Tương Khắc

Lượt đọc: 15355 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 137

❊ ❊ ❊

Cố Lan Anh đứng trước cửa sổ nhìn những người trong sân, thầm chửi một tiếng “con hồ ly tinh lẳng lơ.”

Thẩm Vân Thư và Cố Tùng Hàn đợi bà cụ đi chợ về mới khởi hành đi về nhà ngoại Lâm Hạnh Chi, xe còn chưa chạy vào thị trấn của bọn họ, Thẩm Vân Thư đã thấy Lâm Hạnh Chi ở ven đường, đi cùng với chị ta là một người đàn ông, vóc người không cao, trắng trẻo, đeo kính gọng kim loại, Lâm Hạnh Chi khoác tay anh ta, nhìn là biết hai người có quan hệ không bình thường.

Lâm Hạnh Chi thoáng thấy Thẩm Vân Thư bước xuống xe, có chút hoảng loạn. Ngược lại, người đàn ông đó rất bình tĩnh, sau khi đánh giá Thẩm Vân Thư, còn mỉm cười với cô, ánh mắt nhìn cô như thể đã quen biết từ trước.

Cảm giác đầu tiên của Thẩm Vân Thư về anh ta không được tốt, trông có vẻ hiền lành vô hại, nhưng đôi mắt sau cặp kính lại toát lên vẻ tinh ranh khó che giấu.

Cố Tùng Hàn tìm một quán trà gần đó, rồi gọi một phòng riêng, người đàn ông đeo kính cũng muốn đi theo Lâm Hạnh Chi vào, Cố Tùng Hàn trực tiếp đưa tay chặn anh ta lại, cười nói, “Chị tôi và chị dâu của chị ấy đã lâu không gặp rồi, cứ để hai chị ấy nói chuyện riêng tư, tâm tình với nhau, chúng ta đừng xen vào, ra ngoài hút điếu thuốc đi?”

Lời nói của anh ta lịch sự, nhưng cánh tay thì không hề lịch sự chút nào, Cố Tùng Hàn chỉ riêng về chiều cao đã vượt trội hơn hẳn, người đàn ông đeo kính cũng biết thời thế, không cố vào nữa, đi theo Cố Tùng Hàn ra khỏi quán trà.

Thẩm Vân Thư cũng không nhìn Lâm Hạnh Chi, tự mình kéo ghế ra ngồi xuống.

Lâm Hạnh Chi hơi lúng túng liếc nhìn Thẩm Vân Thư, nhưng rất nhanh lại thẳng lưng, đặt chiếc túi lên bàn, thương hiệu của túi hướng thẳng về phía Thẩm Vân Thư, chị ta kéo ghế ngồi đối diện Thẩm Vân Thư, bắt chéo chân, đi giày cao gót, rồi mở lời trước, “Vân Thư này, em nói em xem, kết hôn chuyện lớn thế mà cũng không nói với chị một tiếng, nếu chị mà biết, kiểu gì cũng phải về chúc mừng em một tiếng.”

Thẩm Vân Thư mỉm cười, “Tôi cũng muốn nói với chị một tiếng, nhưng tôi cũng phải có cách thức liên lạc của chị đã chứ.”

Trong mắt Lâm Hạnh Chi hiện lên vẻ tủi thân muốn khóc, “Em là đang trách chị đúng không, trách chị bao năm nay không liên lạc với em, chị biết em hận chị, Vân Thư à.”

Thẩm Vân Thư ngắt lời chị ta, “Chị về từ bao giờ?”

Tâm trạng bị gián đoạn, Lâm Hạnh Chi cũng khó mà nặn ra nước mắt nữa, chị ta lấy khăn tay ra giả vờ lau nước mắt, “Chị mới về nhà sáng hôm qua thôi, buổi chiều chị đã đến nhà máy cơ khí rồi, ai ngờ bác gái Hoàng nói em đã kết hôn và chuyển đi rồi.”

Vừa nói, chị ta lại nhích người về phía trước, “Em cũng giỏi thật đấy, sao lại tìm được Phùng Viễn Sơn vậy, em đã gặp bố của anh ta chưa?”

Thẩm Vân Thư như cười như không nhìn chị ta.

Lâm Hạnh Chi bị nhìn đến chột dạ, chị ta ngồi thẳng dậy, cầm ấm trà rót một cốc trà, đặt bên tay Thẩm Vân Thư, “Chị chỉ là quan tâm em thôi mà, dù sao chị cũng từng là chị dâu của em hai năm, bố mẹ em không còn, anh trai em cũng không còn nữa. Bây giờ chị coi như là nửa nhà mẹ đẻ của em, chị phải thay anh trai em chăm sóc em một chút, nếu không ở trên trời anh ấy sao mà yên lòng được, em nói có đúng không?”

Thẩm Vân Thư lại đẩy cốc trà đó về phía Lâm Hạnh Chi, “Vậy thì cốc trà này coi như là cảm ơn chị Hạnh Chi đã quan tâm đến tôi bấy lâu nay nhé.”

Lâm Hạnh Chi nghẹn họng, chị ta thầm nghĩ, mấy năm không gặp, con bé này lại càng trở nên trầm ổn hơn, trước đây chị ta đã cảm thấy con bé này còn nhỏ tuổi mà đã biết trải qua mọi chuyện, bây giờ trên người cô dường như lại có thêm một khí chất không hề lộ ra ngoài, cũng không biết là do ai mà có được.

Chị ta cầm cốc trà lên, uống một hơi cạn sạch, lấy khăn tay chấm môi, rồi lại cười nói, “Chị cũng chỉ nói bừa thôi, chị từ trước đã biết Vân Thư em là một người có bản lĩnh, cần gì chị phải chăm sóc chứ. Chị nghe nói bây giờ em đã mua đứt căn nhà ở nhà máy cơ khí rồi, còn tự mở nhà máy trang phục, nhìn khắp mấy thị trấn xung quanh đây, cũng không tìm được cô gái nào giỏi giang hơn em.”

Thẩm Vân Thư đáp không lạnh không nhạt đáp lời, “Chị Hạnh Chi quá đề cao tôi rồi, căn nhà ở nhà máy cơ khí là tôi phải vay mượn khắp nơi mới đủ tiền trả hết. Mua căn nhà đó cũng không vì gì khác, chỉ là để giữ lại một kỷ niệm, anh trai tôi đã sống ở đó, tôi vừa vào căn nhà đó lại luôn cảm thấy vẫn có hình bóng của anh trai tôi, thế nên dù phải đập nồi bán sắt cũng phải mua nó bằng được.”

Mặt Lâm Hạnh Chi đột nhiên trắng bệch, nuốt lại lời định nói là muốn mượn căn nhà đó ở một thời gian.

Thẩm Vân Thư nhìn chị ta, lại nói tiếp, “Nhà máy trang phục là tôi mở chung với người khác, tiền vốn cũng là tôi mượn của chị Thanh Huỳnh, có mở được hay không thì còn chưa chắc, nhỡ đâu chưa làm được mấy ngày đã dẹp tiệm lại còn nợ một đống tiền thì sao.”

Lâm Hạnh Chi không tin, “Em cần gì phải mượn tiền người khác, Phùng Viễn Sơn không có tiền sao? Cái nhà máy lớn như vậy đã xây xong rồi, chẳng phải ở phía đông sông thị trấn các em đấy sao? Chị đã đi xem rồi.”

Thẩm Vân Thư nghe ra được ý tứ từ câu nói cuối cùng của chị ta, cô đáp lại, “Làm gì có tiền, tiền của anh ấy đều là đi vay ngân hàng, cái đó phải trả lãi theo ngày đấy.”

Lâm Hạnh Chi cười, “Vân Thư à, em đừng hù chị là không hiểu mấy chuyện này nhé, ngân hàng cho anh ấy vay tiền cũng phải có tài sản thế chấp chứ, chị đã đi dò hỏi hết rồi, danh hiệu ông chủ Phùng không phải là gọi suông đâu.”

Thẩm Vân Thư từ tốn đáp lại, “Chị Hạnh Chi mới về từ hôm qua, mà đã vừa đi xem nhà máy ở phía đông con sông, lại vừa đi hỏi thăm danh hiệu ông chủ Phùng rồi, chị không sợ mệt à.”

Nụ cười của Lâm Hạnh Chi lại cứng đờ trên khóe môi.

Thẩm Vân Thư khẽ gõ lên mặt bàn, “Vậy nên, chị dò hỏi những chuyện này để làm gì?”

Lâm Hạnh Chi suýt nữa thì bị cô móm lời nói ra hết, chị ta lại rót cho mình một cốc trà, uống một ngụm, lấy lại bình tĩnh, “Chị dò hỏi mấy chuyện này thì làm gì chứ? Chị chỉ muốn biết mấy năm nay em sống có tốt không, chị còn chưa nói với em, chị cũng sắp kết hôn rồi, định vào đầu xuân năm sau.”

Thẩm Vân Thư không bất ngờ, cũng không hỏi thêm gì, chỉ nhàn nhạt nói một tiếng “Chúc mừng.”

Lâm Hạnh Chi thấy cô không mềm không cứng, khẽ cắn môi, thử đưa ra con bài của chị ta, “Vân Thư, chị biết mấy năm nay em nuôi Tri Ngôn không dễ dàng, trước đây chị không có cách nào, nhưng bây giờ hoàn cảnh của chị khác rồi, chị có thể cho nó một môi trường sống ổn định. Chị lại là mẹ ruột của nó, nó lớn lên bên cạnh chị mới là tốt cho nó nhất, như vậy em ở bên nhà chồng cũng dễ dàng hơn, em hiểu ý chị không?”

Thẩm Vân Thư nhìn đồng hồ treo trên tường, “Chị Hạnh Chi, chúng ta vào phòng riêng này đã được mười phút rồi, đây là lần đầu tiên chị nhắc đến Tiểu Tri Ngôn. Nếu chị thật sự muốn đón Tiểu Tri Ngôn về, không phải là vừa vào đã đi hỏi thăm hoàn cảnh của tôi và gia đình chồng tôi, tôi không muốn lòng vòng với chị nữa. Gần cuối năm, mọi người đều rất bận, chị cứ nói thẳng ra chị muốn làm gì đi.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »