Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3794 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 85
cho ngươi nghĩ biện pháp

❊ ❊ ❊

“Hắn tốt lắm, hắn nói, ngươi bị đưa vào Vương phủ rồi, hắn liền đi bái sư học võ, học suốt hai năm, đến gần đây hắn mới trở về tìm ngươi, chỉ tiếc vừa mới vào Vương phủ đã bị phát hiện, run rủi thế nào lại trốn vào phòng của ta, cho nên mới nhờ ta.” Vân Phi Tuyết thuật lại đơn giản.

“Hắn tốt là được rồi.” Nước mắt lại không tự giác chảy xuống từ khóe mắt của Mạnh Đình Dĩnh.

“Đừng quá thương tâm, các ngươi sẽ có ngày gặp mặt, còn sống là còn hi vọng, không phải sao?” Vân Phi Tuyết lại tiếp tục an ủi nàng ta.

“Phi Tuyết, cảm ơn ngươi.” Mạnh Đình Dĩnh lau đi nước nơi khóe mắt, đột nhiên cảm thấy hứng thú hỏi: “Phi Tuyết, ta rất ngạc nhiên, Quỷ vương cưới vài Vương phi, lúc động phòng đầu là chết, bị điên, bị ngốc, không biết ngươi làm sao tiếp tục được? Cư nhiên có thể bình yên vô sự?” Điều này nàng thấy thật là ngoài ý nghĩ.

“Cũng không có gì đâu, đại khái là lá gan của ta khá lớn, không bị hù chết, cũng không bị dọa ngốc, càng không có bị dọa điên.” Nàng hoàn toàn không thể nói bản thân là mượn xác hoàn hồn, chỉ sợ sẽ dọa nàng điên thật.

“Vân gia tiểu thư quả nhiên là có khác.” Mạnh Đình Dĩnh tán dương nhìn nàng, hiển nhiên là tin, cũng không có tiếp tục truy vấn.

“Tỷ tỷ, ăn ngon lắm, ăn ngon lắm, ta muốn nữa.” Nha đầu ngốc từ một bên chạy tới, vươn tay bẩn ra.

“Mấy cái này đưa cho nàng ta đi.” Mạnh Đình Dĩnh chỉ vào hoa quả trên cửa sổ nói.

“Ân.” Vân Phi Tuyết đem hoa quả đưa cho nha đầu ngốc.

“Tỷ tỷ tốt, tỷ tỷ tốt.” Nha đầu ngốc cao hứng lại ngồi sang một bên mà ăn.

“Nàng cũng thực đáng thương, bất quá hiện tại cũng rất đơn thuần, cái gì cũng không biết, cái gì cũng không nghĩ đến, chỉ biết là ăn no rồi thì không đói bụng, ta thật hâm mộ sự ngây ngốc của nàng.” Không phải như nàng hằng ngày vất vả tự che giấu bản thân, Mạnh Đình Dĩnh nhìn nàng ta, sâu kín nói.

“Mỗi người đều có mệnh của chính mình, đúng rồi, Cổ Thần có phải cũng là công tử nhà giàu không?” Vân Phi Tuyết đột nhiên hỏi.

“Phải, làm sao vậy?” Mạnh Đình Dĩnh gật gật đầu.

“Vậy là tốt rồi, lần sau thấy hắn, ta muốn hắn trả trang sức cho ta, ngươi xem, tất cả của ta đều đưa ama kia rồi, tâm rất đau a.” Vân Phi Tuyết muốn không khí trở nên thoải mái, cố ý bắt đầu trước vui đùa nói.

“Ha ha, tốt, hắn nhất định sẽ đưa cho ngươi.” Mạnh Đình Dĩnh cũng bị nàng làm nở nụ cười.

Vân Phi Tuyết đột nhiên thấy mama trở về, vội vàng nói:“Bà ta đã trở lại, vài ngày nữa ta lại đến xem ngươi.”

Mạnh Đình Dĩnh cầm lấy điểm tâm, nhét lung tung vào miệng, lại là bộ dáng điên điên khùng khùng.

“Mama, ngươi đã trở lại, ta cũng nên đi.” Vân Phi Tuyết cười nói.

“Vậy Vương phi đi thong thả.” Mama vẻ mặt tươi cười cũng nói, bà ta hy vọng vương phi thường xuyên đến, vậy là tiền vào túi của bà ta cũng sẽ không thiếu.

Vân Phi Tuyết rời khỏi đó, dọc theo đường đi nghĩ như thế nào cứu nàng ra, căn bản không có chú ý tới người đang đi tới ở phía trước.

Bính – đụng vào trong ngực một người rồi.

“Thực xin lỗi.” Vân Phi Tuyết xoa cái mũi bị đụng đau, căn bản không thấy rõ ràng là ai, thuận miệng nói.

“Ngươi đang suy nghĩ cái gì? Nghĩ đến xuất thần như vậy sao?” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng chằm chằm, linh tính cảm thấy chính là do Vân Hạc nên nàng mới bị đụng như vậy. [Aiz: ặc, bỏ xừ cái linh tính của anh đi, nhảm nhí; pachan: muội còn rất nhiều lần đc căm tức anh nữa a T^T]

“Là ngươi.” Vân Phi Tuyết như thế mới ngẩng đầu nhìn hắn, đột nhiên nghĩ đến, nàng có thể nói cho hắn nghe hay không, để hắn thả hai Vương phi đã bị điên kia, lại nghĩ có phải do bản thân nóng vội hay không, sẽ khiến cho hắn hoài nghi, không làm xong sự tình lại còn làm hại Mạnh Đình Dĩnh, nên sau đó liền nhàn nhạt trả lời một câu: “Không nghĩ gì cả”

“Cùng ta đến thư phòng.” Thấy được khẩu khí của nàng rõ rãng chỉ là trả lời cho có lệ, Tiêu Nam Hiên chính là trong lòng cười lạnh, vẫn không truy vấn.

“Đến thư phòng để làm gì?” Nếu nàng không có đoán nhầm trong lời nói, thư phòng hẳn là có nhiều chuyện quân sự cơ mật, làm sao lại có thể tùy ý cho người ra vào, nhất là nàng.

“Vân gia tiểu thư tài mạo song toàn, nếu bổn vương không biết để trọng dụng, vậy rất đáng tiếc rồi.” Tiêu Nam Hiên trong lời nói mang theo trào phúng.

“Ngươi không phải là muốn ta phê duyệt tấu chương chứ.” Vân Phi Tuyết nhìn hắn cảnh giác.

“Ngươi cũng rất thông minh, bổn vương chính là ý tứ đó.” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng nói.

“Tiêu Nam Hiên ngươi điên rồi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết nữ nhân không thể tham gia triều chính sao? Ngươi muốn hại chết ta, cũng không cần tìm tội danh lớn như vậy đâu.” Vân Phi Tuyết hèn mọn nhìn hắn, thật là âm hiểm mà.

“Nữ nhân không thể tham gia triều chính? Là ai nói?” Tiêu Nam Hiên nghi hoặc nhìn nàng, nàng rốt cuộc là thật hay là giả đây.

“Có gì không phải sao?” Vân Phi Tuyết hỏi lại hắn, nàng từng xem qua phim truyền hình đều là nói như vậy, đương nhiên trừ bỏ Võ Tắc Thiên, nhưng người ta là hoàng đế a.

“Chủ trương triều đại của ta là Hoàng Thượng cùng Hoàng Hậu trị vì, không có chức vị cho nữ tử, nhưng lại có thể giúp phu quân xử lý chính sự, điều này không phải ngươi không biết chứ.” Tiêu Nam Hiên mâu quang sắc bén nhìn nàng chằm chằm.

“Ta mất trí nhớ rồi, đương nhiên không biết.” Vân Phi Tuyết trả lời theo lẽ thường, quốc gia này không có ghi lại trong lịch sử, nàng làm sao biết có nhiều điều lệ như thế.

“Mất trí nhớ cũng không thể đem kinh luân cùng tài hoa đầy một bụng quên sạch được.” Tiêu Nam Hiên nói xong liền kéo nàng đi đến thư phòng.

Đến thư phòng liền đem một đống tấu chương để xuống trước mặt nàng: “Mấy cái này cho ngươi phê duyệt.”

“Hảo.” Vân Phi Tuyết ngồi xuống, coi xem ai sợ ai? Tấu chương này cũng không phải là vấn đề quân sự, dân sinh, với nàng mà nói không phải là việc khó khăn.

“Vậy ngươi từ từ mà xem.” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng một cái, hắn muốn xem, nàng sẽ xử lý việc này thế nào.

Vân Phi Tuyết mở ra bản tấu chương thứ nhất, rất nhanh xem một chút, đại khái ý tứ chính là khoa thi năm nay có ba người tài hoa hơn người, khó phân cao thấp, làm cho Hoàng thượng phải tự mình định đoạt.

Nàng lập tức buông xuống nói với hắn: “Ngươi không phải muốn phân ra cao thấp cho ba tài tử này sao? Ta đây có một biện pháp lập tức có thể phân ra cao thấp cho bọn họ, còn có thể thay ngươi giảm bớt gánh nặng này.”

“Biện pháp gì?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »