Sau khi xác định xong kèo cá cược, Ngô Thiếu Thần không nói thêm lời nào, đi thắng đến sân thi đấu. Hai người đứng đối diện nhau.
"Thằng nhãi, mày dám lên đây thật à, để hôm nay ông cho mày ăn hành ngập mặt." Hoàng Thiếu vừa nói vừa kích hoạt Cuồng Nộ, kỹ năng cực phẩm đầu tiên hắn nhận được khi chuyển chức chiến sĩ, tăng 50% lực công kích trong 30 giây.
Thấy đối phương vẫn đứng im một chỗ, Hoàng Thiếu cười khẩy: "Mày là thích khách mà không tranh thủ tiềm hành ngay, đúng là gà mờ. Loại người như mày cũng dám vênh váo à?"
Nói xong, Hoàng Thiếu tung ngay chiêu Dã Man Đập Vào về phía Ngô Thiếu Thần.
Ngô Thiếu Thần cười nhẹ, nghiêng người né tránh, tiện tay ném một dao găm.
- 31875 (gấp đôi sát thương)
Hoàng Thiếu đáng thương còn chưa kịp hiểu chuyện gì đã bị hạ gục ngay lập tức, ngơ ngác xuất hiện bên ngoài sân đấu.
"Má ơi, mắt tao có vấn đề à? Hơn ba vạn sát thương?" Đám đông vây xem kinh hãi.
"Mày không nhìn nhầm đâu, đúng là hơn ba vạn, mà còn là tấn công cơ bản."
"Vô lý, một đòn tấn công cơ bản mà hơn ba vạn sát thương."
"Móa, thằng cha này là ai vậy? Bạch Trạch Thành từ khi nào lại xuất hiện cao thủ trâu bò thế này?”
"Ai biết được!"
Ngô Thiếu Thần không để ý đến những lời bàn tán xung quanh, tiến đến trước mặt Hoàng Thiếu, nói: "Nào, gọi vài tiếng "ông nội" nghe xem."
Hoàng Thiếu dường như vừa tỉnh khỏi cơn mộng mị, đáp: "Tao không phục, lần này là tao sơ suất, tao muốn đấu lại!"
"Mày định giở trò?" Ngô Thiếu Thần nheo mắt.
"Bố khi, ai thèm giở trò, tao ghét nhất là loại người đó. Chắng phải ba tiếng "ông nội” thôi à." Hoàng Thiếu nói rồi nhìn xung quanh, đột nhiên hét lớn vào mặt Ngô Thiếu Thần: "Ông nội, ông nội, ông nội!" Ba tiếng liền một mạch, khiến Ngô Thiếu Thần cũng phải ngó người.
"Tao lạy mày, anh bạn trâu bò quá, gọi "ông nội" mà ngọt sớt thế." Mọi người xung quanh cười ồ.
"Đại ca, anh..." Bốn tên đàn em của Hoàng Thiếu không dám tin vào mắt mình.
"Mấy đứa làm gì đấy, đại trượng phu co được dãn được, có chơi có chịu." Hoàng Thiếu hùng hồn tuyên bố.
Câu nói này khiến Ngô Thiếu Thần có phần nể phục. Gã này đầu óc không được lanh lợi cho lắm, nhưng cũng coi như là một hảo hán.
Lúc này, Hoàng Thiếu lại nói với Ngô Thiếu Thần: "Vừa rồi tao không phục, chúng ta đánh thêm một trận nữa đi. Nếu mày thắng, tao nhận mày làm đại ca. Nếu mày thua, chỉ cần mày thừa nhận với mọi người là mày không bằng tao là được!”
Ngô Thiếu Thần trợn mắt: "Mày không phục thì liên quan gì đến tao? Tao có muốn thu tiểu đệ đâu, kèo này chẳng có tí hấp dẫn nào với tao." Nói xong, hắn quay người định bỏ đi.
Hoàng Thiếu cuống lên, vội giữ Ngô Thiếu Thần lại: "Tao biết một thứ mày chắc chắn sẽ hứng thú."
"Thứ gì?" Ngô Thiếu Thần tò mò.
"Tao biết một bản đồ ẩn, bên trong ít nhất có một con Boss Bạc Kim. Nếu mày thắng tao, tao sẽ dẫn mày đi." Hoàng Thiếu thì thầm.
"Thật không?" Ngô Thiếu Thần bắt đầu thấy hứng thú.
"Tao đảm bảo." Hoàng Thiếu khẳng định.
"Được!" Ngô Thiếu Thần lập tức quay người, tiến về phía sân đấu.
"Ặc, thực dụng vậy sao?"
Hai người lại lần nữa bước vào sân thi đấu. Lúc này, Hoàng Thiếu có chút khẩn trương, bởi vì hắn đã biết đối diện mình là ai. Lúc nãy khi bị đánh bại, hệ thống đã thông báo ID đối phương. Sở dĩ hắn muốn đấu thêm một trận nữa là vì muốn biết, khoảng cách giữa hắn và thần tượng lớn đến mức nào.
Không sai, gã Hoàng Thiếu hưng hăng càn quấy kia lại là một fan trung thành và cực kỳ sùng bái Trần Phong.
"Bắt đầu đi, tao cho mày ba chiêu, không thì lát nữa mày lại bảo không phục." Ngô Thiếu Thần thản nhiên nói.
"Được." Hoàng Thiếu không khách khí, xông lên ngay, tung một đòn Trọng Kích về phía Ngô Thiếu Thần.
Ngô Thiếu Thần nghiêng người né tránh. Đối phương nhanh chóng tung thêm Bán Nguyệt Trảm, bao phủ hắn. Ngô Thiếu Thần lập tức Thoáng Hiện sang một bên. Đối phương lại nhanh tay tung tiếp Rơi Đất Trảm. Ngô Thiếu Thần lại Thoáng Hiện ra.
Đối phương không hề nản chí, một chiêu Đột Tiến lao tới, vũ khí trong tay chém xuống, một đạo kiếm mang xé toạc không gian, xuyên thẳng đến, không thể tránh né. Ngô Thiếu Thần tung chiêu Né Tránh. Kiếm mang xuyên qua cơ thể.
MISS
Một thông báo khiến Hoàng Thiếu vô cùng bực bội xuất hiện, đồng thời cũng khiến hắn nhụt chí ngay lập tức. Kiếm Khí Trảm là kỹ năng khóa mục tiêu, vậy mà lại MISS? Đây chính là cái gọi là chênh lệch sao?
"Được rồi, không chơi với mày nữa." Ngô Thiếu Thần vừa nói vừa Thoáng Hiện đến bên cạnh Hoàng Thiếu, một chiêu Nhược Điểm Đánh Tan tiễn hắn lên đường. Trang bị của gã này không tệ, đoán chừng HP phải đạt tới hai vạn trở lên, tấn công bình thường thật sự chưa chắc hạ gục được hắn.
Nhìn Hoàng Thiếu lại bị hạ gục, đám đông phía dưới lập tức la ó. Đúng là "đầu voi đuôi chuột", chiêu thức thì hoa mỹ vô cùng, kết quả đến vạt áo người ta còn chưa chạm được, mà người ta chỉ cần một đòn tùy tiện là bị hạ gục.
Đương nhiên, ngoài một số người xem náo nhiệt, cũng có không ít người nhìn thấy sát thương kinh khủng của Ngô Thiếu Thần, ánh mắt lóe lên, nhao nhao suy đoán thân phận người này, có vài người đã bắt đầu gửi tin nhắn.
Chiến đấu kết thúc, Ngô Thiếu Thần lại đến trước mặt Hoàng Thiếu, nói: "Được rồi, dẫn tao đến bí cảnh đi."
Điều khiến Ngô Thiếu Thần có chút khó hiểu là, đối phương không hề có vẻ thất bại, ngược lại cười hề hề: "Được thôi đại ca, em dẫn anh đi."
"... "
"Tao có nói muốn làm đại ca mày đâu!" Ngô Thiếu Thần cạn lời.
"Chúng ta vừa mới nói rồi mà, nếu anh thắng em thì em nhận anh làm đại ca. Anh đã đồng ý PK, đương nhiên cũng đồng ý kèo cá cược. Anh thắng thì dĩ nhiên là đại ca của em rồi." Hoàng Thiếu coi đó là lẽ đương nhiên.
“Móa, tao đồng ý là vì bản đồ ẩn, chứ không phải đồng ý làm đại ca mày." Ngô Thiếu Thần trợn mắt.
"Bí cảnh chỉ là điều kiện phụ thôi, kèo của chúng ta là ai thắng thì em nhận người đó làm đại ca." Hoàng Thiếu tiếp tục.
"..."
Ngô Thiếu Thần bỗng cảm thấy mình hình như đã bị gài bẫy. Gã này chẳng lẽ muốn làm tiểu đệ của mình?
"Đi thôi đại ca, chỗ đó hiện tại chỉ có em biết, nhưng thời gian lâu em sợ người khác phát hiện ra. Lần trước em vô tình lạc vào, kết quả bị giết về, em cũng không dám đi nữa, định đợi thực lực mạnh hơn rồi đi." Hoàng Thiếu nói.
“Đừng gọi tao là đại callI"
"Dạ đại ca!!"
"..."
Nhìn cái gã da mặt dày cộp này, Ngô Thiếu Thần cảm thấy lòng mỏi mệt, thở dài: "Đi thôi!"
"Dạ." Hoàng Thiếu nói rồi quay sang bốn người đi theo sau lưng: "Mấy đứa tự đi luyện cấp đi."
Hai người nhanh chóng rời khỏi thành. Hoàng Thiếu triệu hồi ra một con lợn rừng đen sì, cưỡi lên, vệnh váo nói: "Đại ca, anh đừng chê Tiểu Hắc của em xấu xí, em nói cho anh biết, nó chạy nhanh lắm đó. Em toàn cưỡi nó ởi đường thôi. Chỗ đó xa lắm, đại ca có muốn lên ngồi cùng không? Tiểu Hắc tuy không to lắm, nhưng hai ta chen chúc chắc vẫn ngồi được."
"Ách." Ngô Thiếu Thần toát ba vạch đen trên đầu, lắc đầu: "Không cần!" Tiện tay triệu hồi Độc Giác Thú, xoay người leo lên.
"Má ơi, đại ca, con thú cưỡi của anh đẹp trai quá!" Hoàng Thiếu nhìn con Độc Giác Thú trắng như tuyết, hai mắt sáng lên.
"Đi thôi!" Ngô Thiếu Thần nói thẳng.
"Đại ca, có thể cho em leo lên ngồi cùng không? Em em cảm thấy con Tiểu Hắc chân ngắn này chắc chắn không chạy nhanh bằng thú cưỡi của anh!"
"Mày có đi hay không thì bảo?”
"À, đi, đi, đi!"