Trong trận chiến, Ngô Thiếu Thần chỉ đứng ngoài quan sát, còn Lãnh Nguyệt và những người khác đã không làm anh thất vọng. Ngô Tử Ngâm đốc toàn lực hồi phục, Hoàng Thiếu bộc phát sát thương, Lãnh Phong thì làm "bia đỡ đạn" siêu hạng, cùng với Lãnh Nguyệt liên tục tấn công, giúp đội của họ liên tục giành chiến thắng.
Đội của Mộng Huyễn Khinh Vũ còn nhẹ nhàng hơn. Dưới sự hỗ trợ khủng khiếp của Vũ Phỉ, hầu như không đội nào trụ được quá một phút trước mặt họ. Ba Thuẫn Vệ cùng Mộng Huyễn Khinh Vũ bảo vệ Vũ Phỉ nghiêm ngặt, khiến đối thủ không thể tiếp cận cô.
Cứ thế, hai đội liên tục thắng, tiến thẳng vào vòng đấu loại mà không gặp phải đối thủ quá mạnh nào.
Vòng đấu loại 1000 chọn 100 gồm 10 trận liên tiếp, Ngô Thiếu Thần vẫn chưa phải ra tay và đội của anh đã thuận lợi lọt vào vòng trong.
Vòng thứ hai, 100 chọn 10, sau 5 trận thắng liên tiếp, họ cuối cùng đã đụng độ một đối thủ mạnh, hơn nữa lại là người quen của Ngô Thiếu Thần.
Đội trưởng Quân Lâm là Cung Tiễn Thủ, cùng Thích Khách Nam Phong, Thuẫn Vệ Tiểu Bắc, Mục Sư Lâm Tử, Pháp Sư Hạo Nhiên. Họ cũng xuất thân từ Tân Thủ thôn 8365.
Quân Lâm vừa thấy Ngô Thiếu Thần đã cười khổ lắc đầu: "Tôi đã đoán là sẽ gặp mà, không ngờ nhanh vậy."
Ngô Thiếu Thần cười: "Đến đây rồi, gặp nhau là bình thường thôi. Tôi không ra tay đâu, mấy người tự đánh đi."
"Lão Đại, anh quen họ à?" Hoàng Thiếu hỏi.
"Ừ, cùng một tân thủ thôn với chúng ta. Quân Lâm là người đầu tiên chuyển chức Cung Tiễn Thủ, chắc cậu cũng biết." Ngô Thiếu Thần nói.
"Mẹ ơi, tôi biết, anh là lão Lục cướp dây chuyền của tôi đấy à!" Hoàng Thiếu đột nhiên lớn tiếng.
"Cướp dây chuyền gì cơ?" Quân Lâm nghi hoặc.
"Hồi ở Tân Thủ thôn, Lão Đại bán đấu giá Dây Chuyền Răng Sói, cuối cùng có phải anh mua không?"
"Không sai."
"Thì chính anh, lão Lục này, đột nhiên tăng giá, nếu không cái dây chuyền đó chắc chắn là của tôi."
Nghe đến đây, Quân Lâm cuối cùng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, cười nói: "Não là thứ tốt, đừng vứt."
"Anh bảo ai không có não!" Hoàng Thiếu giận dữ.
Quân Lâm không để ý đến hắn mà nhìn Ngô Thiếu Thần: "Cậu chắc chắn không ra tay chứ?"
"Ừ, nếu các cậu giết được họ thì thôi." Ngô Thiếu Thần nói.
...
"Thế này chẳng phải vẫn phải ra tay à?" Quân Lâm trợn mắt, rồi nghĩ lại, Trần Phong sao có thể để mình thua, xem ra ván này nhất định thất bại. Dù sao thì cũng phải hạ gục vài người bên kia mới được.
"Lão Đại, anh coi thường chúng tôi quá đấy." Hoàng Thiếu không phục.
"Đúng đấy, Lão Đại, chúng ta sẽ không thua đâu." Lãnh Phong cũng nói.
Ngô Thiếu Thần lắc đầu, thực lực của Quân Lâm và đồng đội anh đã từng thấy, rất mạnh. Hoàng Thiếu và những người khác muốn thắng rất khó.
Rất nhanh, trận đấu bắt đầu. Ngô Thiếu Thần lùi sang một bên, xem họ thể hiện.
Lãnh Phong cầm khiên dẫn đầu, đứng trước Ngô Tử Ngâm và Lãnh Nguyệt. Còn Hoàng Thiếu thì khỏi cần quan tâm, sau nhiều trận đánh, mọi người đều biết cách chiến đấu của Hoàng Thiếu.
Quân Lâm cười nhạt, cũng ra hiệu. Tiểu Bắc cầm khiên tiến lên, Nam Phong lập tức ẩn thân.
Hoàng Thiếu xông thẳng về phía đối diện, vẫn định dùng một kỹ năng diện rộng để hạ hết đối thủ khi máu xuống thấp.
Nhưng Quân Lâm cười, một mũi Chấn Động Tiễn trúng Hoàng Thiếu, lấy đi hơn bảy nghìn máu và làm hắn choáng váng.
Hoàng Thiếu nhìn lượng HP của mình, tuy ngạc nhiên vì đối phương tấn công cao, nhưng không quá để ý. Với loại tấn công này, hắn còn chịu được ba lần nữa.
Nhưng choáng váng chưa hết, đối phương lại bắn thêm một mũi trúng hắn, lần này còn bạo kích.
- 22360
Hơn hai vạn sát thương khiến Hoàng Thiếu hoảng sợ kêu to, nhìn thanh máu biến mất ngay lập tức, Hoàng Thiếu hét lớn:
"Ngâm Nhi muội tử, bú sữa!"
Ngô Tử Ngâm kỳ quái: "Không phải anh không cần sữa sao?"
Nhưng cô vẫn vung pháp trượng, một chiêu Trị Liệu Thuật lập tức hồi đầy máu cho Hoàng Thiếu, đồng thời tạo một lớp hộ thuẫn dày.
Thấy tình huống này, Quân Lâm không ngạc nhiên chút nào. Lượng hồi máu của Phong Ngâm Nhi anh đã biết từ lâu, lập tức dùng Liên Xạ, nhắm vào Hoàng Thiếu mà bắn.
Lúc này, Lãnh Phong cuối cùng cũng chạy tới chắn trước mặt Hoàng Thiếu.
Nhưng lúc này, Hạo Nhiên cũng tham gia chiến đấu, liên tục ném ma pháp diện rộng và sát thương duy trì lên người mọi người, sau đó là ma pháp đơn thể dồn sát thương.
Nhìn lượng máu bên mình giảm nhanh chóng, Ngô Tử Ngâm tung một chiêu hồi phục quần thể, kéo HP của mọi người lên lần nữa, rồi buff một chiêu hồi phục liên tục lên Lãnh Phong.
Còn bên này, Lãnh Nguyệt đang điên cuồng tấn công. Tốc độ bắn của cô cực nhanh, gần như đạt tới 4 mũi mỗi giây, nhưng hầu hết các đòn tấn công đều bị Tiểu Bắc chặn lại bằng kỹ năng phòng thủ. Sát thương của Lãnh Nguyệt lên Tiểu Bắc chỉ có hai ba nghìn điểm, Mục Sư bên kia có thể hồi phục dễ dàng.
Chiến trường lâm vào thế bị động. Hoàng Thiếu đương nhiên mặc kệ, chờ cơ hội mở Chiến Ý, trực tiếp dùng Đột Tiến xông vào đội hình đối phương, định dùng Trảm để kết liễu, nhưng vừa tới nơi, Thuẫn Vệ bên kia dùng Trào Phúng, trực tiếp ngắt kỹ năng của hắn, chỉ có thể ngoan ngoãn bổ vào Thuẫn Vệ.
Sau đó, hắn phải đối mặt với đòn tấn công tập thể của đối phương, HP giảm xuống đáy ngay lập tức. Ngay lúc Hoàng Thiếu tưởng mình sắp chết, một chiếc Thánh Quang Thuẫn chụp lên đầu hắn, những sát thương tiếp theo đối với hắn biến thành miễn nhiễm.
"Mẹ ơi, Ngâm Nhi muội tử, cố lên!" Hoàng Thiếu hưng phấn, lần này thì các người chết chắc!
Ngay cả Ngô Thiếu Thần cũng phải đánh giá cao em gái mình, Thánh Quang Thuẫn này dùng quá đúng chỗ. Nếu chỉ vì thấy đồng đội sắp chết mà buff một cái Thánh Quang Thuẫn miễn sát thương thì không có gì, nhưng nếu cố tình để dành đến lúc Hoàng Thiếu xông vào đội hình đối phương, vừa vặn còn chút máu thì buff lên, chứng tỏ em gái anh đã thực sự trưởng thành.
Thời gian trào phúng là 3 giây, Hoàng Thiếu vẫn còn trong thời gian bị trào phúng, nhưng với chút máu còn lại, Hoàng Thiếu nhanh chóng thể hiện sự đáng sợ của thiên phú. Dù trong lúc bị trào phúng chỉ có thể tấn công cơ bản, hơn nữa sát thương còn giảm một nửa, nhưng mỗi đòn vẫn đánh bay hơn một vạn máu của Tiểu Bắc, khiến Tiểu Bắc hoảng sợ rút lui.
"Sát thương của hắn sao lại cao thế!" Tiểu Bắc kinh hãi.
"Chắc là thiên phú, khống chế hắn!" Quân Lâm vội nói, lúc này anh cũng cảm thấy áp lực. Hoàng Thiếu đang ở trạng thái miễn sát thương, sát thương lại cao đến mức khủng khiếp, tuyệt đối là một tồn tại khó nhằn nhất.
Vừa thoát khỏi trào phúng, Hoàng Thiếu đang định đại sát tứ phương thì một tia sét đánh trúng hắn, tuy sát thương miễn nhiễm, nhưng bị tê liệt 2 giây.
Hiệu ứng tê liệt vừa hết, một chiêu Băng Đống Thuật lại đánh trúng hắn.
"Đệt mợi" Hoàng Thiếu muốn chửi thề, hắn đang ở trạng thái mạnh nhất, muốn bộc phát một chút thì lại liên tục bị khống chế, đừng hỏi khó chịu thế nào.
Lãnh Nguyệt và những người khác thấy Hoàng Thiếu thành công kiềm chế đối phương thì thở phào. Lãnh Nguyệt mở Tốc Hành, tăng tốc độ tấn công trong tay, nhưng đúng lúc này, một bóng người đột nhiên xuất hiện sau lưng Lãnh Nguyệt. Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, một đòn bộc phát đã tiễn Lãnh Nguyệt lên bảng.
"Tỷ!" Lãnh Phong kinh hãi, vội xông lại, nhưng Nam Phong đã nhanh chóng rút lui.
Ngô Thiếu Thần lắc đầu, mọi hành động của Nam Phong đều không thể thoát khỏi Chân Thật Chi Nhãn của anh. Nam Phong này là một thích khách rất giỏi, ẩn thân tiếp cận từ xa, tránh được mắt ưng của Lãnh Nguyệt, sau đó chậm rãi tiếp cận mọi người, vô cùng kiên nhẫn, đợi đến khi Lãnh Phong và Ngô Tử Ngâm dồn sự chú ý vào Hoàng Thiếu mới đột ngột ra tay, thành công trong một đòn và nhanh chóng rút lui.
Sau khi Lãnh Nguyệt chết, bên này chỉ còn lại Ngô Tử Ngâm và Lãnh Phong, cả hai đều không phải nghề gây sát thương. Quân Lâm và đồng đội dồn sự chú ý lên Hoàng Thiếu.
Vừa hết đóng băng, Tiểu Bắc lập tức bổ một chiêu Khiên Kích, gây choáng 1 giây, ngay sau đó Nam Phong tiếp một chiêu Tạc Kích.
Nhưng lúc này, lông mày của Quân Lâm và những người khác cũng nhăn lại, các chiêu khống chế của họ đã dùng hết, đối phương vẫn đang ở trạng thái miễn sát thương.
"Tản ra!" Quân Lâm quả quyết ra lệnh, rồi mọi người lập tức tản ra.
"Ha ha ha! Hết chiêu khống chế rồi à, đến lượt Hoàng đại gia thể hiện!" Hoàng Thiếu cười ngạo nghễ.