Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn

Lượt đọc: 13537 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 116
đặc huấn

❊ ❊ ❊

Ngô Thiếu Thần né tránh đám quái cấp 35 dưới chân núi, men theo sườn núi đi lên, cuối cùng cũng thấy lũ quái cấp 36, toàn là Thiết Tí Viên Hầu tay vượn lực lưỡng. Thực lực của chúng cũng không tệ, công kích hai ngàn, 24 vạn máu, kỹ năng thuần công kích, không có khống chế, quá lý tưởng để Ngô Thiếu Thần bầy đàn cày cấp.

Trên sườn núi có một khoảng đất bằng phẳng, Thiết Tí Viên Hầu nhan nhản. Ngô Thiếu Thần định bụng dọn sạch đám này. Với 24 vạn máu, Thiết Tí Viên Hầu chỉ cần dính hai nhát dao của hắn là xong đời. Hắn vừa đi vừa thả độc, phía sau kéo theo một lũ Thiết Tí Viên Hầu trúng độc.

Lúc này, Tử U không biết từ lúc nào đã ra khỏi không gian sủng vật, đứng một bên cau mày nhìn Ngô Thiếu Thần cày quái.

Ngô Thiếu Thần dọn xong một lượt, đang nhặt trang bị thì chợt thấy Tử U đứng đó, có chút cạn lời: "Cô nương coi không gian sủng vật như nhà mình hay sao ấy, thích vào thì vào, thích ra thì ra?"

"Không phải thế à?" Tử U thản nhiên đáp.

"Được thôi, nhà cô thì nhà cô đi." Ngô Thiếu Thần mặc kệ nàng, tiếp tục nhặt trang bị và tiền.

"Sao anh đánh quái không né đòn của chúng?" Tử U hỏi.

"Việc gì phải né, chúng đánh có đau đâu, mất tí máu ấy U Minh châu hồi lại ngay." Ngô Thiếu Thần không để tâm nói. Phòng thủ của hắn gần hai ngàn, thêm miễn thương nữa, đám Thiết Tí Viên Hầu này đánh hắn chẳng khác nào gãi ngứa.

"Nhưng anh là Thích Khách, đâu phải Thuẫn Vệ!" Tử U nghiêm túc nói.

"Khác gì nhau, giờ tôi còn trâu hơn cả Thuẫn Vệ ấy chứ."

"Có khác! Đã làm Thích Khách thì phải có giác ngộ của Thích Khách, phải phát huy ưu thế của Thích Khách, chứ không phải đem Thích Khách ra làm Thuẫn Vệ mà chơi." Tử U chân thành khuyên nhủ.

"Ách, cô nghiêm túc thế làm gì, dù sao chúng cũng có giết được tôi đâu." Ngô Thiếu Thần nói.

"Anh phải nghiêm túc đối đãi với mọi trận chiến, không thì sớm muộn gì tôi cũng bị anh hại chết." Tử U nghiêm giọng.

"Chơi game thôi mà, cần gì nghiêm túc thế, mệt." Ngô Thiếu Thần không quan tâm đáp.

“Tôi hy vọng anh đừng xem nó là trò chơi." Tử U giọng nghiêm nghị: "Từ giờ trở đi, tôi sẽ đặc huấn cho anh, đến khi nào tôi hài lòng mới thôi."

"Đặc huấn gì? Không được từ chối à?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

"Không được!" Tử U lạnh lùng đáp.

"... "

"Rốt cuộc ai mới là chủ nhân vậy trời." Ngô Thiếu Thần lẩm bẩm.

"Chúng ta là khế ước bình đẳng, không có chuyện chủ nhân øì hết." Tử U nói.

"Nếu là khế ước bình đẳng, thì dựa vào cái gì tôi phải nghe cô?" Ngô Thiếu Thần trợn mắt.

"Dựa vào việc tôi mạnh hơn anh. Tuy tôi không giết được anh, nhưng cho anh chịu khổ một chút thì vẫn được. Muốn thử không?" Tử U cười gian.

Thấy nụ cười đó của Tử U, Ngô Thiếu Thần rùng mình, thầm nghĩ: "Thôi, hảo hán không chấp tiểu nhân, đặc huấn thì đặc huấn, sợ gì."

"Muốn đặc huấn kiểu gì?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

“Giờ anh đi dụ ba con quái lại đây." Tử U nói.

Ngô Thiếu Thần làm theo, rất nhanh dẫn ba con Thiết Tí Viên Hầu tới.

"Rồi sao nữa?"

"Không được phản kích, không được chạy khỏi phạm vi tấn công của chúng. Đến khi nào chúng đánh không trúng anh nữa thì kết thúc." Tử U nói.

"Hả, ba con á? Một con tôi còn chưa chắc đã né hết được." Ngô Thiếu Thần khổ sở nói.

"Hừ, chúng đều không có kỹ năng khóa mục tiêu, cũng không có kỹ năng khống chế. Tốc độ anh không chậm, né không được là do anh quá đần. Tự tìm cảm giác đi." Tử U nói xong liền ngồi xuống một bên.

Ngô Thiếu Thần cắn răng chịu đựng, vừa nhảy vừa né tránh những cú đấm của ba con Thiết Tí Viên Hầu, thường thì né được cái này lại ăn đòn của cái kia. Cố gắng hơn nửa tiếng, không có chút tiến triển nào, Ngô Thiếu Thần bực bội nói: "Cô đùa tôi đấy à? Như này không thể nào né hết được, trừ khi nhanh nhẹn của tôi phải hơn vạn."

Tử U lắc đầu: "Anh đúng là phế vật!"

"Cô giỏi thì cô thử đi." Ngô Thiếu Thần không phục nói.

"Tránh ra!" Tử U nói rồi bước tới, thay vị trí của Ngô Thiếu Thần.

Sau đó, trước ánh mắt trợn tròn của Ngô Thiếu Thần, Tử U chắp tay sau lưng, ung dung đi lại giữa những đòn tấn công của ba con Thiết Tí Viên Hầu. Dáng vẻ yểu điệu, biểu cảm nhẹ nhàng thoải mái của nàng khiến Ngô Thiếu Thần bị đả kích mạnh. Hắn có thể thấy tốc độ của Tử U không nhanh, thậm chí còn chậm hơn hắn, nhưng nàng vẫn thường xuyên né tránh được những cú đánh của Thiết Tí Viên Hầu.

"Ngọa tào, đây mới gọi là tẩu vị này, đem ra ngoài không phải treo lên đánh mấy cái gọi là đại thần thao tác à?" Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.

Vài phút sau, Tử U lại xuất hiện trước mặt Ngô Thiếu Thần, hỏi: "Thấy rõ chưa?"

Ngô Thiếu Thần gật đầu rồi lại lắc đầu. Hắn thấy được sự lợi hại của Tử U, nhưng lại không hiểu cách nàng di chuyển.

"..."

Tử U gõ gõ trán: "Sao lại vớ phải cái tên đần độn thế này."

"Qua đây!" Tử U nói với Ngô Thiếu Thần.

"Vâng." Lần này Ngô Thiếu Thần ngoan ngoãn hơn nhiều. Thấy thân pháp phiêu dật của Tử U, Ngô Thiếu Thần động lòng. Nếu có thể đạt đến cảnh giới này, chẳng phải tha hồ mà một mình treo lên đánh cả một hội hay sao.

Nhưng khi Ngô Thiếu Thần bước tới, phong cách đột nhiên thay đổi. Khi Tử U đối chiến với ba con Thiết Tí Viên Hầu, phong cách là duy mỹ, như phiến lá vượt qua vạn bụi hoa mà không vướng vào người. Còn khi Ngô Thiếu Thần bước tới, thì lại thê thảm vô cùng.

"Anh đừng nhìn vào đòn đánh của chúng, mà hãy nhìn cách chúng vung tay. Trước tiên học cách dự đoán cơ bản nhất." Giọng Tử U vang lên bên tai Ngô Thiếu Thần.

Ngô Thiếu Thần cũng nghe theo Tử U, bắt đầu quan sát động tác của đám Thiết Tí Viên Hầu, học cách dự đoán hướng tấn công của đối phương.

Thời gian sau đó, Ngô Thiếu Thần luyện tập thao tác, luyện tập dự đoán, luyện tập tẩu vị, luyện tập ý thức dưới sự chỉ đạo của Tử U. Theo lời Tử U, Ngô Thiếu Thần cái gì cũng dở, phải điều giáo lại từ đầu đến cuối.

Trong khi Ngô Thiếu Thần đang tiếp nhận đặc huấn của Tử U, tất cả người chơi khác cũng đang cần cù chăm chỉ đánh quái thăng cấp. Tại phía đông Kim Lăng Thành, trong một khu rừng rậm, Ngô Tử Ngâm dẫn theo Ngân Thái Lang cày đám Hồng Vĩ Hầu cấp 25.

Lúc này, Ngân Thái Lang đang tả xung hữu đột giữa đám Hồng Vĩ Hầu, đánh quên cả trời đất. Thực lực của nó vốn đã mạnh, lại còn có thiên phú hút máu 30%, thêm vào đó là lượng máu lớn được Ngô Tử Ngâm bơm liên tục phía sau, khiến nó chưa từng trải nghiệm cảm giác sảng khoái đến vậy. Trong lòng nó thầm mừng vì đã đổi chủ, đi theo chủ cũ thì nó chẳng có chút cảm giác tồn tại nào. Như này tốt hơn biết bao, cuối cùng nó cũng được đứng ở vị trí C.

Đang lúc một người một sói cày quên cả trời đất, một đám người chơi đi ngang qua đột nhiên thấy tổ hợp kỳ lạ này. Hiện tại, khu vực quái cấp 25 cũng có không ít người chơi.

"Đào ca, con pet kia mạnh thật." Một thanh niên nam tử nhìn Ngân Thái Lang, lộ vẻ ao ước nói.

"Ừm, một Mục Sư mà dắt pet đi bầy đàn cày quái cấp 25 được, đúng là mạnh." Đào ca gật đầu.

"Haizz, tiếc là pet không rớt ra được, không thì thật muốn cho nó nổ đồ." Một người khác nói.

"Đừng gây chuyện, tôn chỉ của hội mình là phát triển khiêm tốn, âm thầm phát tài!" Đào ca dạy dỗ.

Hơi tiếc nuối nhìn Ngân Thái Lang một chút, hắn chuẩn bị dẫn đàn em rời đi.

Lúc này, một đàn em đột nhiên hoảng hốt nói: "Đào ca, anh nhìn vũ khí của nó kìa!"

Đào ca theo ánh mắt của đàn em nhìn theo, lập tức trừng lớn mắt. Mỗi loại phẩm chất trang bị đều có ánh sáng khác nhau, dù muốn giấu cũng không giấu được. Trang bị trên người còn đỡ, có áo choàng che chắn, nhưng những trang bị như vũ khí, giày thì không cách nào che khuất được.

Nhìn cây Quang Huy Pháp Trượng mang ánh sáng đặc hữu của Kim Cương, Đào ca cảm thấy hô hấp dồn dập, vẻ tham lam trong mắt không thể che giấu được.

Pet không thể giao dịch cũng không thể rớt ra được, dù tốt đến mấy không chiếm được cũng sẽ không khơi dậy lòng tham của người khác. Nhưng trang bị thì có thể rớt ra được, sự dụ hoặc của trang bị Kim Cương đủ để khiến bất cứ ai liều lĩnh.

Đào ca giờ phút này đã sớm vứt hết những lời vừa nói ra sau đầu. Trang bị Kim Cương nếu rớt ra, bán đi ít nhất cũng được mấy trăm vạn. Phát triển khiêm tốn cái rắm!

Võng Du
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »