Sau khi nghĩ thông suốt, Ngô Thiếu Thần dẫn Ngô Tử Ngâm tiếp tục giết Hầu Tử trên núi, miệt mài đến tận 11:30. Ngô Tử Ngâm muốn thoát game để nghỉ ngơi, Ngô Thiếu Thần đặn đò em gái phải cẩn thận ở trường, rồi lại cố ý nhắc nhở Ngân Thái Lang phải để ý mọi chuyện xung quanh.
Nhìn Ngô Tử Ngâm thoát game, Ngô Thiếu Thần hỏi Tử U: "Ngươi chắc chắn Ngân Thái Lang không có vấn đề gì chứ?"
"Bọn họ có khế ước chủ tớ, con sói ngốc đó sẽ không để ai làm hại chủ nhân của nó đâu."
"Ta hỏi về thực lực." Ngô Thiếu Thần nói, hắn vẫn chưa biết các chỉ số trong game tương ứng với cái gì ngoài đời thực.
"Cái này ngươi càng không cần lo lắng. Có chủ não hạn chế, rất nhiều kỹ năng trời phú của nó không dùng được. Sau khi rời khỏi đây, nó còn mạnh hơn trong game nhiều." Tử U lạnh nhạt đáp.
"Vậy thì tốt." Ngô Thiếu Thần yên tâm, tiếp tục cày quái, trước tiên phải lên cấp 40 đã. Vừa nãy cậu dẫn Ngô Tử Ngâm giết hơn hai tiếng đồng hồ, tổng cộng giết 2480 con Hầu Tử các cấp, điểm kinh nghiệm đạt LV36: 434 vạn/500 vạn.
Học viện kinh tế HN...
Lúc này trời đã tờ mờ sáng, cả học viện bừng tỉnh giấc. Đúng lúc này, một đám người áo đen xuất hiện bên ngoài tường rào học viện, nhẹ nhàng vượt qua bức tường cao 3 mét, động tác nhanh nhẹn, lặng lẽ tiến về phía khu ký túc xá nữ.
Rất nhanh, bọn chúng đã đến bên ngoài ký túc xá nữ sinh, lúc này bác quản lý vẫn còn đang gà gật.
"Bốn người các ngươi qua đó lôi người ra, chúng ta ở ngoài canh gác, nhanh lên." Một tên áo đen nhỏ giọng nói.
"RõI”
Lúc này, trong một phòng ký túc xá ở tầng bốn, Ngô Tử Ngâm và Vi Vi đang ngủ say, cả phòng vô cùng yên tĩnh. Đột nhiên, cửa phòng truyền đến tiếng động khẽ, chẳng bao lâu sau, cửa bị mở ra, bốn bóng đen lặng lẽ tiến vào.
Vì ban đêm ký túc xá đã tắt đèn, cả phòng tối om. Bốn tên vừa định ra tay thì đột nhiên nhìn thấy trong bóng tối có một đôi mắt xanh lục đang dõi theo chúng.
Bọn chúng giật mình, còn chưa kịp nói gì thì đột nhiên cảm thấy một lực hút truyền đến, thân thể không tự chủ được bay về phía trước, chưa kịp kêu lên đã mất đi ý thức.
Trong bóng tối, một sinh vật hình sói ợ một tiếng, liếm liếm răng, dường như vẫn còn chưa thỏa mãn.
Bên ngoài ký túc xá, bốn tên còn lại chờ mãi không thấy người quay lại, một tên phàn nàn: "Sao lâu thế mà vẫn chưa xong?”
"Không biết, có khi nào xảy ra chuyện gì không?" Tên còn lại nói.
"Đây chỉ là trường học, có chuyện gì được chứ? Dù có thật thì cũng phải có tiếng động chứ."
Tên cầm đầu cau mày: "Rất lạ. Dù chậm nữa thì lâu thế này cũng phải xong rồi. Ba người các ngươi lên xem sao."
"Được." Ba tên nhanh chóng leo tường vào trong, rất nhanh chỉ còn lại tên dẫn đầu ở bên ngoài. Nhưng hắn đợi mãi đến tận nửa tiếng đồng hồ, bên trong vẫn không có một tiếng động nào, những kẻ vào trong cũng không thấy ra.
Tên dẫn đầu hoảng sợ, muốn vào xem nhưng lại có chút sợ hãi, cuối cùng lén lút rời đi, tìm một chỗ yên tĩnh lấy điện thoại ra gọi.
Rất nhanh, điện thoại được kết nối, tên này kể lại tình hình. Hắn vốn nghĩ bên kia sẽ không tin, nhưng sau khi nghe xong, bên kia im lặng, bảo hắn ở lại đó chờ đến ngày mai rồi vào xem.
Lúc này, trong một tòa nhà hoang vắng ở thành phố SH, một người đàn ông trung niên đi đi lại lại trong phòng, tay cầm điếu thuốc run run. Hành tẩu trong bóng tối nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ hãi. Điều đáng sợ nhất chính là những điều chưa biết.
Ngày hôm sau, sau khi mọi người lên lớp, người đàn ông lén lút tiến vào ký túc xá nữ. Nhưng khi hắn bước vào phòng ký túc xá mục tiêu, bên trong không có bất kỳ dấu vết nào, ngay cả một vệt máu cũng không có. Cách bày trí trong phòng cũng không hề lộn xộn, giống như chưa có chuyện gì xảy ra vậy. Điều này khiến hắn vô cùng kinh hãi. Sau khi tìm khắp ký túc xá nữ mà không thấy bất cứ dấu vết gì, người đàn ông hoảng hốt rời khỏi học viện.
Hắn gọi điện thoại, sau khi kể lại tình hình, người đàn ông trực tiếp tuyên bố không tham gia vào vụ này nữa. Sự việc tà môn như vậy khiến ngay cả người đã trải qua huấn luyện đặc biệt như hắn cũng phải sợ hãi.
Ở thành phố SH, sau khi cúp điện thoại, người đàn ông trung niên hít một hơi thật sâu để che giấu nỗi sợ hãi trong lòng, rồi bấm một số điện thoại khác. Rất nhanh, bên kia có người nhấc máy với giọng điệu vội vàng.
"Bắt được người chưa?"
"Vương thiếu, việc này tôi không tham gia nữa. Sau này tất cả mọi chuyện liên quan đến người này tôi đều không nhận." Người đàn ông trung niên kiên quyết nói.
"Ý gì?" Vương thiếu hỏi.
"Cậu tìm người khác đi. Sau cùng thì cũng là đồng bọn hợp tác nhiều năm, tôi cho cậu một lời khuyên, sớm rút tay đi." Người đàn ông trung niên nói xong liền cúp máy.
"Mẹ kiếp!"
Trong một biệt thự xa hoa ở trung tâm thành phố SH, Vương thiếu tức giận ném điện thoại xuống đất: "Mẹ nó, lũ vô dụng, bắt người cũng không xong."
Một lúc sau, Vương thiếu mới bình tĩnh lại, gọi quản gia lấy một chiếc điện thoại mới rồi gọi lại. Một lúc lâu sau bên kia mới kết nối.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Vương thiếu hỏi.
"Hôm qua phái đi bắt em gái hắn cũng biến mất hết rồi. Một người còn lại tận mắt chứng kiến những người kia vào trong rồi không thấy ra nữa, sống không thấy người chết không thấy xác. Sau khi kiểm tra cũng không có bất kỳ dấu vết gì. Tình huống bắt hắn cũng y hệt như vậy. Vương thiếu, nghe tôi một lời khuyên, chuyện này sớm rút tay đi." Bên kia nói xong rồi cúp máy.
Vương thiếu cầm điện thoại mà người đờ đẫn, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân bốc lên.
"Thật... Thật sự tà môn như vậy sao?" Hắn không nghi ngờ lời đối phương nói, dù sao hai bên hợp tác nhiều năm, hắn biết rõ hạng người đó. Nhưng sự việc này khiến hắn khó mà chấp nhận. Lúc này, Vương thiếu cũng bắt đầu hoảng sợ.
Trong game...
Ngô Thiếu Thần giết Hầu Tử cả đêm, giết đến phát ngán. Số lượng Hầu Tử ở đây nhiều, hồi phục nhanh, quả thực rất thích hợp để luyện cấp, là cách tăng thực lực nhanh nhất. Ngô Thiếu Thần cũng liều mạng, cày từ đêm đến chín giờ sáng, cày ròng rã 8720 con Hầu Tử không kém cấp mình, giúp cậu lên LV 38: 168 vạn/600 vạn.
Lý do là vì khi cấp độ tăng lên, những con Hầu Tử thấp hơn cấp của cậu không thể kích hoạt Bất Hủ Chi Thể, Ngô Thiếu Thần cũng lười giết, chỉ giết những con cùng cấp hoặc cao hơn cấp mình. Kết quả là số lượng Hầu Tử có thể giết càng ngày càng ít, dẫn đến tốc độ hồi phục Hầu Tử không theo kịp tốc độ giết của Ngô Thiếu Thần, nếu không thì còn có thể được nhiều điểm hơn.
Tuy chỉ lên hai cấp trong một đêm, Ngô Thiếu Thần cũng không có gì bất mãn. Bất Hủ Chi Thể lại tăng thêm 8720 điểm, cũng giúp lượng máu của Ngô Thiếu Thần vượt qua 6 vạn, đạt 63136 điểm.
Duỗi người một cái, cuối cùng cũng cày xong điểm PK. Hai ngày này cậu đã giết hơn hai vạn con quái, chưa từng liều mạng như vậy bao giờ. Tuy nhiên hiệu quả cũng rõ ràng. Trước khi đến ngọn núi này, Sinh Mệnh giá trị của cậu chỉ có 3 vạn, bây giờ chuẩn bị rời khỏi ngọn núi này, Sinh Mệnh giá trị đã đạt 6 vạn, tăng gấp đôi.
Lại nhìn đỉnh núi, Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ: "Ta sẽ còn trở lại."
"Cảm giác lâu lắm rồi không về Kim Lăng Thành." Ngô Thiếu Thần cảm thán một tiếng, trực tiếp truyền tống đến nhà ở Kim Lăng Thành. Bước vào phòng, nơi này giường là loại giường gỗ cứng kiểu cổ, Ngô Thiếu Thần nằm vật ra đó. Liên tục không ngừng giết quái hai ngày, dù có máy chơi game, nhưng tinh thần đã vô cùng mệt mỏi. Vốn định nằm nghỉ một lát, không ngờ lại ngủ thiếp đi luôn. Tinh thần mệt mỏi dường như dễ ngủ hơn trong game.