Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3776 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 90
nhất tiếu bán bộ phong

❊ ❊ ❊

Ám vệ tìm được Vân Phi Tuyết, thấy một màn chấn động trước mắt, khi nhìn đến tiểu nam hài trong lòng nàng lại khiếp sợ, hắn như thế nào lại ở nơi này, hắn cũng không thể gặp chuyện không may, không dám chần chờ, lấy ra ám hiệu cầu cứu trong ngực áo, lập tức ném vào không trung, nhanh chóng quăng ra ám khí cất trong lòng……….

Làm……. Cổ tay của hắc y nhân đau xót, kiếm rơi xuống dưới, ám vệ liền tập kích vào phía sau hắc y nhân.

Vài lần tìm được đường sống trong chỗ chết, Vân Phi Tuyết sửng sốt nhìn người vừa đến, sao lại thế này? Bất quá hoàn hảo người này là bạn không phải địch, cùng lúc Nam Cung Vấn Thiên đang cùng hắc y nhân đánh nhau thở ra, tỷ tỷ không có việc gì là tốt rồi.

Tiêu Nam Hiên cùng Long Phi đang điều tra trên phố xá đồng thời thấy được tín hiệu cầu cứu trên không trung, thầm kêu một tiếng không tốt, thi triển khinh công tiến đến nơi đó…….

Thấy người giúp đỡ đột nhiên lại xuất hiện, hắc y nhân lập tức hô:“Các huynh đệ, phải giết được hắn, bằng không trở về cũng là chết, cho nên liều mạng đi.”

Vân Phi Tuyết nhìn hai người đang cùng hắc y nhân triền miên giao đấu, tâm không khỏi đich bị nhéo khởi, kiếm quang trước mặt làm nàng hoa cả mắt, căn bản thấy không rõ lắm chiêu thức của bọn họ, chính là chỉ là thấy hắc y nhân vây quanh hai điểm trắng không đồng dạng với nhau.

“Chúng ta đi.” Nàng đột nhiên kéo tay tiểu nam hài bước đi, hắn mới là đối tượng ám sát của bọn chúng.

Hắc y nhân phát hiện ý đồ trốn đi của nàng, hung hăng bắn ám khí trong tay về phía sau lưng của tiểu nam hài, nhờ mẫn cảm của nhiều năm huấn luyện, Vân Phi Tuyết lập tức quay đầu lại, liền thấy một cái phi tiêu lao thẳng vào ngực hắn, không kịp nghĩ, liền đẩy hắn ra……

“Vương phi cẩn thận.”

“Tỷ tỷ cẩn thận.”

Hai tiếng la cấp bách, nhưng thân người đều không thoát ra được, bị hắc y nhân hung hăng cuốn lấy.

Thử……… Phi tiêu lập tức bắn vào ngực của nàng…….

Thời điểm Tiêu Nam Hiên đuổi đến, liền thấy một màn mạo hiểm này, tay đỡ lấy thân thể lay động của nàng, nhổ xuống phi tiêu trên ngực nàng, sau đó điểm trụ huyệt đạo, không áu chảy ra.

Đồng dạng cảm thấy Long Phi một bên ôm lấy Triệt Nhi đang bị thương, ánh mắt hiện lên tia đau lòng.

Hắc y nhân thấy Quỷ vương đột nhiên xuất hiện, giơ tay nói: “Rút.” Không rút chính là chịu chết.

“Còn muốn chạy, các ngươi còn có thể đi đâu?” Mâu quang của Tiêu Nam Hiên trở nên lạnh lẽo, buông Vân Phi Tuyết ra, trong tay đột nhiên xuất hiện một cái chiết phiến (quạt giấy).

Thân ảnh của hắn tựa như sứ giả Câu Hồn, bóng ma trong phút chốc liền bao phủ trụ bọn họ, chiết phiến xoát một chút rớt ra trượt đi chợt lóe một mặt tràn ngập bạo tàn cùng ác độc.

Hắc y nhân chỉ có thể ra sức chống cự, tránh chiết phiến nhưng đều không kịp, một đám thân ảnh đều không kịp khóc thét một tiếng, không ngừng phun rơi máu tươi rơi xuống dưới.

Trong luồng phiến ảnh lợi hại máu tươi tiếp tục phun; Ở cuồng mãnh cường lệ chưởng phong lý sinh mệnh tiếp tục như vậy lãnh khốc vô tình, như vậy thảm thiết thê lương, làm cho Vân Phi Tuyết ở bên cạnh một phen khiếp sợ, xem đến ngây người, đáy lòng bốc lên từng trận sợ run cùng hàn khí, thất thần hơn nửa ngày .

Nàng không phải không có thấy qua người ta giết người, nhưng phương thức giết người tàn nhẫn như vậy, nàng vẫn là lần đầu tiên thấy, hắn cư nhiên tàn khốc như thế, mấy cái mạng người biến mất trong nháy mắt.

Người bên cạnh cũng kinh hãi không thôi, mặt đất đầy thi thể hắc y nhân, không khỏi hoảng sợ, Quỷ vương quả nhiên giống với lời đồn, lãnh huyết vô tình, tàn nhẫn lãnh khốc.

“Triệt Nhi.” Tiêu Nam Hiên trên người không dính một giọt máu tươi, dừng trước mặt tiểu nam hài, trong mắt bắn ra quang mang sắc bén.

“Hoàng huynh.” Tiểu nam hài cúi đầu kêu một tiếng, sợ hãi lui vào trong lòng Long Phi .

“Sư huynh, trước đừng truy cứu, Triệt nhi không có việc gì là tốt rồi, về Vương phủ trước rồi hãy nói.” Long Phi ôm lấy Triệt nhi nói.

Hoàng huynh? Có ý tứ gì? Tiểu nam hài là đệ đệ của hắn? Vân Phi Tuyết sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng lại, đột nhiên cảm giác được thân thể không thích hợp, đau đớn từng đợt tấn công nàng, nàng cắn môi, liều mạng chịu đựng.

“Hồi Vương phủ, truyền Thái y.” Tiêu Nam Hiên đưa tay đem Vân Phi Tuyết ôm vào trong ngực phân phó.

“Dạ, Vương gia.” Một thị vệ vội vàng rời đi trước.

Nam Cung Vấn Thiên nhìn tỷ tỷ bị hắn ôm lấy, lặng lẽ rời đi.

Bị hắn ôm vào trong ngực, Vân Phi Tuyết chỉ cảm thấy sự đau đớn thậu tận xương kia càng ngày càng lợi hại, tay không hề ý thức nắm chặt tay hắn, muốn giảm bớt thống khổ của chính mình.

Đột nhiên bị nàng cào đau, Tiêu Nam Hiên không khỏi nhìn vế phía nàng đang nằm trong lòng, vậy nên mới phát hiện, trên đầu nàng mồ hôi lạnh chảy ròng, sắc mặt thống khổ nhăn lại, cắn chặt môi đến chảy máu…….

Hắn cũng đồng thời phát hiện miệng vết thương trước ngực nàng chảy ra máu đen, không tốt, nàng trúng độc rồi, thi triển khinh công hướng về phía Long Phi nói:“Ta về Vương phủ trước, ngươi ôm Triệt nhi đuổi theo.”

“Làm sao vậy sư huynh?” Long Phi trong lòng ôm Triệt nhi đuổi theo hắn.

“Trên phi tiêu có độc.” Tiêu Nam Hiên vừa nói xong những lời này, bóng dáng liền mất dạng.

Trong Vương phủ.

Tiêu Nam Hiên đem Vân Phi Tuyết đã muốn hôn mê sắc mặt xanh tím đặt lên giường, sau đó ra lệnh Thái y đang đứng một bên: “Mau.”

“Dạ, Vương gia.” Thái y không kịp hành lễ, trực tiếp đến trước giường của nàng.

Thời điểm Thái y thấy nàng, cũng kinh hãi, sau khi cẩn thận kiểm tra, mới đứng dậy hồi bẩm:“Vương gia, Vương phi là trúng Nhất tiếu bán bộ phong.”

“Ngươi xác định ? Nhất tiếu bán bộ phong là nửa bước liền bị mất mạng, mà cũng là mỉm cười mà chết, cùng bệnh trạng của nàng hoàn toàn không giống.” Tiêu Nam Hiên đưa ra nghi vấn.

“Vương gia, thần xác định, Vương phi sở dĩ có thể sống , còn đau đớn khó chịu như vậy, là vì trong cơ thể nàng còn có một loại độc dược không biết tên, hai loại độc dược phát sinh tác dụng tương khắc, cũng ngoài ý muốn cứu được tánh mạng của Vương phi.” Thái y hồi đáp, đây xem như là may mắn ngoài ý muốn.

Thân thể của nàng còn có một loại độc dược? Tiêu Nam Hiên nhíu mày, nhưng hiện tại không phải thời điểm nghiên cứu việc này “Có thể giải sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »