Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3813 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 81
gặp gỡ tình cờ

❊ ❊ ❊

“Bổn vương hình như không có giam cầm tự do của ngươi.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên thốt ra một câu.

Vân Phi Tuyết hoài nghi nhìn hắn, lời này của hắn là ý tứ gì? Không khỏi thốt lên:“Ý của ngươi là ta có thể tự do ra phủ sao?”

“Bổn vương đã từng nói không thể sao?” Khóe môi Tiêu Nam Hiên gợi lên một độ cong tuyệt đẹp.

“Ngươi đã quên rằng ngươi từng nói, chỉ có người chết mới có thể rời khỏi Vương phủ của ngươi.” Vân Phi Tuyết lạnh lùng liếc hắn, hôm nay hắn có ý tứ gì?

“Đó là rời đi, không phải ra phủ, cái này và cái đó khác nhau ngươi không hiểu sao?” Tiêu Nam Hiên nhìn nàng, cầm lấy chén trà trên bàn thưởng thức.

Đến tột cùng hắn là có ý tứ gì? Vân Phi Tuyết nghi hoặc nhìn hắn, hắn cho nàng ra phủ, có âm mưu gì sao? Hắn sẽ tốt bụng như thế sao?

“Vân Phi Tuyết, từ hôm nay trở đi, ngươi có thể tự do ra vào Vương phủ, cũng có thể sử dụng quyền lợi Vương phi của ngươi.” Tiêu Nam Hiên đột nhiên nói, đương nhiên hắn là cố ý cho nàng ra ngoài, cùng Vân Hạc tiếp xúc.

“Tiêu Nam Hiên, ngươi có mục đích gì?” Vân Phi Tuyết dõi theo hắn, đột nhiên đối xử với nàng tốt như vậy, không phải rất gian trá sao, lập tức trở nên cảnh giác, nàng sẽ không bị vẻ bề ngoài mê hoặc.

“Bổn vương có thể có mục đích gì ? Cũng là ngươi có tật giật mình?” Con ngươi đen nhánh của Tiêu Nam Hiên nhìn nàng chằm chằm, chỉ sợ hết thảy biểu hiện của nàng đều là giả, trách không được nàng không sợ khổ hình, không sợ xà quật, nguyên lai là do Vân Hạc bí mật huấn luyện, hiện tại hắn cũng mới biết được, vì cái gì nàng cùng lời đồn đãi hoàn toàn không giống.

“Mặc kệ ngươi có mục đích gì, bất quá khó có thể được ngươi đại từ đại bi như vậy. Hiện tại ta muốn ra Vương phủ được không?” Khó có được cơ hội như vậy, nàng đương nhiên muốn nắm giữ, ngày nào đó hắn có thể sẽ thay đổi chú ý.

“Đương nhiên có thể.” Tiêu Nam Hiên cười lạnh trong lòng, vừa nghe có thể ra Vương phủ, nàng liền khẩn trương muốn ra, phải đi thương nghị ám sát hắn thế nào sao?

“Tiểu Đào.” Có được sự cho phép của hắn, Vân Phi Tuyết giương giọng hô.

“Tiểu thư, người tìm nô tỳ.” Tiểu Đào từ bên ngoài đi vào, thấy Tiêu Nam Hiên, thân thể sụp xuống, quỳ trên mặt đất nói: “Nô tỳ bái kiến Vương gia.”

Tiêu Nam Hiên khoát tay, cho phép nàng đứng lên.

“Tiểu Đào, đi, chúng ta đi ra phủ chơi.” Vân Phi Tuyết thực hưng phấn, nữ hài tử ai không thích đi dạo phố, nhưng kiếp trước nàng đều đáp ứng huấn luyện, nhiệm vụ là trên hết, rất ít đi dạo phố.

“Ân.” Tiểu Đào mặc dù có chút nghi hoặc, các nàng có thể ra phủ sao, nhưng Vương gia ở đây, nàng không dám nhiều lời.

“Đúng rồi.” Vừa muốn ra khỏi cửa, Vân Phi Tuyết đột nhiên xoay người, vươn tay nói: “Ta không có bạc, nếu cho phép ta ra phủ, vậy cấp cho ta bạc đi.”

Tiêu Nam Hiên nhìn nàng tay đưa đến gần người hắn, lấy ra từ trong lòng hai đĩnh bạc nói: “Mua thứ khác này nọ, ngươi có thể cho bọn họ đến Vương phủ tính tiền.”

“Đã biết, ta đi đây, bái bai.” Vân Phi Tuyết hướng về phía hắn lắc lắc tay.

Tiêu Nam Hiên ở phía sau sửng sốt, bái bai là ý tứ gì? Là nàng không cẩn thận nói ra tiếng lóng sao? Vung tay lên, một hắc y nhân không tiếng động liền đáp xuống trước mặt hắn.

[Aiz: Cúi chào ? Hây, có khi nào trong bản gốc đề goodbye không, hắc hắc~ Pachan: bản gốc là bye-bye muội ạ T^T dưng mà tỷ sửa lại thành bái bai, chứ để bye bye sợ Vương gia ca ca ko phát âm đc ^^~]

“Đi theo Vương phi, nàng làm gì cũng đừng xen vào, rồi đem hành tung của nàng hồi báo cho bổn vương .” Hắn phân phó.

“Dạ, Vương gia, thuộc hạ hiểu được.” Hắc y theo sau liền biến mất.

Vân Phi Tuyết vui vẻ tiêu sái đi đến ngã tư phồn hoa trên đường, nàng cùng Tiểu Đào mỗi người cầm trong tay một chuỗi mứt quả ghim thành xâu, vừa đi vừa ăn cùng nhìn ngó.

“Tiểu thư, xem trang sức này đi, mua một cái đi.” Trong rổ của một lão nhân là vài miếng gỗ điêu khắc thành sai tử hình phượng hoàng, con bướm, nhưng nàng nhìn vào sắc đẹp của đống đồ vật, cái nào trông cũng rất sống động, rất được.

Vân Phi Tuyết nhìn thấy bà ta tóc hoa râm, run rẩy chống gậy, rất là thê lương, nàng đau lòng, lập tức nói: “Được rồi, bà bà, ta mua hết.” Sau đó bỏ vào rổ của lão bà một đĩnh bạc, lấy trâm cài tóc bằng gỗ đem đi, nàng có thể đưa cho nha đầu ngốc dùng.

“Không, tiểu thư, cái này nhiều lắm, ta không thể lấy được.” Lão nhân cuống quít lấy bạc đem ra.

“Bà bà, người cầm đi, coi như ta mua tram càu tóc này của người, về sau thấy người, ta trực tiếp lấy là được.” Vân Phi Tuyết rất nhanh đưa bạc cho nàng.

“Tiểu thư, cám ơn ngươi, người tốt sẽ có hảo báo..” Lão bà bà không từ chối nữa, chính là nhìn nàng bà ta càng không ngừng cảm kích.

“Tiểu Đào, chúng ta đi thôi.” Vân Phi Tuyết cười cười.

“Tiểu thư, người mua nhiều trâm cài tóc như vậy làm gì?” Tiểu Đào nhìn một cái trâm cài tóc trong tay hỏi.

“Cầm lấy, ngươi một cái ta một cái, còn lại cất đi.” Vân Phi Tuyết nói xong, cầm lấy một cái, đặt ở trên đầu nàng ta, sau đó tự đeo một cái hỏi: “Thế nào? Có đẹp không?”

“Đẹp thì có đẹp nhưng là tiểu thư từ khi nào dùng loại trâm cài tóc bằng gỗ này? Tháo ra đưa cho ta đi.” Tiểu Đào nói, thứ này giá rất rẻ, tiểu thư như thế nào có thể mang?

“Trâm cài tóc bằng gỗ thì làm sao? Đẹp là được rồi, đi thôi, đi xem có cái gì xem không?” Vân Phi Tuyết không cho là đúng nói.

Nàng đi thẳng, nhìn thẳng, đột nhiên cùng người đối diện đi tới đụng vào nhau.

“Thực xin lỗi.” Vội vàng giải thích, ngẩng đầu liền phát hiện một công tử toàn thân lãnh khí đang dùng loại mâu quang như thế nào yêu hận đan xen nhìn nàng chằm chằm.

“Là ngươi.” Vân Phi Tuyết kinh ngạc kêu lên, hắn không phải Dạ công tử sao, vội vàng hỏi: “Thương thế của ngươi đỡ chưa?”

Đây là nàng đang quan tâm sao? Nhìn ánh mắt không có chút xin lỗi của nàng, nhớ đến bộ dáng khi thấy máu của nàng, mâu quang của Dạ Phong trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, Tuyết nhi mà hắn yêu cư nhiên là nữ tử long dạ độc ác như thế sao, điều này làm cho hắn không thể chấp nhận.

“Ta đi trước.” Cảm nhận được trong mắt hắn bắn ra hàn khí, Vân Phi Tuyết biết thời điểm nàng đâm vào ngực hắn, cũng giết đi tình yêu của hắn đối với ‘Tuyết nhi’, bất quá như vậy cũng tốt, dù sao nàng không phải nàng ta, không thể đáp lại cảm tình của hắn.

Xoay người bước đi, cánh tay lại đột nhiên bị hắn giữ chặt, hắn không nói được một lời, kéo nàng đi.

“Tiểu thư, Dạ công tử, người muốn làm gì? Người mau buông tay.” Tiểu Đào ở phía sau đuổi theo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »