Sau khi giải quyết xong đám Dị Ma siêu thần cấp, Ngô Thiếu Thần dẫn mọi người đến trụ sở của Hạ Hoa Lợi Nhận.
Vốn là một công hội chính thống, phần lớn cao tầng của Hạ Hoa Lợi Nhận không chuyển đến các chủ thành cấp một, mà chọn ở lại chủ thành cấp hai.
Dù sao, nơi này vẫn cần người quản lý, hơn nữa phải có cường giả trấn giữ, nếu không, chẳng bao lâu sau, toàn bộ chủ thành cấp hai sẽ lại rơi vào hỗn loạn.
Hiện tại, thực lực của người chơi về cơ bản đã ổn định, thần thú cũng bị Ngô Thiếu Thần và đồng đội tiêu diệt, nên chủ thành cấp hai tương đối an toàn.
Nhờ sự quản lý tỉ mỉ của Lợi Nhận và những người khác, trụ sở Hạ Hoa Lợi Nhận trở thành trụ sở lớn nhất toàn cầu, chỉ sau các chủ thành.
Bên trong trụ sở có đầy đủ khu vực: khu giao dịch tự do, khu dịch vụ sinh hoạt, khu dân cư, khu giải trí... Trong đó, đấu trường cá cược trở thành địa điểm náo nhiệt nhất ở mọi
Không có điện thoại di động hay máy tính để giải trí, cá cược trở thành hoạt động được người chơi ưa chuộng nhất.
Vừa được xem những trận chiến nảy lửa, vừa học được kỹ năng chiến đấu, lại có thể đặt cược kiếm tiền, ai mà không thích?
Đương nhiên, thua tiền thì nhiều hơn, nhưng họ vẫn vui vẻ.
Hơn nữa, ai cũng có thể đăng ký tham gia chiến đấu để tích lũy kinh nghiệm.
Vì vậy, ngay cả trụ sở của một công hội chính thống như Lợi Nhận cũng không cấm đoán hoạt động này, chỉ quy định hạn chế tối đa thương vong.
Khi Ngô Thiếu Thần và đồng đội lần đầu tiên nhìn thấy đấu trường cá cược khổng lồ không còn chỗ trống, tiếng hò reo vang dội, tất cả đều vô cùng cảm khái.
Vừa trở về từ chủ thành cấp một, họ nhất thời có chút ngỡ ngàng.
Ở chủ thành cấp một, nhân tộc đang sống trong cảnh chạy trốn, không ai biết liệu có còn nhìn thấy ngày mai hay không, trong khi cuộc sống ở chủ thành cấp hai lại yên bình đến vậy. Chắc hẳn nhiều mạo hiểm giả đã rời đi giờ phút này đang hối hận đến phát điên.
"Mẹ kiếp, thằng cha thiên tài nào nghĩ ra cái này vậy, sao lúc trước mình không nghĩ tới nhỉ, cái này kiếm tiền khiếp thật." Hoàng Thiếu có chút đỏ mắt nói, cái này còn kiếm tiền hơn cả hắn làm bất động sản trước kia.
"Ừm, lát nữa tìm lão bản đòi chia phần." Ngô Thiếu Thần nói.
"..."
Mọi người không nán lại lâu, nhanh chóng đến đại điện chính của trụ sở, tìm Lợi Nhận đang xử lý công việc.
"Khách quý hiếm có nha, các vị lâu lắm rồi không trở lại, ta suýt chút nữa đã nghĩ các vị định cư ở chủ thành cấp một rồi đấy." Lợi Nhận vui vẻ nói khi thấy mọi người.
"Chỗ đó giờ không thích hợp định cư đâu, tốn mạng!" Ngô Thiếu Thần lắc đầu.
"Chúng tôi đến chủ yếu là để nói với anh một tiếng, thông báo cho tất cả mọi người, dạo này đừng đến chủ thành cấp một."
"Nói với các quốc gia khác luôn đi, còn việc họ có nghe hay không thì tùy."
"Có chuyện gì sao?" Lợi Nhận lo lắng hỏi.
"Tình hình ở chủ thành cấp một hiện giờ hơi nghiêm trọng, lúc này mà đến đó là chết chắc!"
"Nghiêm trọng đến mức nào?" Lợi Nhận cau mày.
"Nhân tộc có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào!”
"! ! !"
"Được, tôi hiểu rồi, tôi sẽ thông báo cho họ, các anh phải cẩn thận đấy!"
"Ừm."
Rời khỏi trụ sở của Lợi Nhận, mọi người tiếp tục đến phủ thành chủ Kim Lăng Thành.
Dù rất muốn ở lại chủ thành cấp hai lâu hơn sau khi chứng kiến cảnh tượng hiện tại, nhưng đây không phải lúc để hưởng thụ.
Đến phủ thành chủ, thành chủ Kim Lăng Thành vội vàng ra đón họ.
"Trần Phong lão đệ, nói thật cho ta biết, có phải ở chủ thành cấp một xảy ra chuyện lớn không?" Thành chủ nhìn Ngô Thiếu Thần chăm chú.
"Sao ông lại hỏi vậy?"
"Các trận truyền tống định hướng lần lượt mất hiệu lực, gần đây còn không thể chọn chủ thành để truyền tống, chỉ có thể truyền tống ngẫu nhiên."
"Tình huống này chỉ có thể xảy ra khi chủ thành cấp một phá hủy các trận truyền tống!”
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà khiến tất cả các trận truyền tống ở chủ thành đều bị phá hủy!"
Ngô Thiếu Thần thở dài: "Tất cả chủ thành ở chủ thành cấp một đều bị Dị Ma chiếm đóng!"
"Cái gì! !"
Người của Kim Lăng Thành trợn tròn mắt, lảo đảo ngồi phịch xuống ghế, lẩm bẩm:
"Sao có thể như vậy! ?”
"Chẳng lẽ bao nhiêu nỗ lực bỏ ra, cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc sao?"
"Ông đừng quá lo lắng, nhân tộc chỉ tạm thời từ bỏ chủ thành thôi, chẳng bao lâu nữa sẽ giành lại được thôi!" Ngô Thiếu Thần an ủi.
"Thật sao?"
Thành chủ lao tới, nắm chặt tay Ngô Thiếu Thần, nhìn anh với vẻ hy vọng.
"Ừm, thật!" Ngô Thiếu Thần kiên định nói: "Ông mau đưa chúng tôi trở về đi, nơi đó vẫn cần chúng tôi."
"À, được được được."
Thành chủ nhanh chóng đưa Ngô Thiếu Thần và đồng đội đến trước trận truyền tống.
"Hiện giờ không thể chọn chủ thành để truyền tống, có khả năng bị truyền tống đến bất cứ đâu ở chủ thành cấp một, các anh phải chuẩn bị tâm lý." Thành chủ chân thành nói.
"Ừm, không sao đâu!" Ngô Thiếu Thần không hề để tâm.
Với thực lực của họ, toàn bộ Thánh Quang Đại Lục đều có thể đi lại tự do, chỉ cần không bị truyền tống đến trước mặt một đám chí cường giả là được.
Rất nhanh, mọi người tiến vào trận truyền tống, theo ánh sáng lóe lên, họ biến mất tại chỗ.
Cách Tất Phương ngoài thành mấy trăm cây số, trong một khu rừng, lúc này đang diễn ra cuộc đại chiến kịch liệt giữa người và ma.
Một nhóm Nhân tộc bị Dị Ma phát hiện và bao vây trong rừng, thực lực hai bên chênh lệch rất lớn, từng người một bị Dị Ma thôn phệ.
Trong đám người, mấy chục Thuẫn Vệ dựng thuẫn phía trước, bảo vệ một cô gái tóc vàng ở giữa.
Lúc này, sắc mặt cô gái tóc vàng tái nhợt, nhưng vẫn không ngừng vung pháp trượng trong tay, tung các kỹ năng diện rộng về phía Dị Ma.
Điều đáng kinh ngạc nhất là, mỗi lần cô ra tay không chỉ một kỹ năng, mà là bốn năm kỹ năng cùng lúc xuất hiện.
Chính vì khả năng tung chiêu khủng khiếp của cô mà mọi người, vốn dĩ nên bị Dị Ma tiêu diệt rất nhanh, lại có thể kiên trì đến bây giờ.
"Vigara tiểu thư, lần này chúng ta e là khó thoát khỏi kiếp nạn!" Jason sắc mặt khó coi nói.
"Đúng vậy, lần này dù Thượng Đế đến cũng không cứu được chúng ta!" Vigara bất lực nói.
Rất nhanh, giữa sân chỉ còn lại vài người trong số họ, những người khác đều bị Dị Ma thôn phệ.
Ngay khi một đám Dị Ma phát động cuộc tấn công cuối cùng vào họ, đột nhiên ánh sáng lóe lên, một đám người đột ngột xuất hiện giữa sân.
"... ."
Dù là Dị Ma hay Nhân tộc đều giật mình trước sự xuất hiện đột ngột này.
"Ôi mẹ ơi! Thật là Thượng Đế đến!" Jason kinh ngạc thốt lên, rõ ràng là nhận ra đám người này.
"Cái này còn có tác đụng hơn Thượng Đế nhiều!" Vigara mắt sáng lên.
"Độc... Độc tôn! ! ?"
Bên phía Dị Ma cũng nhận ra đám người này, từng tên một sợ đến mặt cắt không còn giọt máu, không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Ngô Thiếu Thần và đồng đội ban đầu còn hơi ngơ ngác, khi nhìn thấy Dị Ma bỏ chạy, họ phản xạ có điều kiện đuổi theo và bạo hành.
Chẳng bao lâu, đám Dị Ma này đều bị mọi người đánh cho tan xác, khiến Vigara và đồng đội trợn mắt há hốc mồm.
Ngô Thiếu Thần nhìn đám người ngoại quốc phía trước cau mày, sau đó nhìn Vigara có chút nghỉ hoặc nói: "Hình như chúng ta gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
Vigara vô cùng chân thành cúi người trước Ngô Thiếu Thần và đồng đội.
"Kính chào Trần Phong đại nhân, cảm tạ ân cứu mạng của ngài, tôi là Vigara, chúng ta đã gặp nhau ở đấu trường xếp hạng."
"À, nhớ ra rồi, cô là người nước Y, không ngờ các cô cũng đến đây, thế nào, chủ thành cấp một chơi vui không?"
Vigara cười khổ lắc đầu: "Nếu có thể làm lại, đánh chết tôi cũng không đến chủ thành cấp một nữa."
"Ha ha, có giác ngộ, nhưng chưa đủ, đã đến rồi thì hãy cố gắng sống sót đi!"
Ngô Thiếu Thần cười nói, sau đó trực tiếp dẫn mọi người rời đi.
"..."
"Vigara tiểu thư, sao cô không cầu anh ấy dẫn cô đi cùng, toàn bộ Thánh Quang Đại Lục này, chỉ có bên cạnh anh ấy là an toàn nhất." Jason có chút tiếc nuối nói.
"Anh nghĩ có khả năng không?" Vigara trợn mắt.
"Tại sao không có khả năng, cô vừa xinh đẹp vừa có thực lực, chỉ cần là đàn ông đều khó mà từ chối."
"Bởi vì chúng ta không phải người Hoa! Cứu chúng ta đã là ban ơn, đừng nghĩ đến chuyện khác."