Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3674 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 99
thị tẩm

❊ ❊ ❊

“Tỷ tỷ. Vết thương của tỷ ra sao rồi? Thấy tỷ không có việc gì là tốt rồi.” Nam Cung Vấn Thiên nhẹ nhõm trong lòng, mắt nhắm tít xoè tay ôm lấy cánh tay của nàng.

“Tiểu tử, ta không sao, lần trước làm phiền ngươi, tỷ tỷ còn chưa cảm ơn ngươi.” Vân Phi Tuyết có chút cảm động, biết hắn không ngại nguy hiểm đến thăm nàng.

“Tỷ tỷ muốn đáp tạ thế nào đây? Hay là cho đệ thân mật một chút?” Nam Cung Vấn Thiên cánh tay bậy bạ để ở thắt lưng của nàng, vẻ mặt cười đầy ái muội.

“Nghĩ hay nhỉ.” Vân Phi Tuyết liếc mắt trừng hắn một cái, lại gõ nhẹ lên đầu hắn, lần nào cũng cố ý ăn đậu hũ của nàng cả.

“Đệ nghĩ rằng rất hay đó chứ.” Nam Cung Vấn Thiên nhanh chóng đánh lén trên mặt nàng, không đợi nàng phát tiết đã rời nàng ra nói:“Tỷ tỷ, đệ không rảnh nữa rồi, đệ đi đây, vài ngày nữa lại đến thăm tỷ.”

“Được.” Vân Phi Tuyết gật gật đầu, không có giữ lại, nhìn hắn rời đi.

Tiêu Nam Hiên vừa hoàn tất công sự, đứng dậy đi ra khỏi thư phòng, muốn đi thăm Triệt nhi, chợt thấy Dĩnh nhi từ phía đối diện đi đến, hắn lập tức nhớ đến lời nói của thị vệ, rốt cục hắn cũng có thể khẳng định nàng đang giả điên, lại là một nữ nhân có tâm kế, nhưng hắn sẽ không cho nàng được toại nguyện.

Thời điểm Dĩnh nhi thấy hắn vốn định né tránh, nhưng cảm thấy hắn luôn chằm chằm nhìn nàng, cuống quit né tránh ngược lại càng làm hắn thêm hoài nghi, đành kiên trì đón nhận đi đến cúi đầu xoay người nói:“Nô tỳ tham kiến Vương gia.” Sau đó định lui ra ngoài.

“Đứng lại.” Tiêu Nam Hiên lập tức gọi nàng lại.

Thân thể của Dĩnh nhi lập tức cứng đờ, trong tâm lập tức trở nên rất khẩn trương, một lần nữa xoay người lại, cúi đầu thật thấp nói:“Vương gia có gì phân phó?”

“Ngẩng đầu lên.” Mệnh lệnh của Tiêu nam Hiên lạnh như băng lại không khỏi mang theo hoài nghi.

“Dạ, Vương gia.” Thân thể Dĩnh nhi khẩn trương run run nhè nhẹ, không biết hắn muốn làm gì? Tuy rằng đáp, nhưng rất chậm chạp không dám ngẩng đầu lên.

“Ngươi đang phân vân cái gì ? Lời nói của bổn vương ngươi nghe không rõ sao? Ngẩng đầu lên, đừng để bổn vương nói đến lần thứ ba.” Ngữ khí của Tiêu Nam Hiên có chút âm lãnh.

“Dạ, Vương gia, nô tỳ đã nghe rõ.” Dĩnh nhi khẩn trương đến mức trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi, thanh âm đều đều, biết trốn không khỏiđành chậm rãi ngẩng đầu, nhưng chỉ trong nháy mắt lại cúi đầu xuống thật thấp.

“Ngươi đang trốn cái gì?” Tiêu Nam Hiên lấy tay giữ chặt cằm của nàng, bắt buộc nàng ngẩng đầu lên, khóe môi gợi lên một chút ý cười mơ hồ:“Quả nhiên là một quốc sắc thiên hương. Nô tỳ? Nếu bổn vương không có nhớ lầm, ngươi hẳn là Vương phi của bổn vương.”

“Không, Vương gia nhớ lầm rồi, nô tỳ chỉ là một nô tỳ hèn mọn.” Dĩnh nhi quá sợ hãi, trong đôi mắt đẹp tràn ngập hoảng sợ, cuống quít phủ nhận, hắn sẽ không phải là muốn nàng chứ……

“Phải không? Vậy ngay đêm nay ngươi đi thị tẩm, bổn vương cho ngươi làm nữ nhân của bổn vương, ngươi sẽ không là nô tỳ hèn mọn rồi.” Trong mắt Tiêu Nam Hiên mang theo tia tàn nhẫn, vì tránh né hắn, nàng ta lại giả điên lâu như thế, nhưng chung quy nàng ta vẫn sẽ không trốn thoát.

Vân Phi Tuyết từ rất xa đã thấy Tiêu Nam Hiên ở chỗ kia lấy tay nâng mặt của một nô tỳ lên, nhìn thân ảnh hình như là Dĩnh nhi, trong lòng cả kinh, thầm kêu lên một tiếng không tốt, vội vàng uyển chuyển đi qua đó, vừa lúc nghe được những lời này của hắn.

Nghe được hắn nói như vậy, sắc mặt của Dĩnh nhi thoáng chốc trở nên trắng bệch, toàn thân run rẩy.

“Dĩnh nhi, thì ra ngươi ở trong này, hèn gì ta không làm sao tìm thấy ngươi được. Thuốc của ta vẫn còn chưa có, còn không mau đi.” Vân Phi Tuyết lớn tiếng nói, sai khiến một câu, sau đó dùng tay gỡ bàn tay đang giữ chặt cằm của nàng ta ra, cho nàng ấy cơ hội thoát đi.

“Dạ, Vương phi, nô tỳ đi ngay.” Thấy nàng giúp bản thân giải vây, Dĩnh nhi rời đi mà giống như đang chạy trối chết.

“Tiêu Nam Hiên, ngươi có ý gì? Đừng quên nàng ấy là ngươi cho ta, nàng ấy hiện tại là người của ta, ngươi không có quyền muốn nàng ấy.” Vân Phi Tuyết tức giận trừng mắt với hắn, lập tức bỏ tay hắn ra.

“Bổn vương có ý gì? Vân Phi Tuyết, bổn vương muốn hỏi ngươi có ý gì thì đúng hơn? Mặc kệ nói thế nào nàng ấy cũng là nữ nhân của bổn vương, lại dám cùng nam nhân khác hẹn hò sau lưng bổn vương, bổn vương sẽ không để nàng ta bảo trụ trong sạch vì nam nhân khác.” Trong mắt Tiêu Nam Hiên tràn đầy lãnh khốc.

“Tiêu Nam Hiên, ngươi là đồ biến thái, nữ nhân của ngươi? Nữ nhân của ngươi đầy ắp, nếu là hồng hạnh xuất tường, thay đổi thất thường, ngươi đương nhiên có thể làm như vậy. Nhưng ngươi đừng quên, các nàng đều là do ngươi ép cưới, vả lại vốn dĩ ngươi cũng không yêu, đơn giản là muốn tra tấn các nàng, chẳng lẽ nhìn người khác thống khổ, ngươi thật sự sẽ khoái hoạt sao? Sao ngươi không thể thành toàn cho bọn họ?” Vân Phi Tuyết cao giọng chỉ trích hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn ức đến đỏ bừng.

“Bổn vương vì cái gì phải thành toàn cho bọn họ? Ngươi đã nói đúng một câu. Nhìn người khác thống khổ, bổn vương sẽ khoái hoạt, về nàng ta, bổn vương đã quyết rồi.” Tiêu Nam Hiên cũng hung hăng buông những lời này.

Vân Phi Tuyết nổi giận đùng đùng trừng mắt với hắn, nàng không thể để hắn làm thế ! Nàng không thể để hắn huỷ hoại hạnh phúc của Dĩnh nhi ! Nàng càng không thể để Dĩnh nhi hận nàng.

“Nghe thấy bổn vương sủng hạnh người khác ngươi đã tức giận như vậy sao? Bộ dạng này của người làm bổn vương nghĩ rằng ngươi đang ghen tỵ đấy.” Ngón tay của Tiêu Nam Hiên xẹt qua khuôn mặt tức giận của nàng, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh lùng.

Vân Phi Tuyết vẫn không nhúc nhích, mâu quang hung hăng theo dõi hắn, thật muốn tát cho hắn một cái, nếu là nàng, có ra sao nàng cũng không để ý, nhưng nàng không thể hại cả đời Dĩnh nhi được, nàng chỉ có thể nhịn mà thôi.

Hít thở thật sâu, đè nén lửa giận trong lòng hỏi:“Nói đi, ngươi rốt cuộc muốn thế nào mới có thể buông tha nàng ấy.”

Nhìn nàng, ngón tay của Tiêu Nam Hiên di chuyển ái muội lên trên môi nàng, đột nhiên khống chế phần dưới của khuôn mặt nàng, trong tàn khốc có một chút ý cười lạnh lùng nói:“Vân Phi Tuyết, ngươi cho là ngươi thật sự có quyền cùng bổn vương trao đổi điều kiện sao? Bổn vương muốn thế nào? Để bổn vương nói cho ngươi, đó là bổn vương không thể buông tha cho nàng ta.”

“Tiêu Nam Hiên, ngươi quả nhiên quá vô sỉ.” Bàn tay của Vân Phi Tuyết nắm lại thật chặt, đột nhiên xuất thủ đánh vào mặt hắn, nàng thật muốn hung hăng giáo huấn tên biến thái này.

Tiêu Nam Hiên lập tức chụp được nắm đấm nàng đang đánh tới, dùng sức nhanh nhẹn nói:“Vân Phi Tuyết, ngươi tốt nhất đừng để bổn vương nhìn thấy ngươi động thủ, nếu không đừng trách bổn vương đối với ngươi không khách khí.” Nói xong, hất tay nàng ra, xoay người rời đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »