"Chết! Chết rồi?" Gia chủ họ Vân như bị sét đánh ngang tai, lập tức mềm nhũn người, đổ ập xuống chiếc ghế dựa phía sau.
"Cái gì!" Người cũng kinh hãi không kém chính là lão gia tử nhà họ Dương và vị công tử Dương Quá đang ngồi cạnh ông tại Dương phủ Trung Châu. Hai người không nói một lời, nhưng nhìn vào đồng tử của đối phương đều thấy được sự nghi hoặc sâu sắc.
"Thúc công, kẻ của nhà họ Vân vốn đã ở trên bậc Phàm Vũ thất giai, sau khi dùng Đại Lực Hoàn, e là dù chưa tiến giai lên Phàm Vũ cửu giai thì cũng chẳng còn cách bao xa. Tên tiểu nô lệ này không đơn giản chút nào!" Sau giây lát kinh ngạc, Dương Quá lên tiếng trước.
"Thanh Nhi, nếu lão phu không nhìn lầm, kẻ xuất chiến của Phú Thông Lâu kia chính là thị vệ thân cận của lão già họ Phú. Chỉ là một viên Trúc Khí Đan thôi, bảo hắn dừng tay đi."
"Nghiệt súc! Hôm nay nếu bản tọa còn để ngươi sống, thì cơ nghiệp vạn đời của dòng dõi bản tọa biết truyền thừa làm sao!" Sau khi nhận lệnh, Dương Thanh liếc nhìn chỗ Dương Xung và Hạ Thanh Thạch đang đứng, rồi vội vàng đi về phía chủ nhân của Phú Thông Thương Hành.
"Thúc công, tâm địa của đại bá quả thực có chút hẹp hòi!" Ánh mắt lạnh lẽo của Dương Thanh khi rời đi ở ngay trước mắt, làm sao thoát khỏi sự quan sát của Dương Quá. "Ừm, việc này cũng trách lão phu, ngày thường chỉ chuyên tâm tu hành mà dạy dỗ không nghiêm. Quá nhi, trong lòng ta có một ý định, không biết có khả thi không? Muốn nhờ con tham mưu một chút."
"Thúc công xin cứ nói!" "Tấm lòng trung thành của tên tiểu nô lệ Hạ Thanh Thạch đối với tôn nhi Dương Xung của lão phu, ta có thể bảo đảm. Dù sao tứ thúc của con cũng là do Hạ Sinh - phu xe thân cận của ta - nuôi lớn, mà tứ thúc của con cũng coi Hạ Thanh Thạch như con ruột, cho nên..."
"Ý của thúc công là?" "Tôn nhi là người thông minh, lão phu cũng không nói vòng vo nữa. Ngoài hai người huynh trưởng đã xuất gia vào đạo môn, không muốn hoàn tục của con ra, mấy kẻ bất tài còn lại, dù có lão phu tiến cử, e là cũng không đủ khả năng nắm giữ đại vị gia chủ Trung Châu. Thế nhưng tiểu tử Dương Xung này, dù là lá gan hay tư chất tu võ, tôn nhi chắc không cần ta nói cũng tự nhìn ra được tám chín phần rồi chứ?"
"Ý của thúc công là muốn tiến cử Dương Xung? Liệu có quá nhỏ tuổi, không đủ để phục chúng?"
"Ai, nếu tứ thúc của con còn ở đây, lão phu sao phải phiền lòng vì việc này? Nhưng tôn nhi yên tâm, thân thể lão phu vẫn còn tráng kiện, chống đỡ cho tiểu tử đó thêm mười mấy năm nữa cũng không thành vấn đề."
"Thúc công, chẳng lẽ người cũng sắp bước ra bước đó rồi?" "Ha ha, thiên cơ không thể tiết lộ!" Nói xong, lão gia tử nhà họ Dương liền ra vẻ thâm sâu khó lường, không muốn nói thêm lời nào nữa.
"Ừm, nếu thúc công đã muốn tiến cử Dương Xung làm gia chủ tương lai, vậy chuyện của tên tiểu nô lệ kia cũng không còn là vấn đề nữa. Dù sao gia quy đối với gia chủ cũng lỏng lẻo hơn nhiều. Xem ra đúng là song hỷ lâm môn, tôn nhi xin chúc mừng thúc công trước."
"Ha ha, tôn nhi khách khí rồi. Đường đệ của con sau này có thể dẫn dắt nhà họ Dương đi đến huy hoàng hay không, nếu không có sự ủng hộ vững chắc từ con và thế lực đạo môn phía sau, e là cũng khó mà làm nên chuyện. Hơn nữa, lão phu tuy đã quyết định trong lòng, nhưng tên tiểu tử Thanh Thạch kia rốt cuộc có sống sót được hay không, e là còn phải xem tạo hóa của chính nó." "Ừm, nghĩ đến vinh quang của nhà họ Dương và Trung Châu, hạng người tầm thường sao có thể hầu hạ bên cạnh gia chủ?"
Dưới sự thao túng ngầm của lão gia tử nhà họ Dương và những người khác, trận thứ hai của vòng ba giữa Phú Thông Thương Hành và nhà họ Lý ở Phù Dung trấn đã bị hủy bỏ một cách khó hiểu.
Một viên Trúc Khí Đan lập tức khiến lão già họ Phú của Phú Thông tuyên bố bỏ cuộc. Sau khi Dương Thanh bỏ ra một trăm khối Nguyên Thạch phẩm cấp thấp, gia chủ họ Lý ở Phù Dung trấn đối với việc Phú Thông Thương Hội bỏ cuộc đương nhiên cũng không có bất kỳ sự bất mãn hay dị nghị nào.
Dù sao thương trường là thương trường, đã kiếm đủ lợi nhuận rồi, ai lại đi so đo những quy tắc đó làm gì. Suy cho cùng, cái gọi là quy tắc bất di bất dịch kia, chẳng qua cũng chỉ là một câu nói của giới quyền quý mà thôi.
Tình hình lúc này cực kỳ bất lợi đối với Hạ Thanh Thạch đang bị thương. Những trận chém giết đẫm máu nối tiếp nhau, không hề cho hắn bất kỳ thời gian nghỉ ngơi nào. Dương Xung tuy tức giận đến đỏ mặt, hai tay nắm chặt, gần như phát điên, nhưng cũng đành cúi đầu trước thực tại. Địa vị của hắn trong nhà họ Dương vốn thấp kém, bề ngoài trông có vẻ là nam tử nhà họ Dương rất vẻ vang, nhưng thực tế nỗi khổ tâm bên trong chỉ mình hắn biết. Kể từ khi cha mẹ qua đời, hắn chưa từng nhận được lấy một chút hơi ấm gia đình. Hôm nay, ngay cả người anh em, người bạn duy nhất của mình cũng sắp phải bỏ mạng trên đấu trường mà hắn lại hoàn toàn bất lực. Một lòng kiên định sâu sắc sau khi chịu đả kích bắt đầu nảy mầm: "Ta, Dương Xung, thề rằng ta phải mạnh lên, mạnh lên để không còn để bất cứ ai bên cạnh mình phải chịu tổn thương nữa! Ta muốn dùng sức mạnh của chính mình để bảo vệ tỷ tỷ, bảo vệ gia đình!"
"Thiếu gia, tuyệt đối đừng làm chuyện ngốc nghếch, yên tâm đi, ta sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu." Sau khi cố gắng trấn an tiểu Dương Xung đang kích động, Hạ Thanh Thạch thong dong bước vào trong lồng sắt hàn băng. Lúc này, một luồng khí năng lượng nóng bỏng đang bốc lên trong đan điền, không ngừng va đập vào vách đan điền. Hạ Thanh Thạch có linh cảm, tầng màng ngăn trở bấy lâu nay, e là sắp bị đánh tan.
Trước đó Hạ Thanh Thạch đã có dự cảm, dù sao Ngũ Hỏa Điêu cũng là yêu vật tu hành trăm năm, một lễ vật nặng ký như vậy nếu phơi bày trước mặt mọi người, e là mạng của hắn và Dương Xung khó mà giữ được. Nhưng vì danh dự của tứ lão gia Dương Hoành, vật này bắt buộc phải tặng ra giữa thanh thiên bạch nhật như một món quà mừng, đây cũng là việc bất đắc dĩ.
"Mạnh lên, mạnh lên!" Chỉ có thực lực đủ mạnh mới có thể giúp hai người vượt qua tử cục này. Cũng là đêm qua, Hạ Thanh Thạch lại lấy ra một giọt linh dịch từ trong bình ngọc. Tuy nhiên, vì đã có kinh nghiệm lần trước, dược hiệu bá đạo của linh dịch vô cùng cuồng bạo. Nếu không nhờ Xà Đan và thân thể đầy rẫy vết thương chí mạng làm đệm đỡ, e là hắn đã sớm bị nổ tung. Vì vậy để an toàn, Hạ Thanh Thạch lấy một chậu nước lớn, sau khi pha loãng mới chậm rãi uống. Mặc dù dược hiệu vẫn vô cùng mãnh liệt, nhưng vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của nhục thân Phàm Vũ cửu giai.
Sau khi chịu đựng sự dày vò đau đớn phi nhân suốt đêm, lại dùng hết sức lực nhục thân trong mấy trận ác chiến vừa qua để hấp thụ hoàn toàn số dược lực tàn dư đang ẩn náu trong huyết mạch, điều này mới dẫn đến trạng thái sắp phá vỡ gông cùm trong cơ thể như hiện tại, không giống như lần trước là nhục thân không thể hấp thụ, khiến dược hiệu xuyên thấu qua cơ thể rồi tan biến vào hư không.
"Giết!" Đối mặt với Hạ Thanh Thạch, vị cao thủ trẻ tuổi nhà họ Lý - người vốn luôn điềm tĩnh, luôn phòng thủ bị động và chỉ tung đòn chí mạng vào phút cuối - lúc này lại thay đổi hoàn toàn phong cách chiến đấu, bất ngờ chủ động vung kiếm thi triển kiếm pháp huyền diệu chém giết về phía Hạ Thanh Thạch. Hành động như vậy rõ ràng lại một lần nữa chứng minh cho mọi người thấy sự phi phàm của tên tiểu nô lệ Hạ Thanh Thạch này.
Dù sao mọi người cũng đã nghe ngóng được từ gia chủ họ Lý, thân phận thật sự của vị cao thủ trẻ tuổi này chính là cao thủ tuyệt đỉnh của Đấu Thú Trường Hồng Nham nổi tiếng nhất Trung Châu, từng liên tiếp chiến đấu hai mươi mốt trận, hạ sát mười bảy con hung thú và bốn đấu sĩ. Tên hắn là Vô Ngôn, không ai biết lai lịch thật sự của hắn, cứ như từ trên trời rơi xuống vậy. Bất cứ ai đặt cược vào hắn đều thắng lớn. Nhà họ Lý ở Phù Dung trấn cũng nhờ mối quan hệ họ hàng cực kỳ bí mật với quản sự của Đấu Thú Trường Hồng Nham mới tốn kém không ít để mời hắn về làm vị thần hộ mệnh, bảo vệ trạch viện. Ngày thường hắn cũng được đối đãi như con cháu nhà họ Lý. Nếu không phải phần thưởng Trúc Khí Đan mà lão gia tử họ Dương đưa ra hôm nay quá quý giá và bắt mắt, gia chủ họ Lý dù thế nào cũng sẽ không để hắn mạo hiểm lên sàn đấu.
"Cái này... tên nô lệ này rốt cuộc có lai lịch gì! Mà đáng để Vô Ngôn đối đãi như vậy?" Người ngoài không biết, nhưng gia chủ họ Lý lại biết rõ, trong tất cả các trận chiến của Vô Ngôn ở Trung Châu, chỉ có một trận duy nhất, khi đối mặt với một con hung thú dường như đã đột phá bậc Võ Đồ, hắn mới hung tàn xả thân chém giết như vậy!
"Chẳng lẽ, tên tiểu nô lệ này! Không thể nào, không thể nào, tuyệt đối không thể nào!" Trong lòng gia chủ họ Lý cũng dấy lên sự sợ hãi, không tự chủ được mà nhìn về phía lão gia tử họ Dương. Chỉ thấy lão vẫn bình thản, không giận mà uy, không cách nào đoán biết trong lòng lão đang nghĩ gì.
"Đây là kiếm pháp gì! Kỳ lạ như vậy?" Chỉ thấy Vô Ngôn một tay cầm kiếm, vung vẩy trái phải, nhưng bước chân lại tạo thành hình chữ bát ngược tiến nhanh về phía trước. Điều khiến Hạ Thanh Thạch và mọi người kinh ngạc hơn chính là bàn tay trái không cầm kiếm của Vô Ngôn lúc này cũng giơ cao, múa may theo tay phải, cứ như thể trong tay hắn có hai thanh kiếm vậy.
Những người có mặt tại đó, dù là trong lồng hay ngoài lồng, đều là những người có tạo hóa võ học phàm trần rất cao, không ai là kẻ tầm thường. Rõ ràng đối với hành động vung kiếm kỳ dị, trông như không có chương pháp gì của Vô Ngôn, trong lòng họ vô cùng tò mò. Tất nhiên, không ai cho rằng đó là những chiêu thức loạn xạ của kẻ lưu manh. Dù sao hai người trên sân chiến đấu từ nãy đến giờ, cái xác đầy đất chính là bằng chứng tốt nhất cho trình độ võ công của họ. Vô Ngôn làm vậy chắc chắn có thâm ý.
"Còn thiếu một chút! Động tác nhanh như vậy, là tuyệt sát sao?" Khi cách Hạ Thanh Thạch một trượng, tần suất vung kiếm của Vô Ngôn đột nhiên tăng nhanh, đã đạt đến mức loạn kiếm vô ngân, ánh sáng lóe lên khắp nơi, không thể nhìn thẳng. Trong một khoảnh khắc, Hạ Thanh Thạch chỉ cảm thấy trước mắt toàn là ánh kiếm, không thể nhìn rõ cảnh vật đối diện dù chỉ một chút.
"Đây, đây có phải là Vô Ảnh Kiếm trong truyền thuyết giang hồ không?" Một cao thủ đạo môn run rẩy nói, rõ ràng là đã nhìn thấy thứ gì đó kinh thiên động địa.
"Cái gì! Vô Ảnh Kiếm? Đạo huynh, huynh chắc chắn không nhìn lầm chứ? Người này không lẽ là đồ đệ của Vô Ảnh lão quỷ đó chứ?"
"Vô Ảnh Kiếm Thần là tán tu đệ nhất Vân Xuất, không môn không phái, võ pháp cực cao, Vô Ảnh Kiếm do ông sáng tạo ra sánh ngang với tuyệt học cao nhất của các môn phái võ học, đã mất tích trên giang hồ mấy trăm năm rồi. Nghe nói ông đã đột phá cảnh giới Võ Sư. Nếu người này là đồ đệ của ông ta..." Nói đến đây, mọi người đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía lão gia tử họ Dương và Dương Quá, rõ ràng mọi chuyện lúc này đều đã ngầm hiểu với nhau.
"Thúc công, kiếm pháp người này thi triển chắc chắn là Vô Ảnh Kiếm không sai. Tôn nhi từng theo tôn trưởng đạo môn ra ngoài lịch luyện, có may mắn nhìn thấy một đệ tử của Vô Ảnh tiền bối thi triển khi trảm yêu trừ ma. Chỉ là vì tu vi người này còn thấp nên trước kia không lộ rõ, khiến chúng ta sơ suất. Vô Ảnh Kiếm Thần tính tình cực kỳ quái đản, ngay cả tổ sư đạo môn cũng không muốn đắc tội, e là..."
"Lời này là thật?" "Tôn nhi tuyệt đối không nhìn lầm!"
"Dừng tay!" Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh. Sau khi biết sự thật, lão gia tử họ Dương lập tức gầm lên giận dữ, muốn chấm dứt trận đấu trên sân ngay lập tức.
"A!" "Ầm!" Nhưng rõ ràng đã quá muộn. Vô Ảnh Kiếm Pháp mà Vô Ngôn thi triển bá đạo và nhanh chóng biết bao. Trong một mảnh ánh kiếm chớp nháy, đột nhiên từ một kiếm biến thành hai kiếm. Trong mắt Hạ Thanh Thạch, đầy trời đều là bóng kiếm. Nếu không phải vào phút cuối linh cơ khua động, dùng lực đạp đất nhảy vọt lên cao, tránh thoát nhát kiếm đâm tới, e là trong chớp mắt Hạ Thanh Thạch đã biến thành một bãi thịt nát.
Tuy nhiên, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại, hoặc có thể nói là mới chỉ bắt đầu. Trong khoảnh khắc Hạ Thanh Thạch bay lên, gông cùm đan điền trong cơ thể hắn lập tức bị áp lực bên ngoài ép buộc, nhờ đó mà đột phá. Một luồng khí năng lượng hùng hậu tức thì xuyên qua tứ chi bách hài của Hạ Thanh Thạch. Một sức mạnh to lớn bàng bạc tràn ngập khắp cơ thể hắn. Lấy Hạ Thanh Thạch làm trung tâm, một làn sóng khí trắng quét ra, lập tức đánh văng Vô Ngôn đang bay người truy sát Hạ Thanh Thạch, đập mạnh vào lồng sắt, ngã xuống đất, hộc ra một ngụm máu tươi. Rõ ràng lực va chạm vừa rồi quá lớn, dù Vô Ngôn có tạo hóa võ học cực cao, lúc này cũng không thể chịu đựng nổi hoàn toàn.