Tương Khắc

Lượt đọc: 15293 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 187
ngoại truyện 12

❊ ❊ ❊

Phùng Viễn Sơn nhìn cậu đàn em mặt trắng kia cũng ngày càng thấy chướng mắt, không nói đến chuyện khác, một buổi học kéo dài một tiếng, bà chủ Thẩm ngoài việc ghi chép ra, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi cậu ta, anh cũng không thể nói gì, cũng không thể cản trở cô ấy làm một học sinh ngoan.

Cũng không biết Phùng Nhã Lâm kia nghĩ cái gì trong đầu, lại đưa một tên tiểu bạch kiểm đến bên cạnh chị dâu cô nàng, cô nàng là đang sợ anh không đủ bạc đầu hay sao.

Phùng Viễn Sơn tắm xong từ phòng tắm bước ra, hai mẹ con đang nằm trong một chăn, đầu kề đầu thì thầm điều gì đó.

Khi em gái thấy bố bước ra, lập tức ngừng nói, rúc vào lòng mẹ cười khúc khích.

Phùng Viễn Sơn ném khăn tắm lên lưng ghế, đi đến bên giường, cúi xuống ôm cả hai mẹ con vào lòng, hỏi cô bé đang cười không ngớt, “Đang nói chuyện bí mật gì với mẹ thế?”

Chỉ nghe tiếng cười sảng khoái của cô bé là biết cô bé không phải là người rụt rè, cho nên trong lòng cũng không giấu được điều gì, lần nào cũng vậy, dù là nói bí mật với ai, cô bé lại là người đầu tiên nói ra.

Vừa mới nói với mẹ rằng sẽ giữ bí mật cho cô bé, bố vừa hỏi, chẳng cần dùng thủ đoạn gì, cô bé đã khai tuốt tuồn tuột, “Con đang nói với mẹ là lớn lên con sẽ kết hôn với anh Chung Lộ.”

Không khí trở nên tĩnh lặng, Thẩm Vân Thư lặng lẽ kéo chăn che mắt, không dám nhìn sắc mặt đau khổ của ông bố già.

Trong phòng của Tiểu Tri Ngôn, Tiểu Thạch Đầu đang học cờ vây với anh trai, nghe thấy lời của em gái, cậu bé không khỏi thở dài như một ông cụ non, “Anh Chung Lộ thảm rồi.”

Tiểu Tri Ngôn đi một nước cờ, nói một câu còn ra dáng ông cụ non hơn, “Dù sao dượng út cũng phải trải qua chuyện này, trải qua sớm cũng tốt, có thể chuẩn bị tâm lý sớm.”

Tuy rằng có quá sớm, em gái mới có ba tuổi mà thôi.

Phùng Viễn Sơn cũng không ngờ rằng trước đêm sinh nhật tuổi ba mươi, anh đã phải nghĩ đến chuyện làm bố vợ.

Anh gạt mái tóc đen dày của cô bé ra sau tai, giọng nói vẫn bình thản, “Tiểu Ngư tại sao lại muốn kết hôn với anh Chung Lộ?”

Em gái mở to đôi mắt to tròn như mắt nai trả lời, “Mẹ nói mẹ thích bố nên mới kết hôn với bố, con thích anh Chung Lộ nên con cũng sẽ kết hôn với anh ấy.”

Không khí lại yên tĩnh hơn, Thẩm Vân Thư kéo chăn trùm kín đầu.

Phùng Viễn Sơn nhìn người đang trốn trong chăn bên cạnh, sắc mặt hơi khá lên, nghe câu cuối cùng trong lời nói của em gái đầy vẻ vui vẻ, mặt anh lại tối sầm.

Anh dịu dàng hỏi, “Tiểu Ngư thích anh ấy ở điểm nào?”

Em gái hồn nhiên trả lời, “Anh Chung Lộ trắng trẻo, cao ráo, cười lên rất ngọt ngào.”

Phùng Viễn Sơn im lặng một lúc, véo nhẹ mũi cô bé, rồi lại hỏi, “Tiểu Ngư thích dâu tây hay quả đào?”

Tiểu Ngư lập tức trả lời, “Quả đào, đào giòn giòn.”

“Tiểu Ngư thích váy công chúa màu trắng hay váy công chúa màu đỏ?”

Tiểu Ngư có vẻ phấn khích, cô bé thích trò chơi này của bố, “Màu đỏ.”

“Tiểu Ngư thích thịt kho tàu hay cá hấp của bà cố làm?”

Tiểu Ngư nói, “Con thích thịt kho tàu, Tiểu Thạch Đầu thích cá hấp, anh Tri Ngôn thì cái gì cũng thích.”

Phùng Viễn Sơn hỏi câu cuối cùng, “Đào, váy đỏ, thịt kho tàu và anh Chung Lộ, Tiểu Ngư thích cái nào nhất?”

Tiểu Ngư nghiêng đầu suy nghĩ, gần như không do dự mà trả lời, “Váy đỏ!”

Rồi cô bé nói thêm, “Và thịt kho tàu nữa.”

Nói xong, Tiểu Ngư có chút bối rối, cô bé hình như không thích anh Chung Lộ nhất, vậy có cần kết hôn với anh Chung Lộ hay không.

Vẻ mặt của Phùng Viễn Sơn từ từ dịu lại, anh vuốt ve mái tóc của cô bé, “Tiểu Ngư thích anh Chung Lộ vì anh ấy là người đáng để thích, nhưng không nhất thiết phải kết hôn với anh ấy, bây giờ Tiểu Ngư còn nhỏ, sau này có thể sẽ gặp rất nhiều người đáng để thích. Đợi khi Tiểu Ngư lớn lên, chúng ta sẽ chọn một người mà Tiểu Ngư thích nhất, người có thể dỗ Tiểu Ngư vui nhất, rồi hẵng nói chuyện kết hôn nhé?”

Tiểu Ngư nghe có vẻ hiểu nhưng không hiểu, “Giống như mẹ thích bố nhất, bố dỗ mẹ vui nhất.”

Phùng Viễn Sơn nhếch môi mỉm cười, chân thành khen ngợi, “Em gái của chúng ta thật thông minh.”

Tiểu Ngư cũng cười, cô bé ôm lấy cổ bố, “chụt” một tiếng hôn lên cằm bố.

Ý cười trong mắt Phùng Viễn Sơn càng sâu hơn, anh hôn lên đôi má bầu bĩnh của cô bé, rồi nói, “Đi hôn mẹ nữa đi.”

Tiểu Ngư lật người, nhô mông lên, vén chăn của mẹ ra, hôn một tiếng thật kêu hơn ở trên mặt mẹ, Thẩm Vân Thư ôm mặt cô bé, cũng hôn mạnh lại một cái, Tiểu Ngư rúc vào vai mẹ, cười khúc khích càng vui hơn.

Thẩm Vân Thư ôm chặt cô bé trong lòng, nhìn anh, đôi mắt đen láy lấp lánh ánh sáng, ánh mắt Phùng Viễn Sơn trở nên sâu thẳm, anh cúi xuống hôn lên mắt cô.

Mãi đến khi dỗ cô bé ngủ, gần nửa đêm, trong phòng tắm ẩm ướt, hơi nước bao phủ sự khắc chế.

Thẩm Vân Thư đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên tóc anh, tiếng nước vỡ vụn đứt quãng, “Em cứ nghĩ anh sẽ nói với em gái là không được thích Chung Lộ.”

Ngay từ ngày Chung Lộ đến, anh đã vô cớ nhìn Chung Lộ không vừa mắt, những ngày gần đây, vì em gái làm gì cũng nhắc đến Chung Lộ, cảm giác không vừa mắt này lại càng nhiều hơn, nhưng vừa rồi, anh không phủ nhận lời của em gái, cũng không nói xấu Chung Lộ, anh còn bảo với em gái rằng cô bé thích là vì Chung Lộ là người đáng để thích.

Anh quả biết cách làm một người bố hơn cô đã nghĩ.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »