Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3733 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 87
sợ hãi

❊ ❊ ❊

“Tỷ tỷ, tỷ tỷ.” Nha đầu ngốc thấy nàng liền cao hứng chạy đến, túm lấy quần áo của nàng.

“Ngoan, tỷ tỷ sau này sẽ đến xem ngươi.” Vân Phi Tuyết dỗ nàng ta.

“Vương phi, cửa đã mở rồi, người lại không mang theo thị vệ, lỡ như nàng ta muốn đả thương người thì làm sao bây giờ?” Mama lo lắng hỏi.

“Không sợ, mấy ngày nay ta đã quen thuộc với nàng ta rồi, nàng ta sẽ không thương tổn ta đâu.” Vân Phi Tuyết thực tế đang muốn nói cho Mạnh Đình Dĩnh nghe, ý là nàng ta không cần giả điên nữa, có thể cư xử chừng mực.

“Vậy là tốt rồi, vậy mời Vương phi.” Mama mở rộng cửa.

“Đến đây, ngoan, tỷ tỷ mang ngươi đi ăn.” Vân Phi Tuyết nháy nháy mắt về phía nàng ta, vươn tay ra.

“Được ăn ngon, được ăn ngon.” Mạnh Đình Dĩnh đương nhiên nghe hiểu được hàm nghĩa trong lời nói của nàng, điên dại chạy đến, bắt lấy tay của nàng.

“Thật là kỳ quái.” Mama đứng ở một bên kinh ngạc nói, vẫn là lần đầu tiên thấy nàng ta không có tấn công người khác.

“Mama, ta mang nàng đi, sau này ta sẽ đến xem nha đầu ngốc.” Vân Phi Tuyết kéo tay bà ta nói.

“Vương phi đi thong thả.” Mama đương nhiên là cầu còn không được, dù sao nàng mỗi lần đến đều có chuẩn bị cho bà ta, càng ngày càng quý giá hơn

Vừa ra khỏi tầm mắt của mama, Mạnh Đình Dĩnh lập tức kéo tay nàng kích động nói:“Phi Tuyết, có phải VƯơng gia thả ta đi rồi không?”

“Thực xin lỗi, Dĩnh nhi, ta muốn cho ngươi ra khỏi phủ, nhưng hắn không chịu thả ngươi đi, bất quá, về sau, ngươi sẽ đi theo bên cạnh ta, lại còn không phải giả điên nữa rồi.” Vân Phi Tuyết nhìn nàng ta xin lỗi.

“Phi Tuyết, ta phải cảm ơn ngươi, tuy rằng không thể rời khỏi Vương phủ, nhưng tối thiểu ta có thể trải qua những ngày giống người rồi.” Mạnh Đình Dĩnh cảm động giữ chặt tay nàng, tuy rằng không thể rời đi làm cho nàng ta có chút thất vọng.

“Ân, về sau chúng ta sẽ nghĩ biện pháp, bất quá, ngươi có thể theo ta ra phủ, đi gặp tình lang.” Vân Phi Tuyết đột nhiên nghĩ đến nói, nàng có thể tạo cơ hội cho bọn họ hẹn hò.

“Thật vậy sao?” Nghĩ đến có thể nhìn thấy Cổ Thần, trong mắt nàng ta hiện lên hào quang, hai tay kích động run run.

“Đương nhiên là thật, bất quá, hiện tại mang ngươi đi rửa mặt chải đầu trước đã, đi thôi.” Vân Phi Tuyết lại kéo nàng ta.

Một lát sau đi đến phòng đã thấy Tiểu Đào lo lắng chờ ở cửa, thấy nàng nắm tay một nữ tử cả người dơ bẩn, mặt đen tóc rối đi lại liền giật mình kêu lên:“Tiểu thư, nàng là ai?”

“Tiểu Đào, lát nữa sẽ nói cho ngươi, hiện tai đi chuẩn bị nước ấm nhiều một chút mang đến, giúp nàng rửa mặt chải đầu.” Vân Phi Tuyết phân phó.

“Ân, nô tỳ đã biết.” Tuy là trong long có nghi hoặc, nhưng Tểu Đào nghe phân phó liền lập tức đi chuẩn bị.

“Dĩnh nhi, ngồi đi, uống trà.” Vân Phi Tuyết đưa cho nàng ta một ly trà nói.

“Ta sợ sẽ làm bẩn mất, vẫn là đứng đi.” Mạnh Đình Dĩnh ngượng ngùng nói.

“Không sợ, ngồi đi.” Vân Phi Tuyết cứng rắn kéo nàng ta ngồi xuống.

Tiểu Đào mang theo nha hoàn bưng thùn tắm đi vào, sau khi đổ đầy nước ấm liền lui ra ngoài.

“Dĩnh nhi, để ta giúp ngươi.” Vân Phi Tuyết mang ra một bộ quần áo sạch sẽ của chính mình đặt ở bên giường.

“Phi Tuyết, cảm ơn ngươi, không cần đầu, còn có, có thể đưa cho ta quần áo của nha hoàn không? Từ hôm nay trở đi than phận của ta là làm nha hoàn cho ngươi.” Mạnh Đình Dĩnh yêu cầu.

Vân Phi Tuyết suy nghĩ một chút, như vậy với nàng có lẽ sẽ tốt, mới nói:“Được rồi, vậy ngươi tắm rửa trước đi, ta sẽ phân phó Tiểu Đòa đưa cho ngươi, ta ra ngoài trước.”

“Ân.”

Vân Phi Tuyết vừa ra khỏi cửa phòng, Tiểu Đào liền bước lại tò mò hỏi:“Tiểu thư, nàng là ai vậy?”

“Tiểu Đào, ngươi còn nhớ ngươi đã từng nói Quỷ Vương có một Vương phi bị điên không?” Nàng nhìn Tiểu Đào nói.

“Nhớ rõ.” Tiểu Đào gật gật đầu, đột nhiên ánh mắt sáng lên nói:“Tiểu thư, người nói nàng chính là cái kia…….”

“Ân, chính là nàng.” Vân Phi Tuyết gật gật đầu.

“Nhưng nàng không phải bị điên rồi sao? Tiểu thư người nhận nàng đến đây làm gì?” Tiểu Đào thật sự nghĩ không ra.

“Ha ha, tiểu thư nhà ngươi lợi hại, giúp nàng chữa khỏi bệnh điên, nên Vương gia để nàng ta làm nha hoàn của ta rồi.“Vân Phi Tuyết cười lớn, sau đó nói:” Ngươi đi chuẩn bị một bộ quần áo sạch sẽ đưa vào đi.”

“Dạ, tiểu thư.” Tiểu Đào bị nàng giải thích đến hồ đồ, nhưng cũng không hỏi điều gì.

Sau khi Mạnh Đình Dĩnh đã rửa mặt chải đầu xong, đứng trước mặt Vân Phi Tuyết, thật là làm cho nàng phải kinh ngạc, tuy rằng một thân mặc quần áo bằng vải thô của nha hoàn, nhưng không che mất một chút xinh đẹp nào của nàng, nhỏ bé khéo léo, mặt chăm chú nhìn, môi điểm anh đào, lông mày đẹp như được vẽ từ trong tranh, đôi mắt trong veo như nước mùa thu, nói không nên lời trông thật mềm mại đáng yêu. [Aiz:khúc miêu tả này pa tỷ lãnh đi, muội câm nín … Pachan: tỷ bị muội “oanh tạc” rồi còn đâu T^T]

“Trách không được Cổ công tử đối với ngươi nhớ mãi không quên, quả nhiên là quốc sắc thiên hương nha.” Không khỏi cảm thán nói.

“Phi Tuyết, ngươi mới thật là quốc sắc thiên hương, có dũng có mưu.” Mạnh Đình Dĩnh thật tình khen ngợi nói.

“Dĩnh nhi, qau hai ngày nữa ta mang ngươi ra phủ, ngươi có thể gặp Cổ Thần rồi, ta sợ quá sớm sẽ khiến cho người khác hoài nghi, còn có hai ngày này ngươi cứ biểu hiện khi thì tốt khi lại phá phách.” Vân Phi Tuyết chỉ đạo .

“Ân, ta hiểu được, Phi Tuyết.” Nàng gật đầu, hai năm nàng đều giả được rồi, còn có thể hồ nghi về hai ngày này sao?

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến thanh âm của Tiểu Đào:“Nô tỳ bái kiến Vương gia.”

Quỷ vương đến đây, Mạnh Đình Dĩnh vẫn là không nhịn được, than thể run lên, một màn động phòng lãnh huyết tàn khốc của hắn trong ký ức của nàng vẫn còn rất mới mẻ, hiện tại nhớ đến không nhịn được liền kinh hãi.

“Đừng sợ, đứng sang một bên.” Vân Phi Tuyết nhẹ nắm tay nàng, an ủi nàng.

Tiêu Nam Hiên vừa vào cửa, mâu quang đảo qua trên mặt Vân Phi Tuyết, nhìn thẳng vào Mạnh Đình Dĩnh.

“Vương gia, người rãnh rỗi lắm sao?” Vân Phi Tuyết chắn phía trước nàng ta,không để lộ chỗ nào.

“Bổn vương đến xem người mà ngươi muốn.” Tiêu Nam Hiên khoanh tay, mâu quang sắc bén bắn về phía Mạnh Đình Dĩnh.

“Vương gia, nàng có cái gì đẹp? Bệnh điên cuả nàng còn chưa khỏi hoàn toàn, đừng để nàng đả thương ngươi.” Vân Phi Tuyết cả kinh, nếu hắn nhìn thấy mỹ mạo của Dĩnh nhi chắc sắc tâm sẽ không nổi lên chứ, dù sao nam nhân đều chỉ dùng nửa người dưới của động vật để tự vấn, nhưng nàng cũng hi vọng hắn sẽ hảo tâm không làm chuyện xấu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »