Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3773 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 95
sự kinh ngạc của triệt nhi

❊ ❊ ❊

“Phi Tuyết, đã xảy ra sự tình gì? Làm sao Tiểu Đào lại ngất xỉu?” Dĩnh nhi bưng một chén tổ yến chúc đi vào, kỳ quái hỏi.

“Ha ha.” Vân Phi Tuyết che miệng cười khẽ, nàng hiện tại mới hiểu được bọn họ vì cái gì có biểu tình kỳ quái như vậy.

“Phi Tuyết, ngươi cười cái gì?” Dĩnh nhi nhìn nàng tò mò.

“Ta đã nói một câu, Triệt nhi lông còn chưa rậm, ta với hắn không có hứng thú.” Vân Phi Tuyết nhịn cười lặp lại , về phần bọn họ sao?

Dĩnh nhi sửng sốt, sau đó sắc mặt đều xấu hổ đến đỏ ửng:“Phi Tuyết, sao ngươi lại nói ra lời nói thô tục không chịu nổi, trách không được Tiểu Đào lại ngất xỉu.” Nàng hiện tại mới biết được, nếu là chính mình, trước mặt Vương gia, chỉ sợ cũng sẽ ngất xỉu.

“Thô tục sao? Ta còn chưa nói tiểu ** đâu.” Vân Phi Tuyết cố ý đich trêu đùa nàng ta.

“Phi Tuyết.” Mặt Dĩnh nhi càng đỏ hơn, tiểu ** mà nàng cũng nói ra, nhìn nàng bất mãn,“Ngươi thật sự cùng bên ngoài đồn đãi khác biệt quá lớn, có thật ngươi là thiên kim tiểu thư biết tri thức hiểu lễ nghĩa không?”

“Dĩnh nhi, ngươi cũng nói, đó là đồn đãi, cho nên nói đồn đãi không thể tin.” Vân Phi Tuyết vừa ăn tổ yến chúc, ngồi ở một bên không cho là đúng nói.

“Cũng phải, ta nghĩ là hoàn toàn đảo điên đối với ấn tượng đồn đãi về ngươi rồi, bất quá, ngươi như vậy càng chọc người khác yêu.” Dĩnh nhi suy nghĩ một chút cười khẽ nói.

“Đúng rồi, Dĩnh nhi, ngươi cùng Cốc thần rốt cuộc là quan hệ gì? Là tình nhân, vẫn là vị hôn phu nha.” Vân Phi Tuyết thế này mới nhớ tới hỏi.

“Mạnh gia cùng Cốc gia là thế giao, tuy rằng chúng ta không có đính hôn, nhưng cha mẹ đã sớm biết tâm ý của chúng ta, vốn định chờ ta trưởng thành để cho chúng ta thành thân, ai biết, ta vừa trưởng thành, Quỷ Vương đột nhiên đi cầu hôn, cha mẹ nào dám không theo, ta cứ như vậy bị bắt gả lại đây.” Dĩnh nhi sâu kín nói.

Cùng lời của Tiểu Đào nói không sai biệt lắm, Vân Phi Tuyết đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, vội vàng hỏi:“Dĩnh nhi, vậy ngươi có hay không đã **?” Cổ đại coi trọng nhất là trinh tiết của nữ tử, nếu nàng đã **, Cổ Thần sẽ vứt bỏ thế tục chấp nhận nàng sao?

Dĩnh nhi sửng sốt, trên mặt lập tức hồng đến mang tai, lời của nàng sao lại hỏi trực tiếp như vậy, lắc đầu nhỏ giọng nói:“Không có, thời điểm ta tỉnh táo lại, quần áo của ta còn hoàn hảo, thân thể cũng không có khác thường”

“Nga, vậy là tốt rồi.” Vân Phi Tuyết thở hắt ra, nàng hoàn toàn hy vọng thấy người có tình như bọn họ sẽ thành thân thuộc, không cần có tiếc nuối cùng tỳ vết nào.

“Phi Tuyết, ngươi ngủ một chút đi, ta không quấy rầy ngươi rồi.” Dĩnh nhi đi qua, giúp nàng nằm xuống, nhẹ nhàng đắp chăn cho nàng, sau đó mới lui ra ngoài.

Trong thư phòng.

“Long phi, ngươi đi tìm một cao thủ giải độc, đến xem Vân Phi Tuyết rốt cuộc trúng độc gì?” Tiêu Nam Hiên phân phó cho hắn.

“Được.” Long Phi gật đầu, sau đó hỏi:“Sư huynh muốn giúp nàng giải độc sao? Vì cái gì?”

“Nàng nói độc là do Vân Hạc hạ, mục đích là hiếp bức nàng giết ta, bất quá nàng thực thông minh, vừa mới cùng ta làm một giao dịch, nói nàng sẽ phối hợp ta, chính là nói sau khi việc thành nhờ ta cứu mẫu thân của nàng ra, nếu nàng có thể sống, muốn ta thả nàng, ta đồng ý rồi, mặt khác ta nghĩ muốn biết rốt cuộc nàng trúng độc gì? Không phải nghĩ lập tức thay nàng giải độc, mà là làm ạng của nàng do ta quyết định.” Tiêu Nam Hiên mâu quang lạnh như băng nói.

“Sư huynh, ta hiểu được, ngươi tin tưởng lời nói của nàng rồi.” Long Phi gật đầu nói.

“Trên cuộc đời này, trừ ngươi ra, sư phó, sư tôn cùng Triệt nhi, ta sẽ không lại tin tưởng bất luận kẻ nào.” Tiêu Nam Hiên mâu quang trống rỗng có chút thê lương, vì trên đời không có người đáng để hắn tin tưởng.

“Vậy sư huynh, ta đi đây.” Mỗi lần thấy cừu hận cùng đau thương vô tận kia của sư huynh, Long Phi biết, điều hắn có thể làm chính là duy trì yên lặng.

Trong phòng, Vân Phi Tuyết sau khi ngủ thoải mái tỉnh dậy, cảm giác tinh thần tốt hơn nhiều.

“Tiểu thư, người tỉnh rồi, đến uống dược đi.” Tiểu Đào lại mang một chén dược đen tuyền đi vào nói.

“Tiểu Đào, làm ơn, vì cái gì ta vừa tỉnh ngươi bắt ta uống dược, đem ra đi, ta còn muốn ngủ.” Vân Phi Tuyết có chút vô lại nhắm mắt, nàng không cần uống, cái gì nàng cũng không sợ, duy chỉ sợ thứ thuốc Đông y này.

“Tiểu thư.” Tiểu Đào nhìn nàng buồn cười, đây là tiểu thư trời không sợ đất không sợ của nàng ta sao? Khổ hình, xà quật nàng đều có thể xông qua, cư nhiên bị một chén khổ dược làm khó.

“Không cần kêu, miệng vết thương có kim sang dược thì tốt rồi, cái thứ phải uống kia nhất định không cần dùng.” Vân Phi Tuyết như trước nhắm mắt lại nói.

Chi nha một tiếng, cửa bị đẩy ra, nàng lập tức mở to mắt, nhìn thấy Triệt nhi với nụ cười xấu xa trên mặt tiêu sái tiến vào.

“Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng.” Tiểu Đào vội vàng khom người thỉnh an.

“Ngươi lại đây làm gì?” Vân Phi Tuyết tức giận hỏi.

“Ta đương nhiên là tới nhìn ngươi uống dược.” Triệt nhi một chút cũng không có tức giận, bật cười chỉ vào chén thuốc nói:“Hoàng tẩu, ngươi sẽ không là sợ đi.”

Xú tiểu tử, Vân Phi Tuyết trong lòng mắng một tiếng, cư nhiên dùng điểm yếu đùa giỡn với nàng, mâu quang đột nhiên dừng ở trên cánh tay bị thương của hắn, khóe môi quỷ dị giương lên:“Tiểu tử, ngươi cũng bị thương, bát dược này ngươi uống trước đi, bằng không Hoàng huynh của ngươi lại trách ta không có hảo hảo chiếu cố ngươi rồi, vậy chỉ có Hoàng tẩu không phải rồi.”

“Ta đã uống rồi.” Triệt nhi nhìn chằm chằm nàng nhanh chóng nói, chiêu này với hắn đã sớm dùng quen rồi.

Mỹ mâu của Vân Phi Tuyết híp lại, tiểu tử này, cố ý cùng nàng tranh đấu rồi, cứng mềm không được, đang thời điểm không biết làm sao, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một thanh âm lo lắng khó xử.

“Hoàng Thượng, người ở đâu? Mau ra đây, người không uống dược, nô tỳ làm sao ăn nói với Vương gia.”

“Ha ha…….” Vân Phi Tuyết sửng sốt, sau đó nhìn hắn cười ha hả.

Triệt nhi sắc mặt lập tức không nhịn được, nháy mắt trở nên đỏ bừng, thanh âm ngây thơ đùng đùng nổi giận quát:“Cút…….”

“Chờ một chút, vào đi.” Vân Phi Tuyết lập tức gọi nô tỳ trở lại cửa, cơ hội này nàng làm sao bỏ qua.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »