Mọi người loay hoay gần nửa ngày, nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Toàn bộ vách đá là một khối liền mạch, không một khe hở, đừng nói đến cửa vào.
"Lão đại, căn bản không có cửa vào nào cả, chẳng lẽ không có cách nào phá vách đá này sao?" Hoàng Thiếu than thở.
"Trong game, địa hình thường không thể phá hủy, trừ một vài kỹ năng đặc biệt. Ngay cả khi bị hư hại cũng sẽ nhanh chóng phục hồi," Thủ Hộ Giả đáp.
"Vách đá này dày khoảng bao nhiêu?" Ngô Thiếu Thần hỏi Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc.
"Chắc tầm hai mét," Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc ước lượng.
Ngô Thiếu Thần gật đầu, triệu hồi Đằng Xà.
"Nhóc con, đột nhiên triệu hồi ta ra làm gì? Không phải lại bắt ta đi đánh nhau đấy chứ?" Đằng Xà ngơ ngác hỏi.
"Trời... con rắn này biết nói!"
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc chỉ vào Đằng Xà, kinh hãi thốt lên.
"Bình tĩnh, đi theo Lão Đại phải học cách bình tĩnh, đừng có chuyện bé xé ra to, đây là thánh sủng, biết nói đấy," Hoàng Thiếu vỗ vai Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc, trấn an.
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc nuốt nước bọt, cố gắng trấn tĩnh. Quả thật, tổ đội với Trần Phong đòi hỏi khả năng chịu đựng cao.
Ngô Thiếu Thần vỗ vỗ Đằng Xà, chỉ vào vách đá phía trước: "Lão Đằng, thử xem có thể đập vỡ vách đá này không."
Địa hình trong game rất khó phá hủy, nhưng vách đá này có vẻ độc lập với ngọn núi, không thuộc về địa hình. Nếu đủ lực, có lẽ có thể phá vỡ.
Lão Đằng là Thánh Thú song hệ Vật Pháp, công kích vật lý cấp 82 lên đến 32 vạn, đáng để thử. Nếu nó không làm được, chỉ còn cách nhờ Tử U ra tay.
Lão Đằng trừng mắt nhìn vách đá: "Nhóc con, gọi ta ra để làm việc nặng nhọc à? Ngươi cơi ta là đồ ngốc chắc? Ta không làm đâu!"
Ngô Thiếu Thần lườm hắn: "Không bắt ngươi làm việc nặng. Ngươi có thể dùng đuôi quật, vách đá này không phải một thể với ngọn núi, chỉ cần phá được nó là xong!"
"À, vậy thì được," Lão Đằng thở phào, miễn là không phải việc nặng.
Nó lao thẳng tới, vung đuôi nện mạnh vào vách đá.
"Oành...!"
Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên, mọi người ù cả tai, vội vàng nhìn sang.
Vách đá nguyên vẹn xuất hiện những vết nứt nhỏ, và chúng không có dấu hiệu khép lại.
"Có thể làm được!" Mắt Ngô Thiếu Thần sáng lên: "Lão Đằng, tiếp tục!"
Lão Đằng trợn tròn mắt, nhưng vẫn tiếp tục quật mạnh vào vách đá.
Dưới những cú quật điên cuồng của Lão Đằng, các vết nứt trên vách đá ngày càng lớn. Cuối cùng, "Oành" một tiếng, cả mảng vách đá vỡ vụn, để lộ ra một hang động đen ngòm bên trong.
Mọi người phấn khích, nhìn thân hình khổng lồ của Lão Đằng mà kinh ngạc thốt lên:
"Không hổ là thánh sủng, thật trâu bò!"
"Vất vả rồi, Lão Đằng," Ngô Thiếu Thần vỗ vào thân thể to lớn của Lão Đằng, rồi thu hồi nó vào không gian sủng vật.
"Đi thôi!" Ngô Thiếu Thần nói.
Cả nhóm tiến vào hang động.
Hang động rất tối, càng đi càng tối.
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc đi trước lấy đuốc ra đốt, xung quanh mới có chút ánh sáng.
"May mà ta đã chuẩn bị trước, giờ thì thấy tác dụng của ta rồi chứ," Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc tự mãn nói.
Nhưng vừa dứt lời, cả hang động bỗng bừng sáng như ban ngày. Ngô Thiếu Thần đang giơ cao một viên dạ minh châu to lớn, bình tĩnh bước đi.
"..."
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc ngượng ngùng dập tắt đuốc, vội vàng đuổi theo.
"Trần Phong Lão Đại, viên dạ minh châu này anh nhặt được khi đánh boss thần cấp à? Anh còn viên nào không, cho tôi xin một viên với," Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc khao khát hỏi.
Do thiên phú đặc biệt, anh ta thường xuyên phải vào những nơi tăm tối. Nếu có một viên dạ minh châu, quả là hổ thêm cánh.
Ngô Thiếu Thần liếc anh ta, thản nhiên đáp: "Boss thần cấp rớt, chỉ có một viên duy nhất!"
"..."
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc trợn mắt, im bặt.
Mọi người tiếp tục tiến sâu vào trong. Trên đường đi không gặp quái vật nào. Sau hơn một giờ, phía trước xuất hiện một lớp phong ấn mờ ảo, chặn đường đi.
"Đây là lớp phong ấn thứ nhất, bên trong còn hai lớp nữa," Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc nói.
"Ừm, xem anh..." Ngô Thiếu Thần nói.
"Được."
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc tiến thắng đến phong ấn.
Mọi người tò mò nhìn anh ta, muốn xem anh ta phá phong ấn bằng cách nào.
Anh ta chỉ việc đi đi lại lại vài lần trước phong ấn, rồi đột nhiên toàn bộ phong ấn vỡ tan...
"..."
"Thiên phú của hắn, có chút nghịch thiên," Quân Lâm nhỏ giọng nói.
"Ừm, tiếc là nhân phẩm không ra gì, nếu không đã có thể bồi dưỡng kỹ lưỡng," Mộng Huyễn Khinh Vũ nói.
"Cứ để ở Phong Thần công hội quan sát thêm đi, sau này chắc sẽ cần đến hắn nhiều," Ngô Thiếu Thần nói.
Mọi người tiếp tục tiến lên. Sau nửa giờ nữa, họ lại gặp một lớp phong ấn. Lớp phong ấn này mạnh hơn lớp trước khá nhiều.
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc không ngừng đi lại trước phong ấn, liên tục phá hoại kết cấu của nó. Sau vài phút, cuối cùng anh ta cũng phá vỡ được phong ấn.
Tiếp tục đi tới...
Ngô Thiếu Thần có chút kinh ngạc. Lối đi này liên tục đi xuống. Họ đã đi lâu như vậy, đáng lẽ phải đến đáy vực rồi chứ, nhưng vẫn tiếp tục đi xuống.
"Xem ra nơi này nằm sâu dưới lòng đất..." Ngô Thiếu Thần thầm nghĩ.
Sau mười phút nữa, đột nhiên mọi người sáng mắt.
Một cung điện hiện ra trước mắt. Giữa cung điện là một vòng sáng dịch chuyển. Nhưng toàn bộ cung điện lại bị phong ấn trùng trùng điệp điệp.
"Đây là lớp phong ấn cuối cùng. Phá vỡ lớp phong ấn này, đi qua vòng sáng kia là đến được chỗ tôi nói," Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc phấn khích nói.
Ngô Thiếu Thần cau mày. Nơi này ẩn khuất như vậy, lại có nhiều phong ấn như thế, chắc chắn không phải nơi đơn giản.
"Chẳng lẽ bên trong phong ấn một ma vương khủng khiếp nào đó? Lỡ chúng ta thả nó ra thì sao, rồi lại thành một tai họa, đến lúc đó chúng ta có phải lên TV, thành kẻ thù của toàn server không?" Nam Phong đột nhiên nói.
"Má, rất có khả năng," Hoàng Thiếu cũng nói.
"Tôi cũng không biết nữa. Đến đây rồi, chẳng lẽ mọi người muốn bỏ cuộc?" Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc hỏi.
"..."
“Mẹ kiếp, giờ thì tao hiểu tại sao mày luôn thích gây chuyện. Tình huống này ai mà không bị dụ dỗ," Nam Phong liếm môi nói.
"Tiếp tục đi," Ngô Thiếu Thần nói. Đến đây rồi, đương nhiên không thể rút lui.
"Được thôi!"
Phóng Đãng Không Bị Trói Buộc lại kích hoạt tiềm hành, tiến về phía phong ấn.
"Thiên phú của người này thật bá đạo," Tử Ư đột nhiên nói.
"Ừm," Ngô Thiếu Thần tán thành gật đầu, rồi hỏi: "Tử Ủ, cô nghĩ bên trong sẽ là gì?”
"Không biết, không cảm nhận được gì. Vào xem thử thôi," Tử U nói.
Ngô Thiếu Thần gật đầu.
Lần này tốn khá nhiều thời gian, mất hơn 20 phút mới phá hết các phong ấn.
Mọi người đứng vào trong vòng sáng dịch chuyển. Ánh sáng lóe lên, cả nhóm biến mất trong cung điện.