Võng Du Chi Tuyệt Thế Độc Tôn

Lượt đọc: 13532 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 113
tử u lại xuất hiện

Ngô Thiếu Thần rời sơn cốc, tìm một nơi an toàn rồi thoát game. Lúc này đã giữa trưa, cậu quyết định đi ăn cơm trước rồi tính sau.

Tháo mũ VR, Ngô Thiếu Thần xuống lầu ăn trưa. Đang định trở lại game thì nhận được điện thoại của Tống Thanh Nhã, cô nhân viên bán building, báo rằng thủ tục mua nhà đã xong, hỏi khi nào cậu đến nhận nhà.

Ngô Thiếu Thần mừng rỡ. Cuối cùng cũng được ở biệt thự của mình, không cần phải thuê cái phòng trọ tồi tàn kia nữa. Cậu bảo Tống Thanh Nhã đợi một lát, mình sẽ đến ngay, rồi tức tốc về nhà thu dọn đồ đạc.

Thực ra, đồ đạc của cậu trong phòng trọ không nhiều, phần lớn là của chủ nhà. Ngô Thiếu Thần chỉ thu xếp quần áo và đồ dùng cá nhân, nhét vào một cái vali, đội mũ VR lên là xong.

Gọi điện cho chủ nhà, thanh toán tiền điện nước. Chủ nhà yêu cầu cậu dọn dẹp phòng sạch sẽ mới trả tiền cọc. Ngô Thiếu Thần xẵng giọng: "Tiền cọc coi như biếu ông," rồi kéo vali đi thẳng. Đùa à, giờ cậu là triệu phú rồi, thèm mấy đồng tiền cọc đó chắc?

Bắt taxi đến khu biệt thự. Tống Thanh Nhã đã đứng chờ ở cổng, tay cầm túi hồ sơ. Thấy Ngô Thiếu Thần từ taxi bước xuống với một cái vali cũ kỹ, cô hơi ngạc nhiên. Tuy nhiên, với tư cách một tư vấn bán hàng chuyên nghiệp, cô biết điều gì nên hỏi và không nên hỏi.

Sau khi giao giấy tờ và chìa khóa cho Ngô Thiếu Thần, Tống Thanh Nhã rời đi. Ngô Thiếu Thần háo hức tiến về căn nhà mới của mình.

Biệt thự rộng 160 mét vuông, không lớn lắm. Tầng một là phòng khách với đầy đủ tivi, sofa. Bên trái là phòng ăn và bếp, bên phải có phòng làm việc, nhà vệ sinh... Từ phòng khách có thể đi ra ban công rộng, phong cảnh khá đẹp. Tầng hai có bốn phòng ngủ. Dù là biệt thự nhỏ, Ngô Thiếu Thần vẫn rất hài lòng. Từ phòng trọ rẻ tiền chuyển sang biệt thự, còn gì mà không ưng ý.

Lên tầng hai, vào phòng ngủ chính, Ngô Thiếu Thần gật gù hài lòng, rồi gọi ngay đến Thần Dụ, đặt mua một máy chơi game trị giá 100 vạn. Phòng ngủ này đặt máy chơi game là vừa đủ.

Máy chơi game sẽ được giao đến trong vòng một tiếng. Ngô Thiếu Thần không vội vào game ngay, mà tranh thủ đi dạo quanh nhà, làm quen với môi trường, tiện thể mua sắm đồ dùng sinh hoạt.

Một tiếng sau, máy chơi game được giao đến đúng hẹn. Nhân viên lắp đặt xong rồi rời đi. Ngô Thiếu Thần lập tức nằm vào máy chơi game, cuối cùng cũng không cần đeo cái mũ VR khó chịu kia nữa.

Việc thay đổi thiết bị không phức tạp, hệ thống sẽ tự động nhận diện thông tin nhân vật, chỉ cần xác nhận lại việc liên kết thiết bị là được.

Lần nữa vào game, cậu vẫn ở chỗ cũ khi nãy. Ngô Thiếu Thần xem xét bản đồ, quyết định tiếp tục đi về phía tây. Phía đông Kim Lăng Thành nhiều rừng rậm, phía tây nhiều núi, phía bắc nhiều đồng bằng, phía nam thì cái gì cũng có, không có gì đặc biệt.

Sau khi xác định mục tiêu, Ngô Thiếu Thần chuẩn bị lên đường thì một bóng đen đột ngột xuất hiện trước mặt cậu, chặn đường đi. Nhìn thấy bóng dáng này, Ngô Thiếu Thần cảm thấy không ổn.

"Sao ngươi còn sống?"

"Ngươi muốn ta chết lắm sao?" Tử U lạnh lùng nói, giọng rất yếu.

"Ách, không phải, không phải. Chẳng phải chúng ta đã giải quyết xong rồi sao? Sao ngươi lại tìm ta?" Ngô Thiếu Thần ấp úng.

"Chưa xong, ngươi còn nợ ta một món ân tình." Tử U nói.

"Ta nợ ngươi ân tình khi nào?" Ngô Thiếu Thần ngạc nhiên hỏi.

"Bốn lão già kia bị ta giết rồi, ngươi không cần lo lắng chuyện cấu kết với ma tộc bị lộ và bị truy nã toàn thành. Ngươi nói xem có phải nợ ta ân tình không?" Tử U cười nhạt.

"“What? Ta bị truy nã toàn thành còn không phải vì ngươi?”

"Không, ngươi bị truy nã vì Sinh Mệnh Tuyền Thủy."

"..............."

"Mà khoan, ngươi thật sự giết hết bốn lão già kia?" Ngô Thiếu Thần bán tín bán nghi.

"Lũ sâu kiến." Tử U khinh bỉ nói.

"Thôi đi, ai mà chẳng biết khoác lác. Ngươi chắng phải cũng sắp tàn rồi sao?" Ngô Thiếu Thần vạch trần. Ngay cả cậu cũng cảm nhận được trạng thái của Tử U rất tệ.

Lần này, Tử U hiếm khi không phản bác, chỉ chăm chú nhìn Ngô Thiếu Thần: "U Minh Châu của U Minh tộc sao lại ở trên người ngươi?"

"Đây là chuyện của ta, mắc mớ gì phải nói cho ngươi?" Ngô Thiếu Thần căng thẳng nói, trong lòng hoảng hốt "Sao cô ta biết U Minh Châu ở trên người mình?"

"Trao đổi thế nào?" Tử U đột ngột hỏi.

Ngô Thiếu Thần không cần suy nghĩ, lắc đầu ngay. Cậu không muốn dây dưa gì với người phụ nữ này nữa.

"Có lợi cho ngươi đấy, ngươi chắc không muốn nghe sao?" Tử U dụ dỗ.

"Ngươi nói thử xem sao." Ngô Thiếu Thần nghi ngờ nói.

"Ta sẽ đi theo bên cạnh ngươi." Tử U nói.

"Đừng hòng!" Ngô Thiếu Thần giật bắn người. Chỉ giúp cô ta lấy U Minh Linh Quả thôi mà đã bị truy sát toàn thành rồi, nếu mang theo cô ta bên mình thì chẳng phải trực tiếp bị cả server truy sát sao? Chơi thế quái nào được.

"Ngươi cảm thấy với trạng thái hiện tại của ta, ta không giết được ngươi sao?" Giọng Tử U đột nhiên lạnh đi.

"Ngươi giết ta thì cùng lắm ta rớt một cấp thôi. Còn nếu mang theo ngươi bên mình thì game này coi như bỏ." Ngô Thiếu Thần nói thẳng.

Tử U nhíu mày. Thân phận của cô mà đi theo một mạo hiểm giả thì quả thật rất bất tiện. Không chỉ cậu ta gặp họa, mà cô cũng không yên ổn được.

Nhưng tình trạng của cô hiện tại không kéo dài được bao lâu nữa. Kể từ khi bị hai cường giả Thần cấp đánh trọng thương ba trăm năm trước, tình hình của cô chưa bao giờ khá hơn. Ma Giới thông đạo lại bị phong ấn, không thể trở về Ma Giới, cô chỉ có thể ngâm mình trong Sinh Mệnh Tuyền Thủy, cố gắng duy trì sự sống. Nhưng vết thương vẫn không thuyên giảm.

Trận đại chiến vừa rồi khiến vết thương của cô bộc phát hoàn toàn. Vốn định buông xuôi, nhưng khi tên này đưa U Minh Linh Quả, cô bất ngờ cảm nhận được khí tức U Minh Châu trên người cậu ta, nên mới tìm đến lần nữa. Có U Minh Châu, cô không những không chết mà còn có thể hồi phục lại đỉnh phong.

Tiếc rằng U Minh Châu đã có chủ, mà tên này lại là một mạo hiểm giả, khiến cô ngay cả việc cướp đoạt trắng trợn cũng không được.

Suy nghĩ hồi lâu, Tử U đột nhiên hỏi: "Mạo hiểm giả các ngươi có phải có không gian sủng vật không?”

"Đúng vậy, thì sao?" Ngô Thiếu Thần hỏi.

"Ta trốn trong không gian sủng vật thì được chứ gì?" Tử U nói.

"Thôi đi, ngươi mơ à. Không gian sủng vật chỉ dành cho sủng vật của ta thôi. Với lại ta cũng có sủng vật rồi. Thôi, ngươi đi đâu thì đi đi." Ngô Thiếu Thần nói xong định bỏ đi.

Tử U lại chặn đường Ngô Thiếu Thần, do dự một chút rồi nói: "Ngươi thả sủng vật của ngươi đi, ta sẽ ký kết khế ước bình đẳng với ngươi."

"Ngươi bị điên à? Ngân Thái Lang nhà ta lợi hại như vậy, ta việc gì phải thả nó đi? Với lại ta việc gì phải ký khế ước bình đẳng với ngươi?" Ngô Thiếu Thần cạn lời, không biết đầu óc người phụ nữ này có vấn đề không.

"Ta có thể khiến ngươi mạnh lên nhanh chóng." Tử U nói.

"Thôi đi, không cần ngươi, ta bây giờ trong đám người chơi đã là mạnh nhất rồi." Ngô Thiếu Thần huênh hoang.

"Ngươi!" Nhìn cái tên khó ưa trước mặt, nếu không phải đang cần cậu ta, giờ phút này Tử U đã băm cậu ta cho chó ăn rồi.

"Thôi, ta đi đây, tạm biệt." Ngô Thiếu Thần lách người qua Tử U, bước đi.

"Trên người ta có thần khí, ngươi chắc không muốn?" Giọng Tử U đột nhiên trở nên quyến rũ.

"Thật á?" Ngô Thiếu Thần đã đi rất xa bỗng quay lại chạy về.

Võng Du
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Tiến »