Trên chiến trường, nhờ Ngô Tử Ngâm đến kịp thời, Ngộ Thiếu Thần và đồng đội vốn đã đến đường cùng nay lại có cơ hội thở đốc.
Ngô Tử Ngâm vừa đến đã lập tức tiêu diệt một cường giả Ma Tộc, giờ lại còn ngăn chặn một tên khác, giúp Tử U gần kề cái chết hồi phục lại sức chiến đấu.
Vũ Phỉ cùng Lãnh Nguyệt cũng mỗi người ngăn chặn một cường giả Ma Tộc.
Giữa trận, từ mười lăm cường giả Ma Tộc giờ chỉ còn mười một, áp lực lên Ngô Thiếu Thần giảm đi đáng kể.
Lão Đằng và Tử U mỗi người đối phó bốn tên, Ngô Thiếu Thần đấu với ba, chiến trường từ thế một chiều dần trở nên giằng co.
Tuy nhiên, Ngô Thiếu Thần vô cùng lo lắng, bởi hắn biết Vũ Phi và những người khác không phải đối thủ của cường giả Thần cấp.
Dù nóng lòng, hắn cũng chẳng thể làm gì, ba Ma Thần không phải thứ hắn có thể giải quyết trong thời gian ngắn.
Những cường giả Ma Tộc còn lại cũng nhận ra điều này, nên không vội, cứ thong thả giết đám Tiên cấp như kiến cỏ. Chẳng bao lâu nữa, chỉ cần chờ đồng bọn quay lại, chúng sẽ tiêu diệt toàn bộ đám người kia.
Đúng lúc này, một đạo kim quang với tốc độ kinh hoàng xé gió lao đến, nhắm thẳng vào một cường giả Ma Tộc đang giao chiến với Ngộ Thiếu Thần.
Cường giả Ma Tộc biến sắc, một cảm giác nguy hiểm tột độ dâng lên từ đáy lòng.
Hắn không chút do dự né tránh, lập tức vô số ma khí tự lại thành một tấm hộ thuẫn đen kịt bao bọc lấy thân.
Nhưng tất cả đều vô ích, kim quang lướt tới với tốc độ không thể tin được.
"A..."
Mọi người chưa kịp nhìn rõ vật gì, đã nghe tiếng thét thảm của cường giả Ma Tộc.
Họ vội nhìn sang, thấy một mũi tên vàng cắm phập vào ngực hắn, xuyên thấu qua người. Mũi tên vàng không ngừng thôn phệ sinh mệnh của cường giả Ma Tộc.
Hắn kêu gào thảm thiết, cố rút mũi tên ra, nhưng vừa chạm vào, tay hắn lập tức tan rã.
Cảnh tượng này khiến mọi người rợn cả tóc gáy. Mũi tên vàng này là thứ gì mà đáng sợ đến vậy?
Cuối cùng, thân thể cường giả Ma Tộc bị mũi tên vàng nuốt chửng, còn mũi tên biến thành ánh sáng vàng tan biến không dấu vết.
Ma Tộc lại mất thêm một người!
Đám cường giả Ma Tộc rùng mình, lập tức nhìn về phía kim tiễn bay tới.
Một con Liệt Không Diều Hâu chở năm người đang tháo chạy.
"Muốn chết!"
Một cường giả Ma Tộc đang giao chiến với Lão Đằng giận dữ, thoát khỏi trận chiến đuổi theo.
"Quay lại!"
Những cường giả Ma Tộc khác biến sắc.
p xon: g rồi"
Hắn đáp rồi biến mất ngay tại chỗ, khiến sắc mặt những Ma Tộc còn lại tái mét.
Trên lưng Liệt Phong Diều Hâu, Nam Phong vẫn còn hưng phấn khoa tay múa chân.
"Má ơi, Quân Lâm, mũi tên vàng của cậu trâu bò quá! Cường giả Thần cấp mà cũng bị hạ gục ngay tức khắc!?"
Quân Lâm lắc đầu: "Đồ dùng một lần thôi, dùng hết là hết."
"Cũng phải, dù sao cũng là đồ mở từ gói quà vàng. Áo choàng tàng hình của tôi ít nhất còn dùng được cả đời, so ra thế này tôi thấy đỡ tủi thân hơn nhiều..."
"Cả đời cậu có thể hơi ngắn đấy..." Tiểu Bắc đột ngột nói.
Nam Phong định đáp trả, thì thấy một cường giả Ma Tộc đã xuất hiện phía trước, chặn đường bọn họ.
"! ! !"
"Lúc này tôi ước áo choàng tàng hình của mình đổi được một mũi tên vàng..." Nam Phong khổ sở nói.
"Anh em, đến lúc liều mạng rồi..."
Quân Lâm không ngạc nhiên, từ khi bắn mũi tên kia hắn đã đoán được kết quả này. Cường giả Sát Thần mà đòi chạy thoát thì dễ thế sao.
"Các ngươi, đáng chết!"
Cường giả Ma Tộc hừ lạnh, vung tay, những ngọn trường mâu đen hung hăng lao tới.
"Thiên Địa Thuẫn!"
Tiểu Bắc gầm lên, dựng khiên chắn trước mặt mọi người.
Thiên Địa Thuẫn miễn 70% sát thương, cộng thêm thiên phú của Tiểu Bắc, khả năng miễn thương càng được kéo căng tối đa.
Những ngọn trường mâu đen lao tới đều bị khiên chắn chặn lại, không gây tổn hại gì cho ai.
Cường giả Ma Tộc nhướng mày, một cây trường thương đen xuất hiện trong tay, đâm thẳng về phía họ.
Trên chiến trường, khi Ma Tộc mất thêm hai cường giả, Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng đều giảm bớt áp lực.
Quanh Ngộ Thiếu Thần chỉ còn hai cường giả Thần cấp, còn Lão Đằng chỉ phải đối phó ba. Dù Lão Đằng đang trong tình trạng tồi tệ, hắn vẫn có thể cầm cự. Nhưng Tử U vẫn còn chật vật với bốn cường giả Ma Tộc.
"Tử U, thu hồi ma cầu!" Ngô Thiếu Thần hô.
Dù hai cường giả Ma Tộc kia gây ra không ít khó khăn, nhưng một tên trong số đó đã kiệt sức vì bị hắn tấn công liên tục. Các kỹ năng bảo mệnh và kỹ năng trạng thái của hắn cũng đã hồi phục, đây là cơ hội tốt.
Tử U liếc nhìn Ngô Thiếu Thần rồi gật đầu, ma cầu lập tức bay về bên cạnh cô.
Khi ma cầu trở lại, Tử U vô địch cũng trở lại.
Ma cầu trong tay cô như có linh hồn, vừa chặn các đòn tấn công vừa hưng hăng nên vào những cường giả Ma Tộc xung quanh.
Đám Ma Tộc vây giết Tử U biến sắc, từ chỗ áp đảo đối phương, giờ họ lại thành kẻ bị đánh.
Trước những đòn tấn công khủng khiếp của ma cầu, họ phải chuyển từ công sang thủ, chật vật chống đỡ, mong những người khác nhanh chóng quay về.
Về phía Ngô Thiếu Thần, sau khi Tử U thu hồi ma cầu, hai cường giả Ma Tộc lập tức tấn công dồn dập.
Sát thương của Ma Tộc rất cao. Không có ma cầu của Tử U bảo vệ, Ngộ Thiếu Thần dù có Huyết Ảnh Giáp Da, Huyết Thuẫn và khả năng hút máu, vẫn không thể chịu nổi. Cuối cùng, hắn phải dùng Hắc Ám Giáng Lâm và Luyện Ngục mới chống đỡ được đòn tấn công của hai tên Ma Tộc.
Ở một bên khác, trong Hắc Ám Lĩnh Vực, Thánh Quang Thuẫn của Ngô Tử Ngâm đã biến mất, nhưng cô đã triệu hồi Ngân Thái Lang ra.
Dù chưa hoàn toàn thức tỉnh, thực lực của Ngân Thái Lang không thể xem thường.
Có lẽ vẫn còn chút khoảng cách so với Thần cấp, nhưng với sự hỗ trợ của Ngô Tử Ngâm, nó hoàn toàn có thể đấu với cường giả Thần cấp.
Lúc này, nó trực tiếp đối đầu với những đòn tấn công điên cuồng của cường giả Ma Tộc, cả hai ngang tài ngang sức.
Về phía Vũ Phỉ, sau khi Thủ Hộ Giả chặn thêm vài đợt tấn công, tất cả đồ bảo mệnh trên người anh ta đều đã dùng hết.
Nhìn ánh sáng đen lao tới, Thủ Hộ Giả cười khổ.
"Xem ra đến lúc kết thúc rồi..."
"Ngươi quên là còn có ta à...!"
Hoàng Thiếu đột nhiên xuất hiện trước mặt Thủ Hộ Giả, lập tức mở Ý Chí Bất Khuất, đỡ hết mọi đòn tấn công.
"Hôm nay ông đây muốn đồ thần!"
Hoàng Thiếu nói rồi xông lên, chiến đao trong tay bổ mạnh về phía cường giả Ma Tộc.
"Kiến cỏ..."
Cường giả Ma Tộc cười lạnh, đao mang đen trảm thẳng vào người Hoàng Thiếu.
Nhưng, cơn đau xé thịt không hề xuất hiện, nhát đao đó chỉ khiến đối phương hơi nhíu mày.
Cùng lúc đó, Khai Thiên Trảm của Hoàng Thiếu cũng chém mạnh vào người cường giả Ma Tộc.
Hắn kêu lên đau đớn, lùi lại mấy chục thước, kinh hãi nhìn Hoàng Thiếu, không ngờ sát thương của đối phương lại cao đến vậy.
"Phì... Đồ cặn bã!"
Hoàng Thiếu nhổ một bãi nước bọt, tiếp tục xông lên.
"Ngươi muốn chết!"
Cường giả Ma Tộc hoàn toàn nổi giận, cuồng bạo tấn công Hoàng Thiếu.
Nhưng Hoàng Thiếu không quan tâm, Ý Chí Bất Khuất giúp hắn miễn khống chế và cưỡng chế bảo mệnh, trực tiếp hứng chịu công kích của đối phương và chém liên tục.
"Trâu bò quá huynh đệ!" Thủ Hộ Giả tán thán.
"Ha ha, phút này là thời khắc huy hoàng của lão tử, một phút sau, chúng ta cùng nhau xuống Diêm Vương uống trà."
"Ha ha, không vấn đề..."
Vũ Phi nhìn hai người trò chuyện vưi vẻ không khỏi thở dài, nhìn về phía Ngô Thiếu Thần.
"Ta tin trận chiến này ngươi nhất định thắng! Sau này có lẽ ta không thể ở bên ngươi nữa..."