Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3716 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 77
vân hạc

❊ ❊ ❊

Người của Vân gia đến rồi? Vân Phi Tuyết thế này mới nhớ tới, nàng đến đây một thời gian dài như vậy, cơ hồ quên mất còn nhà mẹ đẻ có thể trở lại, hắn sẽ cho nàng gặp sao? Không khỏi quay đầu nhìn hắn, dù sao có gặp hay không với nàng mà nói cũng không sao cả.

Trong mắt Tiêu Nam Hiên lộ ra một tia hòa quang nhìn nàng chằm chằm, có lẽ không sai đây chính là cơ hội, đứng dậy nói: “Đi thôi.”

Vân Phi Tuyết sửng sốt hỏi lại: “Ngươi cho ta gặp họ?”

“Ngươi không muốn gặp người nhà của ngươi sao?” Vẫn là nàng sợ lộ ra sơ hở.

“Muốn, đương nhiên muốn, đi.” Mặc kệ thế nào, làm cho bọn họ thấy ‘Vân Phi Tuyết’ rất tốt, cũng là một loại an ủi rồi.

Trong đại sảnh, một nam tử trên dưới năm mươi tuổi, lại có vẻ mỏi mệt già nua dị thường cùng một nam tử phong độ chỉ có hai mươi mấy tuổi vừa trông thấy bọn họ đi ra, vội quỳ xuống nói:“Hạ thần tham kiến Vương gia, Vương phi thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế.”

“Miễn lễ.” Tiêu Nam Hiên chăm chú nhìn nam tử lớn tuổi, lộ ra một chút hận ý, lạnh lùng mở miệng.

Vân Phi Tuyết ngồi bên người hắn, tinh tế đánh giá nam tử phía dưới, người lớn tuổi kia là cha cửa nàng, Vân Hạc sao? Còn người tuổi trẻ, là ca ca sao?

“Tạ Vương gia.” Hai nam tử đứng dậy, ngẩng đầu nhìn nàng, trên mặt mang theo một ít kích động, nam tử lớn tuổi rốt cuộc nhịn không được, thanh âm run run kêu lên: “Tuyết nhi……”

Vân Phi Tuyết từ phía trên nhìn xuống, tiếng cha kia nàng thật sự không nói ra khỏi miệng được, nhẹ nhàng đi đến trước mặt hắn mang theo xin lỗi nói:“Thực xin lỗi, ta mất trí nhớ rồi.”

Mất trí nhớ? Bọn họ rõ ràng cả kinh, nhưng là rất nhanh liền khôi phục lại, không ngừng nhìn nàng nói:“Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi.”

“Ta không sao.” Vân Phi Tuyết nói, bọn họ đại khái suy nghĩ không chết, không điên, không ngốc cũng đã cám ơn trời đất, bất quá, cũng là như thế, còn có thể thấy nữ nhi hoàn hảo như lúc ban đầu, cảm thấy đủ rồi.

“Tuyết nhi, ta là nhị ca, đây là cha.” Nam tử trẻ tuổi giải thích, tựa hồ còn muốn nói cái gì đó? Nhưng là nhìn thoáng qua Tiêu Nam Hiên ngồi ở phía trên, vẫn là do dự một chút, không có mở miệng.

“Cha, nhị ca.” Thanh âm của Vân Phi Tuyết có chút cứng ngắc, một tiếng này là nàng thay tiểu thư chân chính của Vân gia kêu lên.

“Tuyết nhi….” Vân Hạc rơm rớm nước mắt, run rẩy vươn tay, lại không biết nên đặt thế nào? Dừng lại bất an nhìn Quỷ vương đang ngồi ở trên, cứ thế do dự.

“Cha, không cần lo lắng, nữ nhi tốt lắm.” Vân Phi Tuyết trong lòng có chút mềm mại, nàng biết hắn thật sự yêu nữ nhi của mình, cầm tay hắn một chút, ôn nhu nói.

“Tuyết nhi, tay ngươi làm sao vậy?” Vân Hạc liếc mắt một cái liền phát hiện vết thương trên mu bàn tay của nàng, trong mắt mang theo đau lòng. [Aiz: Bái phục người của Vân gia, công phu liếc mắt thật là siêu]

“Là nữ nhi không cẩn thận gây ra, người đừng quan tâm .” Vân Phi Tuyết vội vàng che dấu cho qua chuyện.

Tiêu Nam Hiên vẫn ngồi ở phía trên lạnh lùng nhìn bọn họ, trong tay cầm chén trà thưởng thức, không có bỏ qua một biểu tình gì trên mặt bọn họ hoặc động tác.

Thấy nàng che dấu, Vân Hạc siết nhanh tay nàng, không truy vấn, tựa hồ thiên ngôn vạn ngữ đều ở trong đó.

“Cha, nữ nhi hiểu được.” Vân Phi Tuyết tựa hồ càng kêu càng dễ gọi, nàng biết, hắn khẳng định có rất nhiều thứ muốn nói, nhưng là ngại Quỷ vương ở đây, cũng không mở miệng.

“Hiểu được là tốt rồi, thấy ngươi rất tốt, cha an tâm rồi.” Vân Hạc nhẹ nhàng vỗ vỗ tay nàng, sau đó rút tay về.

“Tuyết nhi, nương rất nhớ ngươi, có thời gian….” Nam tử trẻ tuổi lời còn chưa dứt đã bị vân hạc cắt ngang.

“Phi Tần, không được lỗ mãng, Tuyết nhi đã là Vương phi rồi, sao có thể tùy ý về nhà.”

Nam tử nhìn Vân Hạc, vội vàng dừng miệng lại. Vân Phi Tuyết biết Vân Hạc kiêng kị Quỷ vương.

“Tuyết nhi, cha cùng nhị ca của ngươi phải đi về rồi.” Vân Hạc nói, thấy nàng cũng đã yên tâm rồi.

“Ân, thay nữ nhi ân cần thăm hỏi nương.” Vân Phi Tuyết đột nhiên nhớ tới nhị ca nhắc đến nương, nương hẳn là rất quan tâm nữ nhi, nàng liền thay tiểu thư của Vân gia tận tâm đi.

Vân Hạc gật gật đầu, sau đó cung kính hướng về phía Tiêu Nam Hiên ôm quyền nói:“Vương gia, thần xin cáo lui.”

Tiêu Nam Hiên gật gật đầu, phẩy tay ý bảo hắn rời đi.

“Để nhi nữ tiễn các người.” Vân Phi Tuyết nói xong, tiến vài bước theo đi ra ngoài, đưa bọn họ ra cửa.

Mới vừa đi đến ngoài cửa, bọn họ liền dừng bước, quay đầu nhìn nàng, cảm tình trong mắt đột nhiên biến lạnh.

“Tuyết nhi, biểu hiện của ngươi rất tốt, thiếu chút nữa ngay cả nhị ca cũng bị ngươi lừa gạt, hoàn hảo là ta đã biết ngươi giả mất trí nhớ, bằng không còn tưởng rằng ngươi mất trí nhớ thật rồi.” Vân Phi Tần đột nhiên tán dương nói.

Giả mất trí nhớ? Có ý tứ gì? Vân Phi Tuyết sửng sốt, còn không phản ứng lại.

Vân Hạc liền lạnh giọng ngăn cản:“Phi Tần, cẩn thận một chút, phần đông Vương phủ đều là có hiểu biết.” Sau đó hướng về phía nàng nói:“Tuyết nhi, đừng quên nhiệm vụ của ngươi, nhanh chóng động thủ.”

Động thủ? Làm gì? Vân Phi Tuyết không khỏi nghi hoặc:“Người có ý tứ gì?”

Vân Hạc lại hèn mọn nhìn nàng một cái:“Không cần giả với ta, ngươi nghĩ rằng ta và ngươi sẽ tin rằng ngươi mất trí nhớ rồi sao? Đừng quên tính mạng của mẹ ngươi, tính mạng Dạ Phong đều nắm trong tay của ngươi, còn có độc trên người ngươi, nếu trong ba tháng không có thuốc giải, không hề nghi ngờ ngươi sẽ phải chết, tự ngươi giải quyết cho tốt đi.”

Nương? Độc? Vân Phi Tuyết khiếp sợ nhìn hắn? Nàng hoàn toàn lạc hướng rồi, nàng không phải nữ nhi của hắn sao? Có người cha hạ độc chính nữ nhi của mình sao? [Aiz: Gói gọn bốn chữ, Táng tận lương tâm, pachan: chuyện hay còn ở phía sau nữa mừ pé, cứ chuẩn bị sẵn guốc dép để ném Vân lão gia đi là vừa a ]

“Phi Tần, chúng ta đi.” Vân Hạc chính là lạnh ong liếc mắt qua nàng một cái, xoay người liền cùng Vân Phi Tần rời đi.

Vân Phi Tuyết thấy trong mắt hắn là tàn nhẫn, lãnh khốc và vô tình, cùng vừa rồi ở trong đại sảnh hoàn toàn cũng không giống nhau, trong ong dâng lên một cỗ hàn ý, nàng là vướng vào nội tình gì.

Nhiệm vụ hắn làm là cái gì? Mau chóng động thủ? Chẳng lẽ là ám sát Quỷ vương sao? Còn có nàng thật sự trúng độc rồi sao? Vân Hạc là dạng người gì? Thê tử cùng nhi nữ của chính mình lại có thể đối đãi như thế?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »