Ngô Thiếu Thần lấy ra tấm lưới đặc biệt kia, xem phần giới thiệu.
【 Chu Vương Lưới 】 Vật phẩm đặc biệt: Lưới do Lôi Viêm Chu Vương dệt, có thể ném trùm lên mục tiêu, khiến mục tiêu không thể hành động trong 10 giây. Sau khi dùng có thể thu hồi, thời gian chờ để tái sử dụng là 30 phút.
"Ồ, món này không tệ." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Khống chế tận 10 giây, đủ hắn giáng một búa chí mạng.
Còn lại hòn đá, hắn biết là gì. Món này hắn từng thấy hai lần.
【 Mảnh Vỡ Nguyên Tinh 】: Vật phẩm không rõ.
"Cái thứ này rốt cuộc có tác dụng gì?" Ngô Thiếu Thần cầm viên đá xù xì lấm bẩm.
Lúc này, Tử U im hơi lặng tiếng trong không gian sủng vật đột nhiên lên tiếng: "Thứ này ngươi nên cất kỹ."
"Tử U, ngươi biết đây là gì?" Ngô Thiếu Thần mắt sáng lên hỏi.
"Vật rất quan trọng. Chờ ngươi thu thập đủ 10 mảnh, hợp thành Nguyên Tinh hoàn chỉnh thì sẽ biết." Tử U đáp.
"À, được thôi." Ngô Thiếu Thần còn muốn hỏi thêm, nhưng biết tính Tử U, nếu nàng không muốn nói thì có hỏi thế nào cũng vô ích.
Hắn cất mảnh vỡ Nguyên Tỉnh vào Càn Khôn Giới. Quả nhiên, nó nhanh chóng hợp nhất với mảnh kia lớn hơn một chút, tạo thành một viên đá lớn hơn. Phần giới thiệu vẫn là “Mảnh Vỡ Nguyên Tĩnh”, không có gì khác. Dù sao, giờ hắn đã biết phải thu thập 10 mảnh mới được một viên hoàn chỉnh, vậy thì cứ từ từ thu thập thôi.
Xử lý xong chiến lợi phẩm, Ngô Thiếu Thần nhìn về phía cánh cổng xoáy nước trước mặt, nhấc chân bước vào. Hoàng Thiếu cũng vội vã theo sau.
Tưởng rằng bước qua cánh cổng này sẽ rời khỏi bản đồ ẩn, trở lại nơi vừa vào, nhưng hiện ra trước mắt hai người lại là một vùng sa mạc. Họ vẫn còn trong bản đồ ẩn giấu.
"Haha, cứ tưởng xong rồi chứ. Ai ngờ vẫn còn." Hoàng Thiếu khoái trá nói, hắn đã nghiện cái cảm giác làm lưu manh này.
Ngô Thiếu Thần liếc xéo: "Cậu tưởng chuyện tốt chắc?"
"Sao lại không hả Lão Đại? Bản đồ ẩn này chưa kết thúc, chứng tỏ còn nhiều quái để mình giết. Kinh nghiệm ở bản đồ ẩn đâu thể so với quái bên ngoài." Hoàng Thiếu ngạc nhiên hỏi.
"Chúng ta? Cậu giết được con nào?" Ngô Thiếu Thần cạn lời.
"Ờ thì... chưa." Hoàng Thiếu ngượng ngùng đáp.
"Vừa rồi quái ở đó cấp 60 rồi. Quái ở đây chắc chắn cấp cao hơn. Theo cơ chế bản đồ này, cứ 10 cấp lại tăng một bậc. Ở đây có khả năng xuất hiện quái cấp 70. Đánh đấm cái gì. Mau tranh thủ tìm lối ra thôi, không thì chỉ có nước về thành dưỡng sức." Ngô Thiếu Thần bất đắc dĩ nói. Nếu đụng phải một đám quái cấp 70 ở giai đoạn này, hậu quả khó lường.
"À!" Hoàng Thiếu lúc này mới phản ứng kịp, đúng là tình hình đó. Lão Đại có mạnh mấy cũng có giới hạn.
Hai người cẩn thận dò dẫm bước đi, nhưng đi hơn nửa tiếng vẫn không thấy bóng dáng con quái nào. Vẫn chỉ là sa mạc mênh mông.
"Má ơi, cái chỗ quỷ quái này định nhốt tụi mình chết dí trong sa mạc này hả?" Hoàng Thiếu than vãn.
Ngô Thiếu Thần cũng thấy bực bội. Nếu vậy, thà có quái cấp 70 còn hơn.
Hắn triệu hồi Độc Giác Thú, leo lên lưng nó, lười đi bộ.
Thấy vậy, Hoàng Thiếu cũng triệu hồi lợn lòi. Hai người cưỡi tọa kỵ đi thêm hơn một tiếng, cảnh vật vẫn không thay đổi. Vẫn chỉ là sa mạc. Cả hai đều bắt đầu nóng ruột.
"Lão Đại, chỗ này hình như không thoát ra được á." Hoàng Thiếu iu xìu nói.
"Cậu đợi ở đây, tôi bay lên xem sao." Ngô Thiếu Thần nói rồi kích hoạt Huyễn Vũ, bay lên trời.
Bay vài phút, Ngô Thiếu Thần nhìn xuống, cuối cùng thấy giữa sa mạc bao la có một khu vực có vẻ khác biệt. Xác định phương hướng, Ngô Thiếu Thần bay về, leo lên lưng Độc Giác Thú, dẫn Hoàng Thiếu thẳng hướng đó.
Đi thêm nửa tiếng, hai người cuối cùng cũng thấy nơi khác biệt. Đây là một vùng đất hoang tàn, với những cột đá và tượng đá khổng lồ đổ nát.
Hai người xuống tọa kỵ, bắt đầu tìm kiếm trong khu vực này...
Hơn mười phút sau, không thu hoạch gì, cả hai nằm dài trên cột đá, thở dài bất lực.
"Lão Đại, lúc nãy anh nhìn từ trên cao, ngoài chỗ này ra còn chỗ nào khác không?" Hoàng Thiếu hỏi.
"Không. Ngoài đây ra, chỗ khác toàn là sa mạc." Ngô Thiếu Thần đáp.
"Vậy làm sao giờ? Ở đây có gì đâu. Chẳng lẽ thật sự bị nhốt chết ở đây?" Hoàng Thiếu buồn bã nói.
"Chắc không đâu. Nhất định có lối ra." Ngô Thiếu Thần khẳng định.
Đúng lúc này, Hoàng Thiếu giật mình ngồi dậy: "Lão Đại, anh nhìn cái đầu tượng đá kia."
Ngô Thiếu Thần nhìn theo hướng Hoàng Thiếu chỉ. Đó chỉ là một cái đầu tượng đá nằm dưới đất. Không có gì đặc biệt. Những đầu tượng đá như vậy ở đây không có một trăm thì cũng tám mươi.
"Có gì đâu? Có vấn đề gì à?" Ngô Thiếu Thần nghi hoặc hỏi.
"Có vấn đề. Nó vừa nháy mắt với tôi." Hoàng Thiếu nói.
"Má ơi, cậu hoa mắt à? Đừng dọa tôi." Ngô Thiếu Thần nghe xong rùng mình.
Hoàng Thiếu cũng không chắc chắn. Anh ta lập tức chạy lại, nhìn kỹ đầu tượng đá. Lúc này nó lại không có gì khác lạ.
"Thật sự hoa mắt sao?" Hoàng Thiếu thầm nghĩ. Cũng có thể, dù sao đi trong sa mạc lâu như vậy. Ngay khi anh ta định quay người đi, đột nhiên thấy đầu tượng đá trước mắt mỉm cười với mình.
"Má ơi!" Hoàng Thiếu hoảng hồn ngồi phịch xuống đất.
"Có chuyện gì?" Ngô Thiếu Thần hỏi.
"Nó... nó cười!" Hoàng Thiếu run rẩy chỉ vào đầu tượng đá.
Ngô Thiếu Thần nhìn theo, không thấy gì bất thường. Tuy vậy, lúc này anh cũng cảnh giác. Tên này không đến nỗi đem chuyện này ra đùa.
Anh kéo Hoàng Thiếu đứng dậy: "Thử dùng kỹ năng lên nó xem sao."
"Được." Hoàng Thiếu tung ngay chiêu Liệt Địa Trảm về phía đầu tượng đá.
Sau đó, hai người chứng kiến cảnh tượng khó tin. Đầu tượng đá vốn bình thường bỗng dưng bay lên, né được chiêu Liệt Địa Trảm. Ngay sau đó, một tràng cười the thé vang lên.
"Mẹ kiếp, quả nhiên có vấn đề!" Hoàng Thiếu tức giận nói. Vừa rồi anh ta thật sự bị dọa sợ.
Ngô Thiếu Thần cũng kinh ngạc nhìn cái đầu tượng đá bay lượn trên không trung. Cái này mà có một mình thì chắc hoảng loạn phát bệnh mất. Thần Dụ quái gở thật.
Cùng lúc đầu tượng đá bay lên, thân, tay chân tượng đá cũng chậm rãi bay lên, nhanh chóng gắn liền lại.
Ngô Thiếu Thần vội tung Động Sát Thuật...
【 U Hồn Thạch Tượng 】 Boss đặc biệt
Cấp độ: ???
Sinh mệnh: ???
Công kích: ???
"Xát, Boss đặc biệt là cái quái gì." Ngô Thiếu Thần lẩm bẩm.
"Lão Đại, tên này hình như còn trâu bò hơn cả Lôi Viêm Chu Vương vừa rồi ấy." Hoàng Thiếu nói.
"Nói thừa. Còn cần cậu nói." Ngô Thiếu Thần đáp, mặt lộ vẻ ngưng trọng nhìn U Hồn Thạch Tượng còn đang lắp ráp.