Tô Chính Phong tức đến nổ phổi khi sống lại. Với tư cách là chủ tịch tập đoàn Tô thị, ông ta chưa từng chịu sự khuất nhục nào như thế này. Nổi giận đùng đùng, ông ta quay trở lại rạp chiếu phim, nơi những người khác vẫn còn đang chờ đợi kết quả của ông ta.
"Cái thằng Trần Phong này, đúng là khinh người quá đáng!" Tô Chính Phong vừa bước vào đã giận dữ nói.
"Tô tổng, chẳng lẽ hắn không chấp nhận lời xin lỗi và bồi thường sao?" Một người hỏi.
"Trần Phong đưa ra ba điều kiện, nhưng lão gia đã từ chối," Lưu thúc nói và kể lại chi tiết những điều kiện Trần Phong đưa ra.
"Cái này..." Mọi người nghe xong đều nhíu mày, ba điều kiện này quả thực có chút quá đáng.
"Hừ, hắn tưởng hắn là ai chứ? Đồ tiểu nhân đắc chí, lại còn muốn cô phụ công khai xin lỗi hắn. Cô phụ đường đường là chủ tịch tập đoàn Tô thị, làm sao có thể xin lỗi hắn? Nếu ở ngoài đời thực, hắn thậm chí còn không xứng xách giày cho cô phụi” Tiểu Kỳ hừ lạnh nói.
"Ngươi im miệng đi! Mọi chuyện không phải tại ngươi sao!" Tô Mộ Tuyết quát, rồi quay sang Tô Chính Phong nói: "Cha, cha thực sự vẫn muốn phát triển ở Thần Dụ sao?"
"Ý con là gì?"
"Nếu cha thật sự muốn tiếp tục phát triển ở Thần Dụ, vậy thì hãy đáp ứng yêu cầu của hắn," Tô Mộ Tuyết nói.
"Không thể nào, chẳng lẽ con nghĩ một mình thằng Trần Phong có thể ngăn cản chúng ta phát triển ở Thần Dụ?" Tô Chính Phong khịt mũi coi thường.
"Có thể!" Tô Mộ Tuyết khẳng định.
***
"Được rồi, đừng nhắc lại chuyện này nữa. Ta không thể nào chấp nhận loại yêu cầu đó. Nếu ta đồng ý, tập đoàn Tô thị cũng chỉ còn lại cái danh. Thà như vậy, còn hơn là nghĩ cách đánh bại hắn," Tô Chính Phong nói.
"Vậy mọi người cứ bàn bạc đi, con đi đây. Sau này, đừng hỏi con bất cứ chuyện gì liên quan đến tập đoàn Tô thị nữa," Tô Mộ Tuyết nói xong liền rời khỏi phòng.
Nhìn theo Tô Mộ Tuyết rời đi, Tô Chính Phong cau mày, dù không nói ra nhưng trong lòng rất khó chịu. Ông ta quay sang hỏi Trong Lòng Có Mộng: "Còn có biện pháp nào khác không?"
Trong Lòng Có Mộng suy nghĩ rồi nói: "Trừ phi tăng số lượng người lên gấp bội. Dù hắn có thể giết hai vạn người trong vòng 10 phút bằng cách nào đi nữa, chắc chắn phải có giới hạn. Nếu không, hắn đã dùng từ lâu rồi. Hơn nữa, hắn còn cố ý dùng Mê Vụ Quyển Trục để che mắt, hắn là không muốn người khác biết. Điều đó càng chứng minh điều kiện sử dụng của hắn rất khắt khe. Nếu tăng số lượng người lên gấp bội, chắc chắn có thể kéo hắn chết. Nhưng hiện tại chúng ta không thể huy động được nhiều người như vậy."
Nghe vậy, Tô Chính Phong nói với Lưu thúc: "Lão Lưu, ông tìm cách liên hệ với Ngạo Thế Thiên Hạ, xem có thuyết phục được họ cùng đối phó Trần Phong không."
Lưu thúc lắc đầu nói: "Thái độ của Ngạo Thế Quần Hùng hiện tại rất rõ ràng, họ sẽ không dính vào. Hơn nữa, chúng ta hiện tại cũng không có vốn để hợp tác với họ."
"Vậy thì thêm tiền. Ngạo Thế Quần Hùng cũng hận Trần Phong không kém gì chúng ta. Nếu chúng ta xong đời, mục tiêu tiếp theo của Trần Phong chắc chắn là họ. Ta tin Ngạo Thế Thiên Hạ hiểu đạo lý này," Tô Chính Phong nói.
"Được rồi, tôi sẽ thử xem," Lưu thúc bất đắc dĩ nói rồi rời khỏi phòng.
"Ngoài chiến thuật biển người ra, còn có biện pháp nào khác không?” Tô Chính Phong lại hỏi Trong Lòng Có Mộng.
"Nếu có thể mua được loại quyển trục gây sát thương lớn, cũng có thể giết hắn ngay lập tức. Nhưng hắn có rất nhiều kỹ năng bảo mệnh, chưa chắc đã thành công. Hơn nữa, loại quyển trục này rất hiếm. Theo tôi biết, hiện tại đa phần đều là quyển trục hỗ trợ, quyển trục gây sát thương rất ít. Cho dù có, sát thương cũng không đủ. Hắn có khoảng ba vạn máu, hơn nữa phòng thủ và miễn sát thương cũng rất cao, rất ít quyển trục có thể giết hắn ngay lập tức," Trong Lòng Có Mộng nói.
Tô Chính Phong gật đầu nói: "Dù thế nào cũng phải thử. Chuyện này giao cho cậu."
"Vâng."
Sau đó, Ngô Thiếu Thần tiếp tục dọn dẹp trên núi. Trong thành Kim Lăng, người của tập đoàn Tô thị hoàn toàn không dám ra khỏi thành. Tin tức về phong ba ở Kim Lăng cũng lan đến các chủ thành khác.
Đối với việc tập đoàn Tô thị gặp nạn, có người đồng tình, có người chế nhạo, cũng có người cười trên nỗi đau của người khác. Nhưng việc Trần Phong có thể giết hai vạn người trong vòng mười phút khiến tất cả các công hội đều cảnh giác.
Trên diễn đàn, mọi người bàn tán xôn xao về trận chiến này. Đa phần đều cảm thấy Trần Phong hẳn là đã sử dụng rất nhiều quyển trục ma pháp tấn công diện rộng. Nhưng cũng có người nói hiện tại không có loại quyển trục này, chứ đừng nói là rất nhiều. Dù có nhiều phiên bản khác nhau, nhưng dù thế nào đi nữa, việc Trần Phong giết hai vạn người trong vòng mười phút là sự thật. Thần Dụ đệ nhất nhân quả không sai.
Khinh thường quần hùng...
Ngạo Thế Phương Vũ đến trước mặt Ngạo Thế Thiên Hạ nói: "Lão Đại, quản gia của tập đoàn Tô thị muốn nói chuyện với người."
"Ha ha, bị đánh choáng váng rồi, muốn tìm chúng ta hợp tác à?" Ngạo Thế Thiên Hạ lạnh lùng nói.
"Vậy có muốn gặp hẳn không? Dù sao kẻ thù của kẻ thù là bạn,"
"Không gặp. Chỉ bọn họ thôi á? Đã không có tư cách hợp tác với chúng ta!"
"Nhưng họ nói nguyện ý trả tiền mời chúng ta ra tay!" Ngạo Thế Phương Vũ nói tiếp.
"Tiền? Lão tử thiếu tiền của hắn chắc? Hiện tại Trần Phong là quả bom, ai đụng vào nổ người đó. Vất vả lắm quả bom này không nổ ở chỗ chúng ta, ngươi còn muốn tự mình tiến tới để bị nổ à?" Ngạo Thế Thiên Hạ nói.
"Ách, tôi biết rồi, tôi sẽ trả lời hắn," Ngạo Thế Phương Vũ gật đầu rồi rời đi.
Khi Lưu thúc kể lại tình hình cho Tô Chính Phong, 1ô Chính Phong tức giận đập bàn, "Xem ra cái thằng Ngaạo Thế Thiên Hạ này cũng không thông minh cho lắm."
Lưu thúc muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Thật lòng mà nói, gần đây quyết định của lão gia ông ta đều không đồng ý, nhưng biết làm sao bây giờ, ngay cả tiểu thư cũng không khuyên nổi.
Bên ngoài thành Kim Lăng, thấy người của tập đoàn Tô thị cứ co đầu rụt cổ trong thành không dám ra, một số người chơi ngồi chờ không vui, "Lão tử vẫn chờ các ngươi bị giết để nhặt trang bị đây, các ngươi cứ không ra thì chẳng phải là lãng phí thời gian của ta sao?"
Sau đó, những người chơi này bắt đầu chế nhạo, kết quả càng ngày càng nghiêm trọng, khiến rất nhiều người chơi nhận lương của tập đoàn Tô thị cũng bắt đầu muốn rời khỏi tập đoàn.
"Móa nó, nhận chút tiền lương mà còn phải chịu loại khí này, lão tử thà tự chơi một mình còn hơn," Một thành viên của tập đoàn Tô thị nói.
Có người mở đầu, rất nhanh tập đoàn Tô thị lại nghênh đón một đợt giảm quân số, khiến số lượng người vốn đã không nhiều của tập đoàn càng thêm khó khăn.
"Tô tổng, cứ tiếp tục thế này thì tập đoàn Tô thị thật sự sẽ xong mất. Hiện tại toàn bộ tập đoàn Tô thị chỉ còn lại bốn năm ngàn người, hơn nữa cũng không dám ra khỏi nhà. Cứ tiếp tục thế này thì những người còn lại cũng sẽ bỏ đi thôi," Một cao tầng của tập đoàn Tô thị đến trước mặt Tô Chính Phong nói.
Tô Chính Phong nhíu mày nói: "Vậy thì để bọn họ tách ra ra ngoài. Ta không tin hắn Trần Phong có thể phân thân."
"Cái này..."
"Cái này cái gì mà cái này, còn không mau đi sắp xếp," Tô Chính Phong mắng.
"Vâng, được rồi," Người kia vội vàng rời đi.
Sau khi người đó rời đi, Tô Chính Phong gọi Trong Lòng Có Mộng đến nói: "Có chắc chắn không?"
"Không thể xác định. Tuy nhiên, quyển trục này gây ra năm vạn sát thương cố định. Nếu sử dụng khi hắn không phòng bị, có lẽ có thể," Trong Lòng Có Mộng nói.
"Tốt, chuyện này giao cho cậu. Chỉ cần hắn chết một lần là phế," Tô Chính Phong nói.
Rất nhanh, người của tập đoàn Tô thị thật sự bắt đầu từng nhóm đi ra khỏi cổng thành, ai nấy đều nơm nớp lo sợ, rất sợ đột nhiên xuất hiện một bóng người màu đỏ.
"Ngọa tào, những người của tập đoàn Tô thị này thế mà dám ra thật à, bội phục bội phục Can đảm lắm."
"Ha ha, chuyện tốt đây, có trang bị để nhặt!"
Còn người của tập đoàn Tô thị nghe thấy những lời bàn tán xung quanh thì sắp khóc, "Hóa ra chúng ta chỉ là người đưa hàng thôi à."
Rất nhanh, từng tọa độ được gửi đến kênh khu vực. Đồng thời, Ngô Thiếu Thần cũng nhận được tin nhắn riêng của Lãnh Nguyệt.
"À, cái thằng Tô Chính Phong này thật sự nghĩ ta không dám giết sao?"
Ngay lập tức, Ngô Thiếu Thần mở kênh khu vực, ấn vào tọa độ mới nhất và dịch chuyển đến đó.
Hơn mười thành viên của tập đoàn Tô thị còn chưa kịp phản ứng đã bị Ngô Thiếu Thần đưa về thành. Ngô Thiếu Thần cũng thực hiện lời hứa của mình, tặng toàn bộ trang bị cho những người ở gần đó.