trong những nhân vật chính, dường như đã bị lãng quên.
Còn tại Thánh Quang Đại Lục, cuộc chiến giữa nhân tộc và Dị Ma vẫn diễn ra vô cùng ác liệt.
Tuy Hoàng Thiếu và những người khác đã tiêu diệt toàn bộ chiến lực đỉnh phong của Dị Ma, nhưng số lượng Dị Ma xâm lấn Thánh Quang Đại Lục lần này thực sự quá lớn, nhiều đến mức không thể giết hết.
Tất cả mạo hiểm giả đều lao vào chiến trường. Đối với họ, đây là một tai họa, đồng thời cũng là một kỳ ngộ. Nếu không bị hủy diệt trong chiến tranh, cuối cùng họ sẽ quật khởi từ đó.
Trong từng trận chiến thảm khốc, cả hai bên đều chịu tổn thất to lớn, nhưng đồng thời cũng xuất hiện không ít cường giả.
Trận chiến này là cuộc chiến giữa mạo hiểm giả và Dị Ma. Người dân Thánh Quang Đại Lục chỉ có thể lui về hậu phương.
Chu Tước thành…
Phượng Viêm lại đến trước pho tượng, trong mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi khó giấu.
"Rốt cuộc ngươi làm sao vậy? Chẳng lẽ thật sự đã xảy ra chuyện sao?"
"Ta không tin ngươi sẽ gặp chuyện! Ta tin rằng ngươi luôn có thể tạo ra kỳ tích!"
"Dị Ma lần này thật điên cuồng, cứ liều mạng tấn công. Chúng ta tổn thất rất nặng nề!"
"Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ tử thủ Thánh Quang Đại Lục, thủ đến ngày ngươi trở về như một vị Vương Giả!"
Bảy ngày sau...
Thần Mộc đại lục…
Trước Sinh Mệnh Chi Thụ, một đám đông Tinh Linh tộc nhân đang quỳ lạy, thành kính cầu nguyện.
Người dẫn đầu, Perina, sắc mặt nặng nề, ánh mắt thậm chí có chút kinh hoảng.
Nguyên nhân là do những biến đổi của Sinh Mệnh Chi Thụ trong mấy ngày qua.
Từ khi nó thôn phệ thi thể Chủ Thần, trạng thái của Sinh Mệnh Chi Thự ngày càng tệ hơn.
Đến hôm nay, hơn một nửa lá cây đã chuyển sang màu vàng, rất nhiều cành cây cũng khô héo.
So với vẻ tràn đầy sức sống trước đây, Sinh Mệnh Chi Thụ hiện tại giống như một ông lão xế chiều.
Tình huống này khiến người Tinh Linh Tộc vô cùng hoảng sợ. Mấy ngày nay, họ gần như luôn quỳ trên mặt đất cầu nguyện.
Tuy họ biết rằng tình huống này rất có thể là do thi thể mà đám người kia mang đến gây ra.
Nhưng họ không dám oán trách đối phương.
Thứ nhất, thực lực của đối phương quá mạnh. Thứ hai, việc này rõ ràng là do Sinh Mệnh Chi Thụ tự nguyện, họ không có cách nào khác, chỉ có thể không ngừng cầu nguyện, hy vọng Sinh Mệnh Chi Thụ đừng gặp vấn đề.
Lúc này, Ngô Thiếu Thần và những người khác cũng đang nhìn đại thụ trước mắt với vẻ mặt ngưng trọng. Không ai ngờ rằng việc kết Hồng Mông Quả lại khiến Sinh Mệnh Chi Thụ thành ra thế này.
"Không ngờ nó nói tổn thất bản nguyên không chỉ một chút. Tổn thất này có vẻ hơi nghiêm trọng đấy!"
"Xem ra cần phải tranh thủ thời gian nghĩ cách kiếm thi thể Nguyên Tổ về cho nó bồi bổ, nếu không nó mà 'treo' thì nghiệp chướng của ta nặng nề lắm."
"Còn về cái còn lại... phải xem kết quả cuối cùng."
Đúng lúc này, trên một cành cây ở giữa Sinh Mệnh Chi Thụ, một quả thực tỏa ra ánh sáng mông lung chậm rãi mọc ra.
Ngay sau đó, quả thực lớn lên với tốc độ chậm rãi trong tầm mắt mọi người.
Và theo sự trưởng thành của quả thực, những cành lá còn lại trên Sinh Mệnh Chi Thụ cũng nhanh chóng chuyển sang màu vàng rồi khô héo. Dường như tất cả chất dinh dưỡng đều được cung cấp cho quả thực này.
Sau hai giờ, quả thực dừng lại khi đạt kích thước bằng quả anh đào.
Và vào giờ khắc này, lá cây trên toàn bộ Sinh Mệnh Chỉ Thụ gần như đã chuyển sang màu vàng, phần lớn cành cây cũng đã khô héo, chỉ còn lại vài thân cây còn giữ được sinh cơ.
Tất cả Tinh Linh tộc nhân đều vô cùng bi thương, không ngừng dập đầu cầu nguyện.
Ngô Thiếu Thần cũng thành kính cúi đầu về phía Sinh Mệnh Chi Thụ. Lần này, là sự cảm tạ chân thành, bởi vì hắn đã thấy được nỗ lực mà Sinh Mệnh Chi Thụ đã bỏ ra cho quả thực này.
"Yên tâm, ta hứa với ngươi, quyết không nuốt lời!" Ngô Thiếu Thần kiên định nói.
Trước đây có lẽ còn có chút do dự, nhưng lần này là xuất phát từ tận đáy lòng.
"Lão Hoàng, hái xuống đi!"
"Ừm!"
Hoàng Thiếu lập tức phi thân lên, cẩn thận từng li từng tí hái Hồng Mông Quả xuống.
Quả này không lớn bằng hai quả trước, ánh sáng cũng không chói mắt như vậy, thậm chí không cảm nhận được năng lượng tỏa ra từ quả.
Nhưng không ai nghi ngờ tính chân thực của quả này, bởi vì nó gần như là quả mà Sinh Mệnh Chi Thụ đã dùng cả sinh mệnh để kết thành.
Sau khi cất kỹ Hồng Mông Quả, Ngô Thiếu Thần bay đến trước mặt Perina, trịnh trọng nói: "Lần này, nhờ có Sinh Mệnh Chỉ Thụ mới có thể thu được Hồng Mông Quả này. Ngươi yên tâm, đợi ta xử lý xong mọi việc, nhất định sẽ khiến Sinh Mệnh Chỉ Thụ một lần nữa tỏa sáng!”
"Ừm, ta tin tưởng ngươi!" Perina gật đầu mạnh mẽ.
Rất nhanh, Ngô Thiếu Thần dẫn mọi người rời đi.
Mọi thứ đã sẵn sàng, tiếp theo hắn sẽ bắt tay vào chuẩn bị cho công việc phục sinh.
Khảo nghiệm thực sự cũng sắp đến rồi.