Tương Khắc

Lượt đọc: 15273 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 136

❊ ❊ ❊

Phùng Viễn Sơn bị đá thì cười khẽ ra tiếng, Phùng Nhã Lâm nghe thấy tiếng cười từ trong bếp truyền ra, chiếc quẩy đang ngậm trong miệng suýt nữa rơi xuống bàn, ó phải chỉ có chị dâu mới khiến anh trai cô nàng cười như vậy hay không.

Tiểu Tri Ngôn uống xong cháo, đặt bát xuống, rồi lấy giấy lau miệng, cậu nhóc thở dài như một người lớn, “Chắc chắn là dượng út lại trêu chọc cô út rồi.”

Mỗi lần mặt cô út càng đỏ, dượng út lại càng cười vui vẻ hơn, không còn cách nào khác, người lớn cũng có thời điểm giống như trẻ con vậy.

Cố Lan Anh vén rèm bước vào nhà, trong tay còn dắt theo một cậu bé khoảng năm sáu tuổi, bà ta liếc xéo Tiểu Tri Ngôn một cái, khi ánh mắt chuyển sang Phùng Nhã Lâm thì vội nở nụ cười lấy lòng, “Ôi chao, bà cứ bảo sao Viễn Sơn sáng sớm lại cười vui vẻ như vậy, hóa ra là Nhã Lâm đến, cháu xem, cháu vừa đến là anh cháu vui hẳn lên, sau này cháu phải đến thường xuyên đấy, đã lâu lắm rồi bà còn chưa gặp cháu.”

Bà ta lại mạnh bạo kéo cậu bé đang trốn sau lưng mình ra, đẩy thẳng đến trước mặt Phùng Nhã Lâm, “Đây là thằng hai nhà anh Hoài Thành của cháu, Thạch Đầu, cháu đã gặp nó một lần lúc nó đầy tháng rồi, cháu có nhớ không?”

Phùng Nhã Lâm không có ấn tượng tốt với bà cô này, chỉ đứng dậy cười xã giao một cái.

Cố Lan Anh cũng không cần Phùng Nhã Lâm nói gì, bà ta vỗ vào lưng Thạch Đầu, mắng nó, “Đừng đứng ngây ra đấy nữa, mau thưa đi, đây là cô út ở thành phố của cháu đấy.”

Thạch Đầu rụt rè nhìn Phùng Nhã Lâm, lại muốn trốn ra sau lưng Cố Lan Anh, Cố Lan Anh thấy vẻ vô dụng chỉ mạnh miệng với người nhà của nó thì giơ tay định tát.

Phùng Viễn Sơn từ trong bếp bước ra, cau mày nhìn Cố Lan Anh, Cố Lan Anh vội vàng thu tay lại, cười gượng gạo với anh.

Thẩm Vân Thư chào Cố Lan Anh, nói một tiếng bà cô đã đến rồi, cô đi đến bên cạnh Tiểu Tri Ngôn, nắm bàn tay hơi lạnh của cậu nhóc vào lòng bàn tay mình, Tiểu Tri Ngôn ôm eo cô út, dựa vào lòng cô, bà cố nhỏ này vừa vào cửa đã lườm mình, cậu nhóc đã nhìn thấy rồi.

Cố Lan Anh nhìn gương mặt Thẩm Vân Thư, ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Không gặp mấy ngày, vợ Viễn Sơn lại xinh đẹp hơn rồi, cháu xem, cái mặt nhỏ này thật non nớt biết bao, chả trách người ta bảo lấy chồng là được đầu thai thay đổi số mệnh, trước đây bà còn không tin, nhưng giờ gặp vợ Viễn Sơn thì không tin cũng phải tin thôi.”

Phùng Viễn Sơn cầm áo khoác vắt lên tay, đáp lại Cố Lan Anh, “Bà cô, cô ấy vốn đã xinh đẹp rồi, không liên quan đến việc kết hôn hay không. Dù không lấy cháu, cô ấy vẫn xinh đẹp vậy thôi.”

Môi Cố Lan Anh mấp máy, không nói được lời nào.

Tiểu Tri Ngôn nửa hiểu nửa không lời của Cố Lan Anh, nhưng cậu nhóc nghe ra được giọng điệu mỉa mai của bà ta, cậu nhóc nhỏ giọng nói tiếp, “Đúng vậy ạ, cô út hồi nhỏ đã rất xinh đẹp rồi, lúc đó cô út còn chưa phải là vợ Viễn Sơn.”

Phùng Nhã Lâm bị lời nói của cậu nhóc chọc cười, véo nhẹ mũi nhóc, “Cháu còn thấy qua cô út của cháu hồi nhỏ luôn hả?”

Tiểu Tri Ngôn gật đầu, “Cháu đã xem ảnh cô út hồi nhỏ rồi, xinh lắm, giống như một búp bê vậy.”

Mắt Phùng Nhã Lâm sáng lên, “Cho cô xem với, cô muốn xem trước em gái của cháu sẽ trông như thế nào?”

Tiểu Tri Ngôn không hiểu, xem ảnh cô út thì làm sao biết em gái trông như thế nào, cậu nhóc kéo vạt áo Thẩm Vân Thư, dùng ánh mắt hỏi cô.

Tai Thẩm Vân Thư hơi nóng lên, cô chuyển đề tài, “Ăn cơm xong rồi thì đi mặc áo khoác lấy cặp sách đi, dượng út phải đi rồi.”

Tiểu Tri Ngôn nhanh chóng xuống khỏi ghế, tự mặc áo khoác, quàng khăn, đội mũ, cầm cặp sách nhỏ chạy đến bên cạnh dượng út, Phùng Viễn Sơn nhận lấy cặp sách của cậu nhóc, rồi cúi xuống chỉnh lại khăn quàng cho nhóc.

Cố Lan Anh thấy họ có vẻ như sắp đi xa, sợ có chuyện gì tốt mà nhà mình bị bỏ sót, bà ta véo vào cánh tay Thạch Đầu, lại ra hiệu cho nó ăn vạ đòi đi theo.

Nếu là người khác, Thạch Đầu đã làm ầm ĩ lên rồi, nhưng nó sợ nhất là chú Viễn Sơn này, chú Viễn Sơn nhìn nó một cái là nó không dám thở mạnh. Nó lại trốn ra sau lưng Cố Lan Anh một chút, còn lườm Tiểu Tri Ngôn một cái, khi nó không vui, nó ghét nhất là nhìn thấy người khác vui vẻ.

Phùng Nhã Lâm thấy cậu bé mập tên Thạch Đầu này đang lườm Tiểu Tri Ngôn, cô nàng chắn trước mặt Tiểu Tri Ngôn, cũng lườm lại nó, có cô nàng ở đây, không ai được phép bắt nạt Tiểu Tri Ngôn.

Thẩm Vân Thư buồn cười xoa đầu Phùng Nhã Lâm, rồi tiễn Phùng Viễn Sơn và Tiểu Tri Ngôn ra cửa, Tiểu Tri Ngôn có vẻ phấn khích, không cần dượng út bế, tự mình trèo lên xe.

Phùng Viễn Sơn nhìn Thẩm Vân Thư, dặn dò, “Bà cô có thể lại đang tính toán gì đó, bà cụ thì lúc nào cũng mềm lòng với bà cô, cứ để cho bà ta mặc sức chi phối. Khi anh không ở nhà, có một số việc em nên đứng ra giải quyết, cũng không cần sợ làm hỏng quan hệ hai nhà, có vài người họ hàng, cắt đứt quan hệ đi cũng tốt, mọi người đều được yên tĩnh.”

Thẩm Vân Thư gật đầu, “Em biết rồi.”

Phùng Viễn Sơn nắm lấy tay cô, xoa xoa mu bàn tay cô, rồi nói, “Anh chưa từng thấy dáng vẻ của em hồi còn nhỏ.”

Thẩm Vân Thư dùng mũi giày chạm nhẹ vào giày anh, cuốn album ảnh ở nhà cô hình như để dưới một cái thùng nào đó, chắc không khó tìm.

Ngồi trong xe, Tiểu Tri Ngôn đột nhiên hiểu ra câu nói của Phùng Nhã Lâm, cậu nhóc thò đầu ra ngoài, nói với dượng út, “Dượng út và cô út sinh ra một em gái, là có thể biết được cô út hồi nhỏ trông như thế nào rồi.”

Thẩm Vân Thư khựng lại.

Phùng Viễn Sơn nở nụ cười rạng rỡ, khen ngợi Tiểu Tri Ngôn, “Ý kiến hay, Tiểu Tri Ngôn của chúng ta thật thông minh.”

Tiểu Tri Ngôn nghiêng đầu cười ngọt ngào, “Cháu cũng nghĩ vậy.”

Thẩm Vân Thư giả vờ như không nghe thấy lời của hai người, trực tiếp quay về sân.

Phía sau lại truyền đến giọng Tiểu Tri Ngôn, “Sao cô út đi nhanh thế?”

Phùng Viễn Sơn đáp lại, “Cô út cháu ngại đấy.”

Giọng Tiểu Tri Ngôn nhỏ hơn một chút, “Thế em gái có dễ ngại giống cô út không ạ?”

Phùng Viễn Sơn nói, “Chắc là có.”

Bước chân của Thẩm Vân Thư nhanh hơn một chút, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng của hai người nữa, cô mới giảm tốc độ, gió lạnh thổi qua mang đi cái nóng ran trên mặt, khóe môi khẽ cong lên.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »