Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3666 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 93
đấu khí

❊ ❊ ❊

“Nô tỳ tham kiến Vương gia.” Dĩnh nhi cùng Tiểu Đào hạ thấp người vội vàng hành lễ.

Tiêu Nam Hiên vung tay lên, ý bảo các nàng rời đi, các nàng vội vàng lui ra ngoài.

Vân Phi Tuyết ngẩn ra, quay đầu đi, liền thấy Tiêu Nam Hiên, Long Phi nắm tay của tiểu nam hài đi vào, tiểu nam hài ngạo mạn nhìn nàng như trước, khóe môi nho nhỏ mang theo trào phúng.

Con bà nó, Vân Phi Tuyết nàng sao lại thế này? Xuyên qua đến nơi này, cư nhiên hoàn toàn bị tiểu hài tử cười nhạo, cho dù hắn là đệ đệ của Quỷ vương thì có thể không coi ai ra gì như vậy sao? Mỹ mâu trừng hắn nói:“Tiểu thí hài, ân cứu mạng ngươi còn chưa có báo, cư nhiên dám đến cười nhạo ta, không sợ đắng sao? Có bản lĩnh, ngươi uống cho ta xem.”

“Lớn mật, ngươi cư nhiên dám mắng ta.” Triệt nhi ưỡn ngực quát, hắn là Hoàng thượng, nàng cư nhiên hung dữ với hắn.

“Ta còn lớn gan nữa, ta mắng đó, thế nào? Tiểu thí hài.” Vân Phi Tuyết cũng bị hắn khiêu khích liền nói, nha nha, nhỏ như vậy lại bừa bãi ra thế, thật muốn tét mông hắn giáo huấn một chút.

“Ngươi dám mắng ta, ta cho người trừng phạt ngươi.” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Triệt nhi đỏ bừng, nàng cư nhiên dám mắng hắn, trong Hoàng cung người nào cũng phải khúm núm với hắn.

“Ngươi làm đi.” Vân Phi Tuyết phiết hắn liếc mắt một cái, rõ ràng không tin.

Tiêu Nam Hiên ở một bên khẽ cau mày một chút, nàng thật sự không biết Triệt nhi là ai chăng? Thái độ cư nhiên vô lễ như thế.

“Phi Tuyết, ngươi không biết Triệt nhi là ai?” Long Phi cười khẽ , trực tiếp hỏi.

“Biết.” Vân Phi Tuyết mâu quang đảo qua Tiêu Nam Hiên, nói:“Là đệ đệ của Vương gia, bằng không làm sao tuổi đời nhỏ như vậy lại cuồng ngạo ra thế.” Còn không phải do Quỷ vương quản sao .

Lời vừa ra khỏi miệng nàng, bọn họ đều sửng sốt, nàng là thật, vẫn là giả?

“Ta là Hoàng Thượng.” Triệt nhi nhịn không được nhảy ra, cư nhiên khinh thường hắn, nàng vẫn là đầu tiên.

Ách, Vân Phi Tuyết sửng sốt, mâu quang nhìn Long Phi, Long Phi mỉm cười gật gật đầu, nhưng nàng vẫn là không xác định hỏi:“Ngươi thật là Hoàng Thượng?”

“Như thế nào? Sợ rồi sao.” Triệt nhi hất đầu đắc ý dào dạt, hắn là Hoàng Thượng, hắn lớn nhất, ai dám không sợ hắn.

“Sợ ngươi?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn khinh thường nói, tuy rằng hắn là Hoàng Thượng quả thật là ngoài ý muốn của nàng.

“Ngươi không sợ ta sao? Một câu nói của ta có thể khiến người giết ngươi.” Với việc nàng không ngại, Triệt nhi thật sự có chút cảm giác thất bại, cố ý hù dọa nàng, hắn cũng không tin nàng không sợ chết, bình thường chỉ cần hắn hù dọa một cái, cung nữ với thái giám bị dọa phải chết như thế đều liều mạngmà dập đầu.

“Thế à?” Vân Phi Tuyết thật sự là vừa buồn cười vừa tức giận nhìn hắn hỏi:“Ta đây là ai? Ngươi biết không?”

“Vương phi của Hoàng huynh.” Triệt nhi rất nhanh hồi đáp, trên mặt tựa hồ còn có chút đắc ý, điều này hắn đương nhiên biết.

Tiêu Nam Hiên cùng Long Phi nhìn nàng hoài nghi, không rõ ý tứ này của nàng là gì?

“Vậy ngươi hẳn là phải gọi ta là gì?” Vân Phi Tuyết lại hỏi.

Triệt nhi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, thanh âm thực trong suốt nói:“Hoàng tẩu.”

“Cái này đúng rồi, tiểu tử, nghe nói qua một câu chưa?” Vân Phi Tuyết nhìn hắn buồn cười.

“Nói cái gì?” Triệt nhi ánh mắt hấp háy, tò mò nhìn nàng, hoàn toàn tiến vào trong cạm bẫy của nàng mà còn không biết, bọn họ đứn ở một bên đồng dạng nhìn nàng nghi hoặc.

“Tiên sinh không có dạy ngươi sao? Huynh trưởng như cha, trưởng tẩu như mẹ, cho nên, tiểu tử, ta có thể giáo huấn ngươi, biết không?” Vân Phi Tuyết cũng nhìn hắn đắc ý, đấu với nàng, hắn còn có điểm thua kém.

Ách, Tiêu Nam Hiên sửng sốt, không nghĩ tới nàng gài Triệt nhi ở đây, bất quá, nàng xác thực rất thông minh.

Ách, Triệt nhi cũng ngẩn ra, trừng mắt kinh ngạc với nàng, tiên sinh đã có dạy như vậy.

“Ha ha, Phi Tuyết, Triệt nhi, không cần náo loạn.” Long Phi cười khẽ, người lớn như nàng cư nhiên cùng một tiểu hài tử đấu khí.

“Hảo, ta đại nhân có đại lượng, tiểu tử, ta không so đo với ngươi, tha thứ cho ngươi.” Vân Phi Tuyết bộ dáng rộng lượng, khóe môi nhịn không được giơ lên .

Triệt nhi khuôn mặt nhỏ nhắn tức giận, trừng mắt với nàng, đột nhiên thấy chén thuốc đặt ở bên cạnh, tròng mắt chuyển động, dậy lên chủ ý, đi qua chỉ vào thuốc nói:“Vậy Hoàng tẩu uống chén thuốc này ngay đi, làm gương cho Triệt nhi.”

Tươi cười cứng lại một chút trên mặt của Vân Phi Tuyết, trừng mắt hung hăng liếc hắn một cái, tiểu tử, ngươi điên rồi, nhưng nàng nên cự tuyệt thế nào đây?

Tiêu Nam Hiên vẫn không nói gì, mâu quang tán dương nhìn Triệt nhi, không hổ là đệ đệ của hắn, quả nhiên đủ thông minh, hắn muốn xem nàng uống hay là không uống? [Hiên ca tự sướng…]

“Nhưng thuốc nguội lạnh rồi, vốn không có dược hiệu, cho nên uống cũng như không.” Vân Phi Tuyết tùy tiện tìm lý do để nói.

“Chống chế tốt lắm, người đâu.” Triệt nhi hướng về phía ngoài cửa hô.

“Nô tỳ đây ạ.” Tiểu Đào đi đến.

“Đi đem thuốc này hâm một chút, sau đó mang vào, nhanh lên.” Triệt nhi thúc giục phân phó.

“Dạ.” Tiểu Đào vội vàng bưng thuốc lui ra ngoài.

“Hoàng tẩu, như vậy có phải được rồi hay không?” Triệt nhi nhìn nàng cuồi với vẻ mặt thiên chân vô tà, trong lòng đầy đắc ý. [thiên chân vô tà : trăm nghìn thánh thiện trong sáng không có chút tà ý nào]

“Được.” Vân Phi Tuyết cắn răng nói, nàng đời trước làm ra nghiệt gì, làm sao lão lại đưa vào tay tiểu hài tử này. [lão : ta nghĩ là lão thiên a]

Tiểu Đào rất nhanh mang thuốc đã được hâm nóng tốt bưng lên.

“Uống đi, hoàng tẩu.” Triệt nhi đứng ở bên người nàng, cố ý kêu thật thân thiết.

“Nóng quá.” Vân Phi Tuyết uống 1 chút liền nói.

“Thổi đi.” Triệt nhi phân phó Tiểu Đào, dù sao hôm nay hắn nhất định bắt nàng uống xong. Tiểu Đào nào dám không theo, còn thật sự vội vàng thổi.

“Tốt lắm, đưa cho ta.” Vân Phi Tuyết tránh không khỏi, cầm lấy chén thuốc, hít vào thật sâu, nhắm mắt lại, một hơi uống hết, con bà nó, thực khổ.

“Hương vị thế nào?” Triệt nhi cố ý cười xấu xa hỏi.

“Ngươi nếm thử sẽ biết.” Vân Phi Tuyết đột nhiên kéo hắn qua, đối với cái miệng nhỏ nhắn của hắn liền đem thuốc còn chứa trong miệng đổ qua, cho hắn hết đắc ý.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »