Tương Khắc

Lượt đọc: 15292 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 140

❊ ❊ ❊

Sau khi gặp Lâm Hạnh Chi, Thẩm Vân Thư ngược lại đã hoàn toàn yên tâm, cô biết mình muốn làm gì, trong lòng đã có phương án. Nếu có chuyện không thể tránh được, vậy thì binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.

Anh sẽ tìm luật sư ở thành phố để xin cố vấn trước về tình hình hiện tại, xem họ nên làm gì để có lợi hơn, bà cụ cũng sẽ nhờ mấy người bạn thân dò hỏi động tĩnh bên nhà mẹ của Lâm Hạnh Chi. Bức vẽ của cô thì Tùng Hàn đã gửi fax cho bạn bè ở Quảng Châu, nếu có thể nắm rõ được lai lịch của luật sư Phương kia, sau này có xảy ra chuyện thì sẽ dễ dàng chiếm thế chủ động hơn.

Cô cũng sẽ chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, mặc dù cô không muốn Tiểu Tri Ngôn bị tổn thương, nhưng nếu sự việc bất đắc dĩ đi đến bước tồi tệ nhất, những điều không thể giấu được thì sớm muộn gì cậu nhóc cũng sẽ biết.

Có cô, có dượng út của nhóc, có chú Tiểu Cố của nhóc, có bà cố, có ông cậu bà mợ, có dì Thanh Thanh, có Tuế Tuế. Bây giờ lại có thêm cô út Nhã Lâm nữa. Có nhiều người yêu thương, cưng chiều cậu nhóc như vậy, chắc chắn có thể bù đắp được một vài phần thiếu thốn của nhóc.

Sau khi Lâm Hạnh Chi gây ra chuyện như vậy, lại càng khơi dậy thêm động lực cho Thẩm Vân Thư, buổi chiều cô cùng anh Thu Minh đến xưởng vải để đặt mua nguyên liệu cho đơn hàng mới của họ, sau mùng 3 Tết, họ sẽ chính thức bắt đầu công việc.

Bây giờ xưởng có bốn người làm. Thẩm Vân Thư ban đầu nghĩ rằng ai trong nhà không có việc gì thì tự nguyện đến làm trước mùng 7, còn ai có việc thì cứ lo việc nhà trước. Dù sao thì Tết cũng chưa qua hết, nhưng bốn người thím này đều tranh nhau nói chắc chắn sẽ đến được, đừng nói là sau mùng 3, mà ngay cả mùng 1 họ cũng sẵn lòng đến.

Ở chỗ Thẩm Vân Thư, ngoài lương cơ bản hàng ngày, họ còn được chia hoa hồng theo số lượng sản phẩm làm ra, làm nhiều thì hưởng nhiều, hoa hồng cũng được chia cấp bậc, dựa trên tỷ lệ hàng phải làm lại, tỷ lệ làm lại càng thấp thì hoa hồng càng cao.

Đơn hàng trước họ chỉ làm vài ngày mà số tiền nhận được còn nhiều hơn cả một tháng làm việc bận rộn trước đây của họ, kiếm được tiền thì ăn Tết gì nữa, Tết là ngày tiêu tiền mà, chỉ có trẻ con không phải lo lắng gì mới thích Tết thôi.

Thẩm Vân Thư thanh toán tiền công cho họ của đơn hàng trước, còn tặng thêm cho mỗi người một bao lì xì, coi như là quà mừng năm mới.

Mấy bà thím đếm xong tiền công của mình, lại lén lút nhìn số tiền trong bao lì xì, mỗi người đều cười không ngớt, cho tiền vào túi, vỗ vỗ tay lên đó, sợ làm mất.

Nhìn thấy họ cười, Thẩm Vân Thư cũng vui lây, họ kiếm được tiền, nghĩa là những người làm chủ như cô cũng kiếm được tiền, mọi người đều kiếm được tiền, thì xưởng mới ngày càng phát triển tốt hơn.

Ra khỏi xưởng trời đã hơi tối, trước khi ra ngoài cô đã hầm sườn, bà cụ sẽ giúp cô trông nồi, thức ăn cô cũng đã chuẩn bị trước, về nhà chỉ cần cho vào xào là có thể dọn lên bàn, lúc cô ra ngoài thì bà cô vẫn chưa đi, cô thấy ý bà ta là tối nay sẽ ở lại đây.

Trên đường về, Thẩm Vân Thư đi ngang qua tiệm Tô Ký, mua một con gà quay, hôm qua cô nghe Nhã Lâm nói cô nàng thích hương vị ở đây, cô còn mua thêm mấy món ăn mặn mà Cố Tùng Hàn thích.

Quán hạt dẻ đường mà bà cụ thích hôm nay không bán hàng, Thẩm Vân Thư đi đến một quán khác ở phía trước, cân một ít. Quán đó còn bán cả kẹo hồ lô, Thẩm Vân Thư lại nhờ ông chủ lấy cho cô hai xiên kẹo hồ lô, một cho Nhã Lâm, một cho Tiểu Thạch Đầu kia.

Thẩm Vân Thư đóng gói tất cả mọi thứ xong, đặt vào giỏ xe, quay người lại thấy người phía sau, cô chỉ nhíu mày một cái, sau đó cô đẩy xe đi vòng qua anh ta. Anh ta trong mắt cô bây giờ giống như một luồng không khí hôi hám, nên sự xuất hiện của anh ta cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng của cô.

Sắc mặt của Chu Thời Lễ tái đi, tiến lên một bước chặn đường cô, anh ta thà rằng cô nhìn anh ta với vẻ căm ghét, còn hơn là cô coi anh ta như trong suốt, căm ghét cũng là một loại tình cảm, ít nhất cũng chứng tỏ anh ta từng xuất hiện trong cuộc sống của cô, bây giờ vẻ mặt của cô giống như đã xóa sạch tất cả quá khứ của họ.

Thẩm Vân Thư lạnh lùng nhìn anh ta.

Chu Thời Lễ liếc nhìn giỏ xe của cô, nụ cười gượng trên mặt mang theo vẻ châm chọc, muốn khơi dậy cảm xúc của cô, “Đây là được làm vợ của ông chủ Phùng, đến tiêu tiền cũng vung tay quá trán rồi à? Trước đây mua một cái đùi gà còn phải lưỡng lự, bây giờ tôi thấy cô mua suốt dọc đường, ông chủ Phùng này một tháng cho cô bao nhiêu tiền sinh hoạt phí?”

Thẩm Vân Thư lười biếng đến mức không muốn trả lời anh ta, cô dùng bánh xe cán qua chân anh ta, tiếp tục đi thẳng.

Chu Thời Lễ không kìm nén được sự bực bội trong lòng nữa, anh ta nắm lấy cánh tay cô, nói nhanh lại thấp giọng, “Cô có thể cho rằng tôi là súc sinh không bằng lợn chó, nhưng một ngày nào đó nếu ông chủ Phùng của cô tán gia bại sản, lại còn nợ nần một đống, trở thành chuột chạy ngoài đường ai cũng ghét, cô có còn sẵn lòng đi theo anh ta như bây giờ hay không?”

Thẩm Vân Thư nghe ra điều không ổn trong lời nói của anh ta, quên cả việc bảo anh ta buông tay, chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta mà hỏi, “Anh có ý gì?”

Cuối cùng Chu Thời Lễ cũng ép được cô mở miệng, anh ta lại trở nên tự tin, mỉm cười, “Vân Thư, chúng ta đều từ nghèo khổ mà đi lên, đã quen với cuộc sống tốt đẹp rồi, sẽ không muốn quay lại những ngày nghèo khổ đó nữa đâu. Không lâu nữa, em sẽ hiểu, em và anh mới là người cùng một loại. Vì vậy, lựa chọn cuối cùng mà em đưa ra cũng sẽ giống nhau thôi, nếu em không tin, chúng ta cứ chờ xem. Anh sẽ đợi em đến tìm anh, có lẽ nể mặt em, anh sẽ cân nhắc cho anh ta một con đường sống.”

Thẩm Vân Thư tức đến mức muốn nhổ nước bọt vào mặt anh ta, ai mà là người giống anh ta chứ, anh ta đi ở rể đến nỗi đầu óc bị đần rồi hả?

Trời đã chạng vạng, hai người lại đứng gần nhau, ánh mắt của người đi đường qua lại thỉnh thoảng lại liếc nhìn.

“Cô út!” Tiểu Tri Ngôn bám vào cửa sổ xe, lớn tiếng gọi Thẩm Vân Thư.

Thẩm Vân Thư nghe tiếng mà nhìn sang.

Phùng Viễn Sơn mở cửa bước xuống từ chiếc xe vừa dừng lại, vẻ mặt anh bình tĩnh, ánh mắt rơi vào bàn tay của Chu Thời Lễ đang nắm lấy tay Thẩm Vân Thư, sắc lạnh như dao.

Một cậu bé từ tiệm tạp hóa bên cạnh vừa mua một chai giấm ra, nhưng vì chạy quá nhanh, không cầm chắc chai, “choang” một tiếng, chai giấm vỡ tan tành.

Nửa con phố trong gió lạnh lan tỏa mùi chua chát.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »