Đào Ca và đồng bọn không dám rời khỏi thành, người của tập đoàn Tô Thị cũng vậy, Ngô Thiếu Thần chán chường đi lang thang bên ngoài.
"Xem các ngươi trốn chui nhủi trong thành được bao lâu." Ngô Thiếu Thần cười khẩy. Một công hội hai vạn người mà không dám ra khỏi thành, mỗi phút đều là một tổn thất lớn.
Đang lúc Ngô Thiếu Thần định đi tìm quái luyện cấp, hắn lại nhận được tin nhắn của Lãnh Nguyệt.
Lãnh Nguyệt: "Tô Thị tập đoàn toàn thể xuất động."
"Ồ? Định dùng chiến thuật biển người à?" Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ: "Cũng tốt, đánh cho các ngươi tàn phế một lần cho xong, đỡ phải mất công đi tìm từng đứa."
Phía nam Kim Lăng môn, hai vạn người của Tô Thị tập đoàn trùng trùng điệp điệp tiến về phía cửa thành. Đội hình lớn như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý của những người khác trong Kim Lăng Thành.
"Tô Thị tập đoàn định dùng chiến thuật biển người sao?"
"Chắc chắn rồi. Nghe nói bọn họ bị Trần Phong chặn ở Kim Lăng Thành, không dám ra khỏi thành. Lần này kéo nhau đi hết, chắc là định quyết chiến với Trần Phong đấy."
"Cái tập đoàn Tô Thị này thật không biết xấu hổ. Vì đối phó một mình Trần Phong mà huy động cả công hội."
Khi hai vạn người ồ ạt kéo ra khỏi cổng thành, đi chưa được bao xa thì cả đội ngũ dừng lại. Một bóng người đứng chắn ngang đường, ngăn cản bước tiến của họ.
Lần này ngay cả Lưu Thúc cũng đến. Nhìn bóng người đứng sừng sững phía trước, khiến tất cả mọi người bất giác dừng bước, Lưu Thúc thở dài trong lòng: "Người như vậy, sao nhất định phải là kẻ địch chứ."
"Trần Phong, nói thật, tôi thật sự không muốn đối đầu với cậu." Lưu Thúc nói với Ngô Thiếu Thần.
"Vậy thì sao? Cơ hội tôi đã cho các người, tự các người không biết trân trọng thôi." Ngô Thiếu Thần thản nhiên đáp.
"Anh vênh váo cái gì? Tô Thị tập đoàn ta có tận hai vạn người, lại phải sợ anh sao?" Tiểu Kỳ đứng cạnh Lưu Thúc không nhịn được chen vào.
"Tiểu Kỳ!" Lưu Thúc quát, suýt chút nữa ông ta đã muốn bóp chết con mụ này. Nếu không phải ả, sao mọi chuyện lại đến nước này? Ông ta vốn còn muốn thử xem có thể hòa hoãn được không, ai ngờ ả vừa mở miệng đã đẩy quan hệ đến mức đóng băng.
"Ông đám quát tôi? Ông nên nhớ thân phận của mình, ông chỉ là một thằng hạ nhân!" Tiểu Kỳ lạnh lùng nói.
Ngô Thiếu Thần giờ phút này lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cây pháp trượng trên tay ả. Hắn thật không ngờ đối phương lại dám quang minh chính đại cầm Quang Huy Pháp Trượng xuất hiện trước mặt hắn.
"Thật sự là muốn chết." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Lập tức âm thầm nói với Tử U: "Giúp ta ám toán con mụ đó."
Tử U liếc mắt, nhưng vẫn tiện tay vung một đạo hắc mang vào trán Tiểu Kỳ.
"Hai vạn người đúng không? Xem ra Ảnh Nhận của ta có thể được uống máu no nê rồi." Ngô Thiếu Thần cười lạnh, trực tiếp lao đến trước mặt Tiểu Kỳ, hai đao kết liễu ả. Chỉ tiếc Quang Huy Pháp Trượng không rơi ra. Tuy nhiên, không sao, cơ hội còn nhiều.
Ngô Thiếu Thần ra tay, trực tiếp tuyên bố cuộc chiến bắt đầu. Lưu Thúc bất đắc dĩ thở đài, nói với Trong Lòng Có Mộng bên cạnh: "Việc chỉ huy chiến đấu giao cho cậu." Sau đó ông ta lùi lại.
Trong Lòng Có Mộng gật đầu, nhìn thấy Trần Phong đã xông vào đám người chém giết, lập tức hô lớn: "Vây giết! Hắn xuất hiện ở đâu cũng không được để hắn trốn. Ai có kỹ năng khống chế thì dùng hết, không có thì đứng yên chặn hắn lại, không được lùi. Hắn không có kỹ năng quần thể, dù sát thương cao cũng phải giết từng người một. Những người khác tấn công tầm xa, người chết thì người phía sau lập tức bổ sung." Có vẻ như hắn ta dùng một loại đạo cụ nào đó, giọng hắn vang vọng khắp chiến trường.
Trong Lòng Có Mộng quả không hổ là đội trưởng của Truy Mộng phòng làm việc, hiểu rõ chiến đấu. Rất nhanh hắn đã nắm bắt được điểm yếu của Ngô Thiếu Thần: không có kỹ năng quần thể. Ngô Thiếu Thần bị chặn lại thực sự rất khó chịu. Nếu những người này hoảng loạn bỏ chạy, với tốc độ của Ngô Thiếu Thần, hắn có thể tránh được phần lớn công kích. Nhưng nếu họ đứng yên cho hắn chém, hắn sẽ biến thành bia ngắm.
Ngô Thiếu Thần liên tục lướt đi hai lần, nhưng tình hình đều như vậy. Đối phương căn bản không trốn, trực tiếp vây quanh hắn. Hắn giết một người thì lập tức có người khác bổ sung, khiến hắn không có chỗ chạy. Những người khác tấn công rất nhanh có thể trúng vào người hắn. Tuy rằng chỉ có vài trăm người có thể đồng thời tấn công hắn, nhưng mỗi đòn cũng có thể gây ra vài trăm đến hơn ngàn sát thương. Hắn không thể chịu nổi.
Đường cùng, Ngô Thiếu Thần lấy ra Mê Vụ Quyển Trục mà hắn đã có từ lâu và sử dụng. Hắn vốn định dùng quyển trục này để đối phó với Ngạo Thế Quần Hùng, không ngờ lại dùng đến nó để đối phó với Tô Thị tập đoàn.
Sau khi sử dụng, rất nhanh một tầng sương mù dày đặc lấy Ngô Thiếu Thần làm trung tâm lan ra, khiến người khác không thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Sương mù ngày càng dày đặc, nhanh chóng bao trùm toàn bộ chiến trường. Người của Tô Thị tập đoàn hoảng loạn, không nhìn thấy gì cả, không thể tấn công.
Lúc này, Trong Lòng Có Mộng hô lớn: "Mọi người đừng hoảng hốt, cũng đừng loạn động. Các người loạn động chỉ gây ra thương vong cho chính mình thôi. Cứ đứng yên tại chỗ. Đây chắc là một cái quyển trục, nhiều nhất cũng chỉ kéo dài mười phút. Coi như đứng cho hắn giết, hắn cũng giết không được bao nhiêu người."
Lời nói của Trong Lòng Có Mộng dường như có hiệu quả. Đám người đang hoảng loạn dần bình tĩnh lại. Việc chạy loạn vừa rồi đã gây ra không ít thương vong, vì vậy bây giờ họ ngoan ngoãn đứng yên chờ đợi sương mù tan.
"Người này cũng có chút bản lĩnh." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ. Mê Vụ Quyển Trục không ảnh hưởng đến người sử dụng, tức là Ngô Thiếu Thần có thể nhìn thấy trong sương mù. Nhìn đám người hỗn loạn như ruồi không đầu, rất nhanh đã khôi phục trật tự, Ngô Thiếu Thần không khỏi cảm thán người này đúng là một nhân tài.
Ngô Thiếu Thần triệu hồi Ảnh Phân Thân. Hai thân ảnh điên cuồng thu gặt trong đám người. Bản thể có hơn bảy ngàn công kích, trước mắt hầu như không ai có thể chống đỡ được hai đòn đánh của hắn. Hắn mở Cực Tốc, mỗi giây chém sáu đao, mỗi giây đều có thể tiễn hai đến ba người lên đường. Ảnh Phân Thân thì liên tục gây độc, tốc độ cũng không chậm. Nhưng Ngô Thiếu Thần lại chau mày. Mê Vụ Quyển Trục chỉ có mười phút, dù thêm Ảnh Phân Thân, mỗi giây tối đa cũng chỉ có thể tiễn năm người. Mười phút nhiều nhất cũng chỉ được ba ngàn người, không ảnh hưởng nhiều đến đội ngũ hai vạn người.
"Kiểu này chậm quá." Tử U đột nhiên nói.
"Ta cũng biết là chậm, nhưng có cách nào đâu. Tay ta sắp vung gãy mất rồi đây này." Ngô Thiếu Thần bất đắc dĩ nói.
"Đáng tiếc ta không thể ra tay, nếu không vài phút là giải quyết xong." Tử U khinh thường nói.
"..."
"Ngươi không thể ra tay thì nói làm gì." Ngô Thiếu Thần im lặng.
"Tuy nhiên, hình như ta có một quyển sách kỹ năng khá đấy." Tử U dụ dỗ nói.
"Thật á? Cho ta xem thử." Ngô Thiếu Thần lập tức hứng thú.
Tử U đột nhiên lấy ra một quyển sách kỹ năng màu vàng kim, lắc lắc trước mặt Ngô Thiếu Thần: "Sao? Muốn không?"
"Màu vàng kim!!!" Mắt Ngô Thiếu Thần trợn tròn. Con mụ này có nhiều đồ tốt thật. Từ trước đến giờ hắn chỉ có Bất Hủ Chi Thể là màu vàng kim, không ngờ ả tiện tay lấy ra một quyển cũng là màu vàng kim.
"Nói đi, điều kiện gì." Ngô Thiếu Thần hỏi, hắn biết ả chắc chắn không cho không hắn quyển sách kỹ năng tốt như vậy.
"Hắc hắc, thông minh. Điều kiện rất đơn giản, mỗi ngày thu thập một ngàn điểm U Minh chi lực cho ta, cho đến khi ta khỏi hẳn." Tử U nở nụ cười mê người.
Tuy rằng ở bên cạnh Ngô Thiếu Thần, U Minh châu có thể từ từ phục hồi vết thương cho ả, nhưng dù sao ả không phải chủ nhân của U Minh châu, tốc độ hồi phục quá chậm. Nếu có U Minh chi lực, tốc độ hồi phục sẽ nhanh hơn rất nhiều. Hiện tại ả chỉ muốn nhanh chóng hồi phục vết thương.