Vẻ khó chịu lộ rõ trên mặt Ngô Thiếu Thần. Dù sao thì đây không phải trò chơi, việc những người sống sờ sờ đột nhiên biến mất, người bình thường khó mà chấp nhận được. Tuy nhiên, Ngô Thiếu Thần nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng. Người ta đã xông vào nhà định bắt hắn, lẽ nào còn muốn tha cho bọn chúng?
Ngô Thiếu Thần lập tức quay phắt lại, trừng mắt nhìn Tử U, hỏi một câu nghẹn mãi trong lòng: "Tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?"
"Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Chúng ta có khế ước, ngươi ở đâu ta ở đó thôi." Tử U nhún vai, giọng điệu hờ hững.
"Nhưng mà, đây chỉ là trò chơi thôi mà!"
"Chính ngươi chẳng đã nghi ngờ rồi sao? Sao còn cho rằng đây chỉ là trò chơi?" Tử U nhún vai đáp.
"Thôi được, tự ngươi suy nghĩ đi. Ta không thích cái nơi này chút nào, ta về trước đây." Nói xong, Tử U biến mất ngay tại chỗ.
Lúc này, Ngô Thiếu Thần lại chìm vào trầm tư. Quả thật, hắn đã sớm cảm thấy "Thần Dụ" có gì đó không ổn, chỉ là không muốn tin mà thôi. Hôm nay Tử U xuất hiện, hoàn toàn phá vỡ thế giới quan của hắn.
Đưa tay lên, hắn thấy rõ ràng trên ngón tay có một ấn ký, ấn ký Càn Khôn Giới. Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ: "Quả nhiên không phải trò chơi đơn giản."
Nhìn chằm chằm vào ấn ký trên ngón tay, đột nhiên, một hình ảnh hiện ra trước mắt Ngô Thiếu Thần, một hình ảnh vô cùng quen thuộc, không gian bên trong Càn Khôn Giới. Mọi thứ bên trong hắn đều quá quen thuộc, bởi vì đó là những thứ hắn đã bỏ vào trong trò chơi.
"Chẳng lẽ…?" Ngô Thiếu Thần bỗng cảm thấy hô hấp dồn dập. Ý niệm tập trung vào một quyển trục, trong lòng niệm thầm "Lấy ra".
Lập tức, Ngô Thiếu Thần phát hiện trong tay mình có thêm một quyển trục cổ xưa, giống hệt như trong trò chơi, chỉ là không có phần giới thiệu.
"Thật sự được sao?" Ngô Thiếu Thần trừng lớn mắt. "Có dùng được không?" Ngô Thiếu Thần không chắc chắn, nhưng hắn cảm thấy có lẽ là được. Dù sao thì người sống sờ sờ như Tử U còn có thể xuất hiện ở hiện thực, còn có gì có thể phi thường hơn thế này?
Nhớ lại chuyện trước đó, tay bị cắt đứt rồi lại tự lành một cách kỳ lạ, Ngô Thiếu Thần đã có câu trả lời trong lòng. Chắc chắn là do U Minh Châu. Trước đó hắn đã nghi ngờ rồi, chỉ là không muốn chấp nhận mà thôi.
"Chẳng lẽ chỉ cần là Thần Khí thì đều có thể xuất hiện ở hiện thực sao? Hay là chỉ cần là trang bị có thể nhận chủ thì đều có thể xuất hiện ở hiện thực?" Ngô Thiếu Thần giải đáp được rất nhiều nghi hoặc trước đó, nhưng lại phát hiện ra càng nhiều vấn đề hơn.
"Thôi, lát nữa lên game hỏi con ma nữ kia xem sao, chắc chắn nó biết nhiều thứ lắm." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Ngay sau đó, Ngô Thiếu Thần nhíu mày: "Rốt cuộc là sơ hở ở đâu? Chắc chắn không phải từ mình, chắng lẽ là bên Tử Ngâm?”
Nghĩ đến đây, Ngô Thiếu Thần vội lấy điện thoại di động ra, định gọi cho Tử Ngâm, mới phát hiện điện thoại không có sóng.
"Bọn này, chuyên nghiệp thật." Ngô Thiếu Thần đành bất đắc dĩ đi ra khỏi biệt thự, đi thật xa mới có sóng. Tuy đã khuya, nhưng Ngô Thiếu Thần vẫn bấm số Ngô Tử Ngâm. Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy, chắc Ngô Tử Ngâm đang ngủ.
"Alo, anh, sao giờ này anh còn gọi điện cho em vậy?" Đầu dây bên kia vang lên giọng nói mơ màng của Ngô Tử Ngâm.
"Tử Ngâm, hôm nay em có ở cùng Vi Vi cả ngày không?" Ngô Thiếu Thần hỏi.
"Dạ, sao vậy anh?”
"Vậy hai đứa có kể chuyện anh là Trần Phong cho ai khác nghe không?"
"Không có mà anh. Lần trước anh bảo nếu để người khác biết thì anh sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng, em sao dám nói với ai. Vi Vi cũng không nói. Bọn em ở với nhau cả ngày, sao hả anh? Có ai phát hiện ra anh à?" Ngô Tử Ngâm lập tức tỉnh táo.
"À, không có gì, anh chỉ hỏi thôi. Em cứ nghĩ kỹ xem, có khả năng là vô tình lỡ miệng không?" Ngô Thiếu Thần hỏi lại.
Ngô Tử Ngâm nghiêm túc suy nghĩ một hồi, chợt nhớ ra lúc ở căn tin, câu nói của Vi Vi hình như hơi lớn tiếng. Nhưng lúc đó căn tin cũng ồn ào, cô nghĩ chắc không ai chú ý. Nghĩ đến đây, Ngô Tử Ngâm vội kể lại chuyện ở căn tin cho Ngô Thiếu Thần nghe.
"Quả nhiên." Nghe vậy, Ngô Thiếu Thần cuối cùng cũng biết chuyện gì xảy ra.
"Anh, có phải thân phận của anh bị người ta phát hiện rồi không? Có ai tìm anh không?" Ngô Tử Ngâm lo lắng hỏi.
"Không sao đâu, anh chỉ hỏi thôi. Sau này hai đứa cẩn thận, đừng tái phạm sai lầm này nữa." Ngô Thiếu Thần nói.
"Vâng vâng, sau này em nhất định sẽ chú ý gấp bội." Ngô Tử Ngâm vội gật đầu.
"Ừ." Ngô Thiếu Thần ngẫm nghĩ rồi hỏi: "Tử Ngâm, em có thích đi học không? Nếu không thích thì đừng học nữa, đến chỗ anh. Giờ mình không thiếu tiền, cũng không cần phải đi làm. Đại học có học hay không cũng không quan trọng."
"Anh... em vẫn muốn học xong." Ngô Tử Ngâm nói.
"Được thôi, vậy em ở bên đó chú ý nhiều vào." Ngô Thiếu Thần gật đầu, vẫn tôn trọng lựa chọn của Ngô Tử Ngâm. Chuyện trò chơi biến thành hiện thực, hắn vẫn chưa định nói với Ngô Tử Ngâm, dù sao chuyện này quá hoang đường. Cho dù là chính hắn, nếu không tự mình trải qua cũng không thể tin được. Hơn nữa, hiện tại hắn cũng còn chưa hiểu rõ mọi chuyện, đợi đến khi nào làm rõ ràng rồi sẽ nói.
Cúp điện thoại xong, Ngô Thiếu Thần suy tư. Nếu đối phương biết thân phận của hắn từ chỗ Tử Ngâm, vậy nếu không đối phó được hắn, chắc chắn sẽ đi đối phó Tử Ngâm. Xem ra phải hỏi con ma nữ kia xem có cách nào không. Nếu không, dù Tử Ngâm có thích đi học đến đâu cũng chỉ có thể mang cô ấy về.
Về đến nhà, Ngô Thiếu Thần trực tiếp nằm vào máy chơi game, lần nữa tiến vào trò chơi. Ngay lập tức, hắn nhìn về phía Tử U đang nằm trong không gian sủng vật, chán nản cắt móng tay.
Khóe miệng Ngô Thiếu Thần giật giật. Cái đồ cắt móng tay đó là của hắn, vậy mà cô ta có thể mang đồ vật từ hiện thực vào trong trò chơi?
"Đừng hỏi, hỏi ta cũng không nói. Giờ biết nhiều quá cũng không tốt cho ngươi. Ngươi chỉ cần biết là phải nhanh chóng phát triển là được. Đây là phúc lợi mà chủ não dành cho các ngươi. Khi ngươi đủ mạnh, ngươi sẽ biết mọi chuyện."
Ngô Thiếu Thần há hốc mồm, chưa kịp nói gì đã bị Tử U chặn họng.
"Được rồi, ta chỉ hỏi vài câu thôi, nếu không ta không yên tâm được." Ngô Thiếu Thần nói: "Thứ nhất, năng lực trong trò chơi có thể mang ra hiện thực không?"
"Có."
"Nhưng sao ta không cảm nhận được gì?”
"Thực lực không đủ!"
"Vậy phải đến thực lực nào?" Ngô Thiếu Thần hỏi lại, kết quả Tử U im lặng luôn.
"Thôi được, câu hỏi tiếp theo, vì sao U Minh Châu và Càn Khôn Giới lại có thể hiện ra năng lực trong hiện thực? Các trang bị khác thì không?"
"Nhận chủ."
Ngô Thiếu Thần gật đầu, đúng như hắn dự đoán.
"Câu hỏi thứ ba, nơi này rốt cuộc là trò chơi hay là thế giới thật?"
"Câu hỏi này ta không thể trả lời ngươi. Với các ngươi thì nơi này chính là trò chơi. Ngươi không cần quan tâm quá nhiều, cứ tập trung tăng thực lực trong trò chơi là được."
"À, còn nữa..."
"Không được hỏi nữa!"
Ngô Thiếu Thần bĩu môi, con nhỏ này, tính khí thật tệ.
Ngẫm nghĩ một lát, Ngô Thiếu Thần nói: "Được, ta không hỏi vấn đề nữa. Có một chuyện khá nghiêm trọng. Bọn kia biết thân phận của ta từ chỗ em gái ta. Nếu không đối phó được ta, chắc chắn bọn chúng sẽ ra tay với em gái ta. Đến lúc đó em gái ta sẽ gặp nguy hiểm. Có cách nào bảo vệ nó không?"
"Em gái ngươi nguy hiểm thì liên quan gì đến ta?"
"Ngươi! Nó là em gái ta. Đến lúc đó nếu nó bị bắt, chắc chắn ta sẽ đi cứu nó. Nếu ta xảy ra chuyện thì ngươi cũng xong đời!" Ngô Thiếu Thần giờ đã hiểu phần nào ý nghĩa của khế ước bình đẳng sinh mệnh cùng hưởng. Ban đầu hắn tưởng rằng rớt cấp trong trò chơi chỉ là rớt cấp thôi, giờ hắn biết chắc không đơn giản như vậy. Nếu không thì hôm nay con nhỏ này đã không ra tay, chắc chắn là sợ hắn gặp chuyện liên lụy đến nó.
Tử U nhíu mày, bất đắc dĩ nói: "Lát nữa ngươi bảo nó lên game đi, ta cho con sói ngốc kia khả năng xuyên không đến hiện thực trong thời gian ngắn. Nó là Khiếu Nguyệt Thiên Lang, cảm giác nguy hiểm còn mạnh hơn cả ta. Nếu thật sự có nguy hiểm, nó ra tay là được. Đợi nó hoàn toàn giác tỉnh, tự nó cũng có cách xuyên không."
Mắt Ngô Thiếu Thần sáng lên: "Được, cứ làm như vậy. Với thực lực của Ngân Thái Lang, ở hiện thực không ai lay chuyển được nó đâu.”