Khi Ngô Thiếu Thần bước vào Tụ Phúc tửu lâu, anh nhanh chóng nhận ra Hoàng Thiếu đang ngồi ở góc. Lúc này, ngoài đời đã là buổi sáng, nên Tụ Phúc tửu lâu vẫn còn vắng khách.
"Lão đại, cuối cùng anh cũng ra rồi!" Hoàng Thiếu thấy Ngô Thiếu Thần thì mừng rỡ nói.
Ngô Thiếu Thần đi thẳng tới, ngồi xuống đối diện Hoàng Thiếu: "Biết hưởng thụ đấy, giờ này còn la cà ở tửu lâu?"
"Hắc hắc, tại rảnh quá ấy mà, nên ra tửu lâu làm vài chén." Hoàng Thiếu ngượng ngùng đáp.
"Rảnh thì không đi luyện cấp đi." Ngô Thiếu Thần có chút cạn lời.
"Em cũng muốn lắm chứ, nhưng mà đâu có dám. Mấy thằng Thiên Đường Thần Thoại dạo này lại nổi điên, hễ em ló mặt ra là chúng nó giết. Cũng may là em theo lão đại, trang bị em giờ trâu bò lắm, vừa nãy mười mấy thằng nó còn chắng cạo nổi em." Hoàng Thiếu tự hào nói.
Ngô Thiếu Thần ngẩn người, chưa kịp nói gì thì từ ngoài tửu lâu có ba người đi thẳng về phía bọn họ.
"Bọn nó cũng là người của Thiên Đường Thần Thoại." Hoàng Thiếu thì thầm vào tai Ngô Thiếu Thần.
Ba người tiến đến trước bàn, một người nói: "Trần Phong, cuối cùng anh cũng xuất hiện."
"Ồ? Tìm tôi à?" Ngô Thiếu Thần chỉ vào mình hỏi. Anh cứ tưởng chúng đến tìm Hoàng Thiếu, ai ngờ lại tìm anh.
"Đúng vậy, bọn tôi đợi anh lâu lắm rồi. Lão đại của bọn tôi muốn nói chuyện với anh." Người kia nói.
"À, bảo hắn đến đây đi, vừa hay tôi cũng có vài món nợ cần tính với hắn." Ngô Thiếu Thần đáp, vụ bị chúng nó tấn công trong địa đồ ẩn giấu, anh nhất định phải đòi lại cho bằng được.
"Anh..." Người kia định nói gì đó, nhưng bị một người khác ngăn lại.
Người này gật đầu với Ngô Thiếu Thần: "Xin chờ một lát, tôi sẽ báo với lão đại."
Lúc này, Hoàng Thiếu lại ghé tai Ngô Thiếu Thần: "Lão đại, có phải bọn nó đến vì vụ anh giết người của chúng nó trong địa đồ ẩn tàng không? Người của Thiên Đường Thần Thoại bao che khuyết điểm lắm."
"Ừm." Ngô Thiếu Thần thờ ơ gật đầu.
Không lâu sau, một đám người ùa vào tửu lâu, đông tới hơn ba mươi mạng. Tức thì, tửu lâu vốn vắng vẻ trở nên ồn ào náo nhiệt. Mấy người chơi đang túm năm tụm ba trong tửu lâu thấy có vẻ có chuyện hay, nhao nhao đổ dồn ánh mắt về phía này.
"Ồ, kia chẳng phải là hội trưởng của Thiên Đường Thần Thoại sao?"
"Thật kìa, còn có cả một đám cao tầng của Thiên Đường Thần Thoại nữa. Có chuyện gì vậy?"
"Không biết, nhưng chắc chắn là có biến rồi. Ngồi hóng dưa thôi!"
Đám người đi thắng đến bàn của Ngô Thiếu Thần và Hoàng Thiếu. Thần Chủ nhìn người thanh niên đang ngồi trước bàn, mở miệng: "Trần Phong, anh kiêu ngạo quá nhỉ."
Hắn vốn định sai người mời Trần Phong đến, ai ngờ đối phương lại bảo hắn tự đến. Điều này khiến hắn vô cùng khó chịu.
