Trong không gian tối tăm, thân ảnh to lớn của Lão Đằng lại một lần nữa hung hăng đập xuống đất. Lúc này, toàn thân nó không còn chỗ nào lành lặn, trông vô cùng thê thảm.
Trận chiến này, một người một rắn có thể nói là đánh vô cùng uất ức, từ đầu đến cuối đều bị đối phương áp đảo.
Ngoài những kỹ năng kinh khủng, móng vuốt của Hắc Long tàn hồn còn gây ra hiệu ứng chảy máu. Trên người Lão Đằng toàn những vết rách do móng vuốt gây ra, không biết đã chồng bao nhiêu tầng hiệu ứng chảy máu.
Dù bọn họ liều mạng tấn công, hiệu quả lại không đáng kể. Đối phương không chỉ có phản giáp đáng ghê tởm, còn có hộ thuẫn cường đại cùng khả năng miễn giảm sát thương lớn, hơn nữa sinh mệnh lại cao đến lạ kỳ. Đánh lâu như vậy, Sinh Mệnh giá trị của đối phương vẫn còn hơn 70%.
"Trần tiểu tử, ta chịu hết nổi rồi, ngươi mau trốn đi!" Lão Đằng đột nhiên nói, giọng vô cùng suy yếu.
"Đừng có kêu! Vẫn chưa chết cơ mà? Cố thêm chút nữa, ta đang nghĩ cách..."
"..."
Lão Đằng trợn mắt, chật vật đứng lên, lần nữa lao về phía Hắc Long tàn hồn.
"Sâu kiến chung quy vẫn là sâu kiến..."
Hắc Long tàn hồn cười lạnh một tiếng, há miệng, lại phun ra mấy đạo Long Viêm kinh khủng càn quét về phía Lão Đằng.
Ngô Thiếu Thần lo lắng tột độ. Hắn biết, nếu không nghĩ ra cách, Lão Đằng chắc chắn phải bỏ mạng ở đây, mà một khi Lão Đằng chết, hắn cũng khó thoát.
Hắn đã lục tung Càn Khôn Giới mấy lần nhưng vẫn không tìm được thứ gì có thể ứng phó với tình thế trước mắt. Dựa vào thực lực của bản thân hắn thì càng không thể.
Ngô Thiếu Thần lo lắng nhìn quanh, đột nhiên, thấy bốn cây cột đá có đỉnh chứa năng lượng.
Mấy viên đá năng lượng này đã cạn kiệt từ lâu, giờ chỉ còn lại phần xác.
Mắt Ngô Thiếu Thần chợt lóe sáng, lập tức bay thắng đến đỉnh một cây cột đá, lấy ra một viên đá năng lượng từ trong Càn Khôn Giới.
Viên đá năng lượng này là hắn lấy được ở U Minh đại lục. Sau thời gian dài như vậy, năng lượng bên trong đã được tích trữ đầy.
Ngô Thiếu Thần nhanh chóng gỡ viên đá năng lượng mờ đục xuống, rồi đặt viên đá năng lượng trong tay vào.
Theo Ngô Thiếu Thần đặt đá năng lượng vào, những phù văn trên trụ đá đột nhiên sáng lên, rồi tỏa ra từng đạo hắc sắc quang mang, nhanh chóng chui vào cơ thể Hắc Long tàn hồn.
"A..."
Hắc Long tàn hồn kêu thảm một tiếng, cấp tốc lùi lại, hoảng sợ nhìn Ngô Thiếu Thần và cây cột đá dưới chân.
Lúc này, Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng đều có thể cảm nhận rõ ràng thực lực của đối phương đang nhanh chóng suy yếu.
Rất nhanh, tất cả hắc mang đều biến mất vào cơ thể Hắc Long tàn hồn, và thực lực của nó cũng suy yếu ít nhất 25%.
Tình huống bất ngờ này khiến Lão Đằng sững sờ một chút, rồi kích động nói: "Trần tiểu tử, làm cho ra trò vào!"
Ngô Thiếu Thần cũng kinh hỉ, không ngờ cây cột đá này lại có thể suy yếu thực lực của Hắc Long tàn hồn.
"Lão Đằng, gia hỏa này thực lực giảm nhiều, đánh lại không?”
"Ấy... Vẫn chưa đánh lại..."
"... ..."
"Vậy ngươi kích động cái đầu?"
Lão Đằng trừng mắt, Hắc Long tàn hồn nhìn chằm chằm vào Ngô Thiếu Thần.
"Nhân loại, ngươi muốn chết!”
Nói xong, nó gầm lên một tiếng rồng, thân ảnh nháy mắt bay về phía Ngô Thiếu Thần.
Ngô Thiếu Thần nhanh chóng sử dụng Hư Vô giải trừ khống chế, rồi bay thẳng đến một cây cột khác.
Phát giác được ý đồ của Ngô Thiếu Thần, Hắc Long tàn hồn nhất thời cuống lên, há to miệng rồng, một lực hút kinh khủng cuốn về phía Ngô Thiếu Thần, muốn nuốt hắn vào bụng.
Nhưng ở trạng thái hư vô, Ngô Thiếu Thần không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ khống chế nào, trực tiếp bỏ qua nó, nhanh chóng xuất hiện trên một cây cột đá khác.
Ngay khi Hắc Long tàn hồn chuẩn bị tiếp tục ra tay với Ngô Thiếu Thần, một cái đuôi rắn khổng lồ hung hăng đập vào người nó, đánh bay ra ngoài.
