Tương Khắc

Lượt đọc: 15281 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 191
ngoại truyện 16

❊ ❊ ❊

Tiểu Ngư và Tiểu Thạch Đầu nhìn nụ cười của mẹ không nỡ chớp mắt, mẹ của chúng thật xinh đẹp, lại còn siêu cấp vô địch giỏi nhất vũ trụ.

Tiểu Tri Ngôn đầy tự hào nhìn cô út của mình, cậu nhóc biết những gì cô út mình muốn làm thì chắc chắn sẽ làm được.

Thẩm Vân Thư bị ba đứa trẻ nhìn chằm chằm, lòng cô mềm nhũn, cô nghiêng người vào trong xe, ôm Tiểu Tri Ngôn vào lòng, hôn lên trán cậu nhóc, rồi hôn lên má em trai em gái.

Ba đứa trẻ cùng ôm chặt lấy Thẩm Vân Thư, đều tranh nhau muốn hôn cô.

Phùng Viễn Sơn một tay hờ hững ôm lấy eo cô, ngăn cô ngã ngửa, một tay khác che trên đầu cô, tránh cô bị đập vào xe.

Ánh hoàng hôn lặng lẽ buông xuống, tại khoảnh khắc này, Trần Duy Chu đột nhiên có một sự khao khát và ước mơ về hôn nhân chưa từng có.

Anh ta quay về nhà họ Cố, từ lúc gặp bà cụ Cố cho đến khi ăn cơm xong, anh ta cứ nài nỉ bà cụ giới thiệu đối tượng cho mình, chỉ vì bà cụ đã tìm được chị dâu nhỏ tốt như vậy cho Phùng lão đại, anh ta quyết định giao chuyện đại sự cả đời của mình vào tay bà cụ.

Bà cụ Cố thấy Trần Duy Chu nghiêm túc, nên cũng thực sự bắt đầu suy nghĩ chuyện này cho anh ta, nghĩ hết một lượt những cô gái tốt trong thị trấn.

Trần Duy Chu còn kéo Lăng Xuyên lại để xin ý kiến, nếu Lăng Xuyên thấy ai phù hợp, cũng có thể xem mắt cùng, có khi hai người còn có thể tổ chức đám cưới chung nếu, nếu cuối năm có thể kết hôn, sang năm họ cũng sẽ có một cuộc sống vợ con ấm êm như Phùng lão đại.

Ba đứa trẻ ăn uống no nê và chia nhau nửa chiếc bánh sinh nhật, bụng đều căng tròn như quả dưa hấu nhỏ, để giúp chúng tiêu hóa, Cố Tùng Hàn đưa chúng đi chơi trò trốn tìm yêu thích.

Phùng Viễn Sơn rửa bát xong từ bếp đi ra, Thẩm Vân Thư cũng vừa nói chuyện điện thoại với Phương Thanh Huỳnh xong. Phùng Viễn Sơn nhìn cô một cái, lấy chìa khóa xe trên tủ, cầm thêm một chiếc áo khoác vắt trên tay, đi đến bên cạnh cô, nắm lấy tay cô, lợi dụng lúc mọi người không chú ý, anh vén rèm đi ra ngoài.

Thẩm Vân Thư tự động đi theo anh, “Đi đâu thế?”

Phùng Viễn Sơn đáp, “Đi thử xe.”

Thẩm Vân Thư nhìn anh, “Đi đâu thử?”

Phùng Viễn Sơn véo nhẹ đầu ngón tay cô, bảo cô cứ đi theo anh là được.

Thẩm Vân Thư cũng không hỏi nữa. Hôm nay anh là nhân vật chính, anh muốn làm gì thì cô chiều anh hết.

Điện thoại Nokia trong túi Phùng Viễn Sơn đổ chuông, anh lấy ra nhìn số gọi đến, ném thẳng chìa khóa xe cho cô, bảo cô lái, anh nhận điện thoại và bắt đầu trò chuyện với người ở đầu dây bên kia.

Thẩm Vân Thư nghe nội dung cuộc nói chuyện của anh là biết đây là một cuộc điện thoại rất quan trọng, cô im lặng nổ máy xe, lùi xe ra khỏi hẻm.

Với việc lái xe, lúc mới học Thẩm Vân Thư thực ra có chút sợ hãi, nhưng khi đã quen tay, cô dần dần thích cảm giác lái xe, dường như chỉ cần cầm vô lăng, cô có thể đi đến bất cứ nơi nào cô muốn.

Anh không nói đi đâu, cô cứ lái theo cảm giác của mình, buổi tối cuối hè, gió đêm mát mẻ, cả hai cửa sổ xe đều được hạ xuống, gió thổi nhè nhẹ vào trong xe, mang theo hương cỏ thơm, xe cộ trên đường rất ít, con đường dẫn vào nhà máy năm ngoái đã được anh tài trợ để sửa lại toàn bộ, mặt đường thẳng tắp và bằng phẳng.

Thẩm Vân Thư một tay giữ vô lăng, mắt nhìn thẳng về phía trước, vẻ mặt nghiêm túc nhưng lại có chút lười biếng, tùy hứng.

Phùng Viễn Sơn ngồi ở ghế phụ, vừa trả lời qua loa người trong điện thoại, vừa lơ đãng nhìn cô, không thể rời mắt.

Thực ra cô thích màu nhạt, nhưng cứ đến những ngày quan trọng của anh, cô lại mặc váy đỏ, đây là sự ưu ái đặc biệt mà cô dành riêng cho anh, ngay cả em trai, em gái và Tiểu Tri Ngôn cũng không có đãi ngộ này.

Phùng Viễn Sơn nhìn cô quay vô lăng, rẽ vào đường núi, ý cười trong mắt anh sâu hơn một chút, anh đưa tay sang, véo nhẹ vành tai của cô.

Mặt Thẩm Vân Thư hơi nóng lên, cô lườm anh, bảo anh nghe điện thoại cho tử tế đi.

Phùng Viễn Sơn cũng không còn tâm trí để nói chuyện với người khác nữa, anh muốn kết thúc cuộc gọi bằng vài câu ngắn gọn, chỉ nói rằng bên anh có việc gấp cần xử lý, những chuyện còn lại đợi ngày mai anh đến nhà máy rồi nói tiếp.

Thẩm Vân Thư nghe lời anh nói, vành tai càng nóng hơn, cô muốn dừng xe lại, không lái tiếp nữa, nhưng cuối cùng cô vẫn không dừng, cứ lái mãi cho đến giữa sườn núi.

Bầu trời đầy sao, ánh trăng như nước, từ nơi này nhìn xuống, nhà máy của anh và nhà máy của cô đứng kề bên nhau trên cánh đồng bát ngát.

Phùng Viễn Sơn cúp điện thoại, ném chiếc Nokia lên bảng điều khiển trung tâm, anh cởi dây an toàn của mình trước, rồi cởi dây an toàn của cô, anh vươn tay ôm cô qua, dùng ngón tay cọ vào vệt hồng trên cổ cô, anh hỏi một câu sớm biết thừa, “Sao lại lái đến đây?”

Mi mắt Thẩm Vân Thư run lên, dòng suối trong veo trong đáy mắt cô gợn lên một làn sóng, cô đặt hai tay lên vai anh, trong mắt cô có sự e thẹn, nhưng không né tránh ánh mắt anh, nhìn thẳng vào mắt anh, đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, nhẹ nhàng nói, “Không phải anh muốn thử xe hay sao?”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang