Thôi Vĩnh Sinh gầm lên, tất cả mọi người đều biết, thủ thành thất bại rồi, có người đã trộm mất nhà của bọn hắn.
"Má nó, ai mạnh dữ vậy, nhanh tay đến mức trộm mất luôn rồi?"
"Ai mà biết được."
"Mọi người mau nhìn bảng xếp hạng!"
Có người đột nhiên hét lớn trên kênh chat chung.
Tất cả mọi người lập tức mở bảng xếp hạng ra...
Lúc này, bảng xếp hạng của server H Quốc đã thay đổi chóng mặt, vị trí đầu bảng đều đổi chủ...
Bảng xếp hạng Cấp Độ:
Hạng 1: Trần Phong: Cấp 75, Thích Khách;
Hạng 2: Thôi Vĩnh Sinh: Cấp 55, Chiến Sĩ;
Bảng xếp hạng Danh Vọng:
Hạng 1: Trần Phong: 4,628,000;
Hạng 2: Thôi Vĩnh Sinh: 86,200;
Bảng xếp hạng Tiền Bạc:
Hạng 1: Trần Phong: 5,632,54 (tặng Hoàng Thiếu 10 vạn, thu Thần Vương 10 vạn, ngang nhau);
Hạng 2: SK Huyễn: 43,620;
Bảng xếp hạng Thú Cưng:
Hạng 1: Lão Đằng, Thánh sủng;
Hạng 2: Phi Bằng, tư chất cấp S;
Bảng xếp hạng Trang Bị:
Hạng 1: Giết Chóc Giới Chi, Tiên Khí cấp 50;
Hạng 2: Diên Tục Đai Lưng, Tinh Diệu cấp 80;
Trong top 10 bảng xếp hạng trang bị, chỉ còn lại hai món Tinh Diệu trang bị lọt thỏm ở vị trí thứ tư và thứ sáu, còn lại đều đã đổi chủ.
Tất cả người chơi server H Quốc nhìn thấy bảng xếp hạng đều ỉu xìu.
Đây không chỉ là mạnh hơn một chút xíu, mà là nghiền ép toàn diện.
"Cái Trần Phong này có phải là Trần Phong ở Hạ Hoa không nhi..."
"Không sai, thằng cha này đến server H Quốc của chúng ta từ bao giờ vậy?"
"Vô lý quá đi, đại đế quốc H Quốc của chúng ta nhiều người như vậy, sao có thể so không lại một thằng cha người Hạ Hoa!"
"Quá biến thái... Không hiểu sao tôi có dự cảm chẳng lành."
"Tôi cũng vậy..."
Lúc này, Thôi Vĩnh Sinh vẫn còn đang gào thét trong kênh công hội.
"Rốt cuộc là thằng nào! Sao có thể công phá chủ điện nhanh như vậy? Có phải là người của công hội SK và công hội Phác Liên không?"
"Lão đại, bọn em bảo này, là Trần Phong, cái Trần Phong ở Hạ Hoa ấy!"
"!!!
"Trần Phong! ! ?"
Thôi Vĩnh Sinh lập tức mở bảng xếp hạng ra, khi nhìn thấy cái ID nghiền ép hắn hoàn toàn trên bảng xếp hạng, sắc mặt hắn khó coi đến mức không thể nào khó coi hơn.
"Trần Phong!!! Tao sẽ không tha cho mày!" Thôi Vĩnh Sinh giận dữ hét.
"Lão đại, hắn còn chưa đi đâu, vẫn còn ở đây này!" Lúc này, một người chơi công hội Thôi Chính bên cạnh chỉ vào vị trí trụ sở cũ.
"... . ."
Lúc này, vị trí chủ điện của trụ sở cũ đã biến thành một bãi đất trống, một thân ảnh đang đứng sững sờ trên đó, bên cạnh còn có một con mãng xà khổng lồ lượn lờ trên không trung.
"Đi, qua đó!" Thôi Vĩnh Sinh dẫn người chạy về phía đó, bất kể là ai, phá hủy trụ sở của hắn, cũng phải trả giá.
Ngô Thiếu Thần lúc này đúng là đang ngẩn người, bởi vì sau khi đánh sập chủ điện, hắn nhận được một thông báo từ hệ thống.
"Đinh, ngài đã phá hủy chủ điện của công hội Thôi Chính, nhận được 50,000 danh vọng, 5,000 kim tệ."
"Cái thứ này mới là công cụ kiếm tiền và cày danh vọng tốt nhất đấy." Ngô Thiếu Thần cảm thán.
Lập tức, hắn đột nhiên nhìn thấy một đám người đông nghịt chạy đến trước mặt, vô số ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
"Ách, không có ý tứ, nhất thời ngứa tay!" Ngô Thiếu Thần sờ mũi nói.
"... . . ."
"Trần Phong, công hội Thôi Chính ta không oán không thù với ngươi, vì sao vừa đến đã đánh vào trụ sở công hội Thôi Chính của ta!" Thôi Vĩnh Sinh nghiến răng nói.
"Đã bảo là nhất thời ngứa tay rồi mà, với lại tôi cũng xin lỗi rồi, ông nói không sao là xong chứ gì." Ngô Thiếu Thần vô tội nói.
"... ."
"Không có ý tứ? Mày biết tao tốn bao nhiêu tâm huyết để thành lập công hội này không? Mày nói một câu không có ý tứ là xong à?" Thôi Vĩnh Sinh cố nén cơn giận nói.
"Vậy ông còn muốn thế nào nữa? Vừa vừa thôi chứ, định thừa nước đục thả câu à? Chẳng phải chỉ là một cái trụ sở công hội thôi sao? Mất thì xây lại cái khác là được." Ngô Thiếu Thần thản nhiên nói.
Trong lòng thầm nghĩ: "Cái thứ tốt để kiếm danh vọng và kim tệ thế này, phải xây nhiều lên mới tốt chứ."
"Mày muốn chết! ! !" Thôi Vĩnh Sinh cuối cùng cũng không kìm nén được cơn giận trong lòng, giận dữ hét lên với đám người xung quanh: "Giết chết nó cho tao!"
Lúc này, hắn đã quên mất sự khủng bố của người trước mắt, hắn hiện tại chỉ muốn đối phương chết!
Theo tiếng hét của Thôi Vĩnh Sinh, vô số kỹ năng ma pháp và mũi tên đồng loạt tấn công Ngô Thiếu Thần, ngay sau đó, hàng vạn người chơi cận chiến ùa lên tấn công Ngô Thiếu Thần.
Lúc này, bọn hắn cũng đang nghẹn một bụng tức giận, ai còn quản đối diện là ai, với lại bảy, tám vạn thành viên cũng là một lực lượng không nhỏ.
"Hắc hắc." Ngô Thiếu Thần nhếch miệng cười nhạt khi nhìn thấy đám người lao tới.
Hắn muốn chính là hiệu quả này, tuy rằng hắn có thể trực tiếp động thủ, nhưng có nhiều người nhìn như vậy, vừa mới phá trụ sở công hội của người ta, nếu hắn còn chủ động ra tay trước thì có hơi quá đáng, dù sao thì làm gì cũng phải có lý do chính đáng.
"Má ơi, Vĩnh Sinh oppa có phải bị cháy não rồi không, sao lại dám?"
"Chẳng phải là vì cái thằng Trần Phong người Hạ Hoa này quá đáng ghét hay sao, ai mà nuốt trôi cục tức này chứ,
Với lại, dù thằng cha này có trâu bò đến đâu, cũng không thể sống sót trước hàng vạn người được, lát nữa khi những người khác phục sinh lại, hơn mười vạn người chẳng lẽ không trị được nó?"
"Mấy người không nhìn vụ ở nước Nhật à?"
"Nước Nhật là nước Nhật, sao có thể so sánh với đại đế quốc H Quốc của ta, tôi thấy lần này Trần Phong này xong đời rồi."
"..."
Lúc này, hội trưởng công hội SK, SK Huyễn và hội trưởng công hội Phác Liên, Phác Nguyên Hạo lại nhếch miệng cười.
"Thằng Thôi Vĩnh Sinh này bị phẫn nộ làm choáng váng đầu óc rồi, nhưng như vậy mới thú vị."
Vô số đòn tấn công rơi xuống người Ngô Thiếu Thần, nhưng chỉ hiện lên một loạt sát thương cưỡng chế -1.
Phòng ngự của hắn hiện tại hơn ba vạn, có thể phá được phòng ngự của hắn càng thêm ít ỏi, thêm hơn 50 vạn máu, hắn đứng im cho bọn chúng đánh cũng mệt.
"Lão Đằng, làm việc thôi." Ngô Thiếu Thần liếm môi nói.
Lại có thể thu hoạch được một đợt trang bị lớn rồi...
Lập tức, hắn trực tiếp kích hoạt Lôi Đình Chi Thân, xông thẳng vào đám đông...
Giơ tay chém xuống, tiện tay vung lên là dọn sạch một khu vực nhỏ, sau đó nhặt những trang bị rơi trên mặt đất lên, tiếp tục thu hoạch.
Hắn hiện tại căn bản không cần né tránh hay giảm sát thương gì cả.
Trước mặt hắn, Thuẫn Vệ hay Pháp Sư cũng không có gì khác biệt, cho dù có kỹ năng bảo mệnh, né được đòn tấn công đầu tiên cũng không tránh khỏi Độc Thương tiếp theo.
Trong trạng thái Lôi Đình Chi Thân, sinh mệnh và phòng ngự tăng lên 50%, hơn bảy mươi vạn máu, hơn bốn vạn phòng ngự, còn miễn khống, vậy còn cần giảm sát thương
Về cơ bản là hắn cứ xông thẳng, xông đến đâu là Địa Ngục đến đó.
Trong tình huống này, bị động của Giết Chóc Giới Chỉ gần như lấp đầy ngay lập tức, sát thương trực tiếp tăng lên 100%, tiếc là vô dụng, đầy hay không đầy thì vẫn là một đao chết.
Còn Lão Đằng thì bay thẳng lên trên đám người, ném xuống từng loạt ma pháp phạm vi lớn.
Trong nháy mắt, ánh sáng trắng liên tục lóe lên, từng mảng lớn người chơi bị xóa sổ.
Về khoản đánh nhau hội đồng, Lão Đằng còn mạnh hơn Ngô Thiếu Thần nhiều.
Trong chốc lát, tốc độ tử vong của người chơi bên phía công hội Thôi Chính tăng lên chóng mặt.
"Má ơi, Lão Đằng, mày kiềm chế một chút, lát nữa trang bị rớt hết bây giờ!" Ngô Thiếu Thần hét lớn.
Đám đông người quan chiến ở đằng xa nhìn cảnh tượng trong chiến trường mà sợ hãi.
Đây quả thực là đồ sát đơn phương, căn bản không phải là một trận chiến cân sức.
Nhưng mà, những người trong chiến trường lại đỏ mắt cả đám, vẫn không ngừng lao lên chịu chết, hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
"Sao có thể như vậy, cái Trần Phong này sao có thể mạnh đến vậy."
"Quá ảo, như vậy còn để người khác chơi kiểu gì, tại sao quan phương không khóa nick nó đi."
Những người ban đầu còn nói Trần Phong sắp tàn đời thì trợn tròn mắt.
Ngay cả SK Huyễn và Phác Nguyên Hạo, những người ban đầu còn cười trên nỗi đau của người khác, cũng im lặng.
Giờ khắc này, bọn họ mới phát hiện, Trần Phong này mới là kẻ xâm nhập thực sự.
Có lẽ có thể mượn tay Trần Phong để đối phó công hội Thôi Chính, nhưng bọn họ làm sao có thể khống chế được người này.
Hắn có thể đối phó công hội Thôi Chính, cũng có thể đối phó bọn họ.
Theo lý thuyết, lúc này bọn họ nên liên kết lại để đối phó hắn mới phải.
Nhưng mà, nhìn thấy tình huống hiện tại, bọn họ căn bản không dám động thủ.