Ngô Thiếu Thần bỏ qua câu nói đó, đi thẳng vào vấn đề: "Các người đến để bàn chuyện bồi thường à?"
Người của Thiên Đường Thần Thoại ngẩn người. Thằng cha này hôm nay dễ nói chuyện vậy sao? Còn chưa mở miệng đã chủ động nhắc đến chuyện bồi thường? Xem ra uy danh của Thiên Đường Thần Thoại khiến ngay cả Trần Phong cũng phải nhún nhường.
Sắc mặt Thần Chủ dịu đi đôi chút: "Không sai, chúng tôi đến để bàn chuyện bồi thường."
Ngô Thiếu Thần gật đầu: "Ừm, thái độ coi như được. Tôi cũng không phải là người không biết lý lẽ, vậy thì bồi thường một vạn kim tệ tiền tổn thất tỉnh thần đi."
Mắt Thần Chủ sáng lên: "Trần Phong quả là Trần Phong, hào phóng thật. Tuy nhiên, tuy là bồi thường tiền tệ, nhưng trang bị của anh em chúng tôi vẫn phải trả lại, nếu không tôi khó ăn nói với mọi người."
Ngô Thiếu Thần kỳ quái liếc hắn một cái: "Đầu óc ông úng nước à?"
Lúc này, Thiên Đường Thái Bạch phản ứng nhanh nhất, kéo áo Thần Chủ: "Lão đại, ý hắn là bảo chúng ta bồi thường hắn một vạn kim tệ."
"Cái gì!" Sắc mặt Thần Chủ lập tức biến đổi, trừng mắt nhìn Ngô Thiếu Thần: "Anh đùa tôi à!?"
Ngô Thiếu Thần có chút khó hiểu: "Tôi đùa ông lúc nào? Chắng phải các người đến để xin lỗi vì đám đàn em vô cớ tấn công tôi sao?"
Nghe vậy, sắc mặt Thần Chủ hoàn toàn trầm xuống, giọng lạnh lùng: "Trần Phong, anh nằm mơ à? Anh giết mấy trăm người của Thiên Đường Thần Thoại, còn muốn chúng tôi bồi thường?"
Sắc mặt Ngô Thiếu Thần cũng tối sầm lại: "Nói vậy, các người không có ý định bồi thường?"
"Anh nằm mơ đi. Trần Phong, anh quá ngông cuồng rồi. Đây là Bạch Trạch Thành, không phải Kim Lăng Thành của anh!" Thiên Đường Hình Thiên đứng bên cạnh không nhịn được nữa, lên tiếng.
"Thì sao? Có tin tôi lật tung cái Bạch Trạch Thành này không?" Ngô Thiếu Thần đáp.
"Trần Phong, anh đánh giá bản thân quá cao rồi. Nên nhớ, dù là trong bất kỳ trò chơi nào, một người vĩnh viễn không thể đấu lại một đại công hội thực thụ!" Thần Chủ lạnh giọng nói.
Ngô Thiếu Thần nhún vai: "Trước đây hội trưởng của Ngạo Thế Thiên Hạ và Tô Thị Tập Đoàn cũng từng nói như vậy."
"Hừ, vậy thì cứ chờ xem!" Nói xong, Thần Chủ dẫn người rời đi. Trong thành không được động thủ, không cần thiết phải tiếp tục ở lại đây chịu nhục. Hắn sẽ khiến cái tên không biết trời cao đất rộng này phải trả giá đắt.
"Ngoạ tào, lão đại, anh ngầu quá! Ha ha, nhìn cái mặt của thằng Thần Chủ kìa, sướng cả mắt." Nhìn đám người Thiên Đường Thần Thoại rời đi, Hoàng Thiếu nãy giờ im thin thít bỗng nhiên phấn khích nói.
Ngô Thiếu Thần trầm ngâm nhìn Hoàng Thiếu: "Chú mày có bao nhiêu quân?"
"Hơn năm trăm mạng." Hoàng Thiếu đáp, rồi vỗ ngực: TNhưng mà lão đại cứ yên tâm, đàn em của em không có đứa nào là loại bỏ đi đâu. Đến lúc đánh nhau em sẽ gọi hết bọn nó lên. Chắng qua vài trăm người chọi mấy vạn người thôi mà, có gì đâu phải sợ."
"..."
"Sao chú mày nói câu này, anh thấy nó yếu ớt thế nào ấy." Ngô Thiếu Thần nói: "Không phải bảo chú mày đánh nhau. Nếu như anh lật đổ được Thiên Đường Thần Thoại, chú mày có cách nào thế chỗ, trở thành công hội lớn nhất Bạch Trạch Thành không?"
Hoàng Thiếu trợn tròn mắt: "Lão đại, anh nói thật á?"
"Anh trông giống đang đùa à? Vừa nãy còn bảo lật tung Bạch Trạch Thành kia kìa, anh nói ra rồi, không làm được thì anh còn mặt mũi nào nữa." Ngô Thiếu Thần nói.
Lúc này, Hoàng Thiếu đột nhiên nghiêm túc: "Lão đại, anh cứ yên tâm, chỉ cần Thiên Đường Thần Thoại sụp đổ, em nhất định có thể đưa Hoàng Gia Bang trở thành công hội mạnh nhất Bạch Trạch Thành. Anh sau này sẽ là Hoàng Trạch Thiên Nhất đại lão đại!”
Từ khi bước chân vào trò chơi này, hắn đã luôn mơ ước có thể gây dựng một sự nghiệp lẫy lừng. Nhưng xui xẻo thay, hắn lại đến Bạch Trạch Thành, hơn nữa còn kết thù với Thiên Đường Thần Thoại. Sau đó thì bị chèn ép đủ đường. Công hội ban đầu mấy nghìn người bị giết đến chỉ còn hơn năm trăm mạng. Hắn hận Thiên Đường Thần Thoại đến tận xương tủy.
Nếu như lão đại thực sự có thể lật đổ Thiên Đường Thần Thoại, vậy chẳng những là giúp hắn báo thù, mà còn giúp hắn không còn phải e dè mà phát triển. Nếu như đến lúc đó lão đại có thể nâng đỡ hắn một chút, dù chỉ là trước mặt người khác nói vài câu rằng công hội này là do anh ta bảo kê, vậy hắn tuyệt đối tin rằng công hội sẽ phát triển cực nhanh.
"Hóa ra trước kia chú mày coi anh là lão đại chỉ là nói đùa thôi à." Ngô Thiếu Thần nói.
"Không phải, không phải, lão đại, trước đây em chỉ coi anh là lão đại trong game thôi. Sau này, mặc kệ là ngoài đời hay trong game, anh mãi mãi là lão đại của em." Hoàng Thiếu thành khẩn nói.
“Thôi được, đừng có ba hoa chích chòe nữa. Mà này, cái tên Hoàng Gia Bang nghe chán chết, về nghĩ lại cái tên khác đi." Ngô Thiếu Thần nói.
"Vâng ạ."
Cùng lúc đó, sự việc xảy ra trong tửu lâu bị người ta tung lên mạng, lập tức gây bão toàn bộ Bạch Trạch Thành.
"Cái gì! Thiên Đường Thần Thoại muốn động vào Trần Phong á?"
"Má ơi, tin hot đây rồi, vụ này có trò vui để xem."
"Mấy người bảo Thiên Đường Thần Thoại có giống như Tô Thị Tập Đoàn không, cuối cùng bị đánh cho phải xin lỗi ấy?"
"Nói nhảm, Tô Thị Tập Đoàn sao có thể so được với Thiên Đường Thần Thoại loại thế lực lâu đời này. Nghe nói Thiên Đường Thần Thoại có tận năm sáu vạn người, gần như tất cả cao thủ ở Bạch Trạch Thành đều bị kéo về công hội của bọn nó."
"Đúng vậy, nhưng mà Trần Phong cũng không phải dạng vừa đâu. Tình hình Kim Lăng Thành gần như bị một tay hắn thay đổi. Thiên Đường Thần Thoại vs Trần Phong, tuyệt đối đáng mong chờ!"
Cùng lúc đó, trên diễn đàn các loại topic cũng bay đầy trời.