"Nãi nãi, coi lão tử không tồn tại à?" Lão Đằng giận dữ nói.
"Ngươi muốn chết!"
Bị Lão Đằng đánh lén, Hắc Long tàn hồn nhất thời giận dữ, cả hai lại lao vào nhau.
Trong khi đó, Ngô Thiếu Thần đang không ngừng tìm kiếm trong Càn Khôn Giới, chẳng mấy chốc lại tìm được một viên năng lượng tinh thạch. Tuy nhiên, phẩm chất của viên đá năng lượng này kém hơn nhiều so với viên trước.
Không còn cách nào, Thần cấp năng lượng tỉnh thạch chỉ có viên kia. Tỉ lệ rớt đồ của thứ này cực thấp, viên này là do hắn giết không biết bao nhiêu Boss ở thế giới đưới lòng đất mới nổ ra được một viên cực phẩm năng lượng tỉnh thạch.
Nhanh chóng thay đổi năng lượng tinh thạch, nhưng hiệu quả lại không được tốt lắm, phù văn chỉ sáng một phần, chứ không sáng toàn bộ.
Khi những hắc mang từ những phù văn này một lần nữa dung nhập vào người Hắc Long tàn hồn, thực lực của Hắc Long tàn hồn lại giảm xuống khoảng 10%.
Nhìn Hắc Long tàn hồn vẫn còn có thể áp chế Lão Đằng, Ngô Thiếu Thần cau mày.
"Vẫn chưa đủ..."
Lúc này, hắn đã không còn đá năng lượng nào.
"Sớm biết thứ này hữu dụng như vậy, lúc trước nên thu mua trên toàn thế giới..."
Nhưng hắn cũng biết, ngay cả hắn cũng chỉ từng thu được hai viên, những người khác có lẽ còn ít hơn.
Lần nữa nhìn vào trong Càn Khôn Giới, lập tức cắn răng lấy ra Nguyên Tinh.
Năng lượng bên trong Nguyên Tinh gần như đã bị Băng Tuyết Nữ Hoàng hấp thụ hết, nhưng dường như đã khôi phục được một chút trong khoảng thời gian này, Ngô Thiếu Thần cũng không chắc chắn.
“Thử xem."
Ngô Thiếu Thần lại bay đến một cây cột khác, nhanh chóng gỡ viên đá năng lượng phía trên xuống, rồi đặt Nguyên Tinh lên.
Vượt quá dự kiến của Ngô Thiếu Thần, khi Nguyên Tinh được đặt vào, toàn bộ phù văn trên cây cột nháy mắt sáng rực, vô số hắc mang bắn ra từ bên trong phù văn, nháy mắt biến mất vào cơ thể Hắc Long tàn hồn.
"A..."
Hắc Long tàn hồn lại kêu thảm một tiếng, khí tức cấp tốc hạ xuống, chỉ trong nháy mắt đã giảm thêm 50%, cộng với 35% ban đầu, tổng cộng giảm 85% thực lực. Lúc này, thực lực của Hắc Long tàn hồn chỉ còn lại 15% so với ban đầu... (phép tính này tính theo thời kỳ toàn thắng, đừng bắt bẻ, không muốn phức tạp như vậy...)
"Trâu bò vậy!?” Ngô Thiếu Thần trừng lớn mắt nhìn Nguyên Tĩnh, cảm thán: "Không hổ là vật do Chủ Thần lưu lại..."
Nhìn Hắc Long tàn hồn thực lực đại giảm, Ngô Thiếu Thần và Lão Đằng đồng thời lộ ra nụ cười tà ác.
"Hắc hắc, có bản lĩnh tiếp tục phách lối đi, mẹ kiếp, dám đánh ta, hôm nay lão tử không đánh cho ngươi ị ra cứt thì thôi."
Lão Đằng nói xong liền lao về phía Hắc Long tàn hồn, điên cuồng trút giận lên đối phương.
Lúc này, Hắc Long tàn hồn thực lực đại giảm nhất thời hoảng sợ, thậm chí không dám đánh với Lão Đằng, bắt đầu chạy trốn tứ phía.
"Ha ha, đừng trốn chứ, cái khí phách của ngươi đâu rồi?"
"Ngươi còn không mau tiếp tục vênh váo đi, giờ thì biết ai là sâu kiến rồi chứ?"
Lão Đằng vừa đánh vừa trào phúng, tâm tình thoải mái vô cùng.
Ai có thể ngờ, Hắc Long tàn hồn vừa mới còn đè nó xuống đất mà chà đạp, giờ phút này lại bị nó đánh cho không còn sức phản kháng, cảm giác này còn sảng khoái hơn nhiều.
Khi thực lực của Hắc Long tàn hồn xuống đến cực điểm, chiến đấu không còn bất kỳ bất ngờ nào. Sau một hồi Lão Đằng điên cuồng trút giận, Ngô Thiếu Thần trực tiếp dẫn nổ độc tố, đánh giết nó.
Đáng tiếc, sau khi Hắc Long tàn hồn bị giết, năng lượng không dung nhập vào cơ thể Ngô Thiếu Thần, và thân thể Hắc Long tàn hồn cũng lập tức biến mất trong không trung, như thể chưa từng xuất hiện.
Ngô Thiếu Thần cũng rất bất đắc dĩ về điều này, nhưng hắn biết đối phương chỉ là một sợi tàn hồn nên cũng đoán trước được kết quả này.