Tương Khắc

Lượt đọc: 15351 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 156

❊ ❊ ❊

Có người do dự muốn hỏi chuyện của ông chủ Phùng, nhưng nhìn thấy đôi mắt cười tươi của Thẩm Vân Thư, cuối cùng cũng không hỏi ra, chỉ hỏi cô đang muốn đi đâu.

Thẩm Vân Thư trả lời: “Anh Viễn Sơn gọi điện về nói buổi tối muốn ăn chả sen chiên, tôi ra ngoài mua ít củ sen, nhưng tìm mấy chỗ rồi mà không thấy bán.”

Những người xung quanh nhìn nhau, nghe câu nói này đều hiểu ra một vài điều, nếu ông chủ Phùng không có chuyện gì, trong lòng họ cũng rất vui, nhà máy của ông chủ Phùng liên quan đến sự phát triển của thị trấn sau này, rất nhiều người trong số họ còn dự định sau Tết sẽ đi làm công cho ông chủ Phùng.

Một người hô lớn: “Vân Thư, ở quầy rau bên cạnh quán gà nướng có bán đấy, cô qua đó xem thử.”

Thẩm Vân Thư cười “à” một tiếng, cảm ơn người đó, rồi nhìn sang Lưu Thịnh Cường, mặt vẫn tươi cười: “Chú Râu này, vì bố vợ của em trai vợ của chú có mối quan hệ ở thành phố, nên chuyện của con rể chú chắc không cần anh Viễn Sơn giúp đỡ nữa. Lát nữa anh Viễn Sơn về, cháu sẽ nói với anh ấy, sắp Tết rồi, anh ấy cũng bận rộn không xuể, bớt được việc nào thì rảnh việc đó.”

Lưu Râu nhất thời sửng sốt, ông ta không hề biết con rể mình có chuyện gì tìm đến Phùng Viễn Sơn, nhà vợ ông ta làm gì có ai có quan hệ ở thành phố, chỉ là ông ta nói bừa để chém gió mà thôi, mọi người nhìn thấy vẻ mặt đó của Lưu Râu thì biết ngay lời thề thốt vừa nãy của ông ta có rất nhiều phần không đúng sự thật.

Thẩm Vân Thư không đợi Lưu Râu nói gì thêm, chào tạm biệt những người khác, rồi đạp xe đi về phía quán gà nướng, tầm mắt cô lướt qua Chu Thời Lễ không biết từ lúc nào đã đứng bên đường, nhưng không hề dừng lại.

Tuyết tan tạo thành những vũng bùn trên đường đất, bánh xe đạp lún thẳng vào vũng bùn, những vệt bùn văng lên dính đầy quần của Chu Thời Lễ, Thẩm Vân Thư không quay đầu lại mà đạp xe đi xa.

Cô đi mua củ sen, rồi đến cửa hàng tạp hóa mua hạt dưa và kẹo, cô còn chạy đến siêu thị ở phía đông thị trấn mua mấy đôi tất đỏ cho mỗi người trong nhà, cô đi gần nửa thị trấn rồi mới trở về nhà, đạp xe đến chỗ không có người, nụ cười trên mặt mới nhạt đi đôi chút.

Anh nói có thể về ăn bữa cơm tất niên tối nay, vậy thì chắc chắn anh sẽ về, anh sẽ không lừa cô về những chuyện như thế này, những gì cô có thể làm không nhiều, sáng sớm bà cụ Cố đã ra ngoài đi dạo một vòng, cô lại đi dạo một vòng như thế này, bây giờ ít nhất cũng có thể xoa dịu phần lớn những lời đồn thổi linh tinh.

Thẩm Vân Thư còn chưa đạp xe vào hẻm thì thấy Tiểu Ngũ lái xe từ trong hẻm ra, nhìn thấy cô, cậu ta vội vàng phanh gấp.

Kính cửa sổ ghế sau hạ xuống, Phùng Nhã Lâm thò đầu ra, vẻ mặt có chút lo lắng: “Chị dâu, em phải đi đây.”

Thẩm Vân Thư xuống xe đạp: “Không ăn cơm trưa rồi hãy đi?”

Phùng Nhã Lâm lắc đầu: “Không được ạ, đợi hai ngày nữa em lại đến. Chị dâu, thịt sườn heo khô của chị phải giữ lại cho em nhé, lần sau em đến còn muốn ăn nữa.”

Thẩm Vân Thư cười nói được, rồi dặn Tiểu Ngũ ở trên đường lái xe chậm một chút.

Tiểu Ngũ ngoài miệng thì nói được, nhưng suốt đường đi bị Phùng Nhã Lâm giục nên không thể đi chậm được, Phùng Nhã Lâm vội vã về nhà để tính sổ với bố mình, trên đời này có ông bố nào như vậy không, lại tìm người để cản trở con trai ruột của mình.

Ông ấy thực sự không hiểu con trai mình chút nào, anh trai của cô nàng là loại người sẽ chịu khuất phục hay sao? Cô nàng thấy ông ấy là người “sẹo lành quên đau”, cây gậy năm xưa ông ấy đánh khiến anh trai mười mấy năm không nói chuyện tử tế với ông ấy, bây giờ mới được hai năm, ông ấy lại giở trò cũ, con trai lớn rồi không thể dùng gậy đánh được nữa, thì bắt đầu dùng quyền lực để chèn ép, ông ấy cũng được lắm.

Dù sao, giữa anh trai và bố mình, Phùng Nhã Lâm vô điều kiện đứng về phía anh trai, nếu không có anh trai, năm cô nàng bảy tuổi đã không biết bị bọn buôn người bắt cóc đi đâu rồi, anh trai không chỉ là anh trai, mà còn từng cứu cô nàng một mạng, mặc dù mẹ luôn tự động lờ đi chuyện này, nhưng cô nàng sẽ không quên.

Tiểu Ngũ lái xe đi, Lâm Hạnh Chi và Phương Hạn nấp sau bức tường thấp mới hơi đứng thẳng người lên.

Lâm Hạnh Chi bày ra vẻ mặt khóc lóc, luôn muốn bỏ cuộc: “Anh Hạn, hay là chúng ta đi thôi, anh không nghe họ nói à, nhà máy của Phùng Viễn Sơn sắp phá sản rồi, anh ta chắc chắn không thể lấy ra mười vạn tệ được đâu.”

Phương Hạn mắng thầm chị ta là một kẻ hèn nhát, rồi nói: “Họ thì biết cái quái gì, anh đã điều tra Phùng Viễn Sơn không phải ngày một ngày hai, anh ta không phải là người dễ dàng sụp đổ như vậy. Chuyện nhỏ như thế này mà muốn giữ chân anh ta, em cũng quá coi thường anh ta rồi, anh ta không những không sụp đổ, mà còn ngày càng phát đạt hơn, mười vạn tệ còn là rẻ cho anh ta rồi đấy, lúc trước đáng lẽ em phải đòi năm mươi vạn mới phải.”

Sắc mặt anh ta dịu lại, dùng hai tay nắm vai Lâm Hạnh Chi, dùng giọng điệu dịu dàng nhất có thể, muốn dùng tình cảm để đả động chị ta: “Bảo bối, em nghe này, đây là cơ hội duy nhất của chúng ta. Bây giờ nhà họ không có người đàn ông nào ở nhà cả, chỉ có một bà lão và Thẩm Vân Thư kia, em ra giữ chân hai người họ, anh sẽ vào cướp con trai của em ra, đó là con trai ruột của em đấy, em không muốn gặp nó xem nó trông như thế nào hay sao?”

Lâm Hạnh Chi nghe anh ta nói vậy thì liên tục lắc đầu, chị ta không muốn gặp con trai chút nào, đôi mắt của thằng bé giống hệt Thẩm Vân Xuyên, với bộ dạng hiện tại của chị ta, chị ta không có cách nào đối mặt với Thẩm Vân Xuyên được.

Phương Hạn lại thầm mắng một tiếng trong lòng, giọng nói càng dịu dàng hơn: “Vậy bảo bối hãy nghĩ về cuộc sống sau này của chúng ta đi, dùng con trai của em để đổi lấy số tiền này, chúng ta sẽ lập tức bay đến nước Anh ngay, mẹ nuôi của anh đã tìm nhà cho chúng ta rồi, chỉ đợi chúng ta qua đấy thôi, chẳng phải em nói em nằm mơ cũng mong muốn được đến nước Anh xem một lần hay sao?”

Lâm Hạnh Chi bị lời nói của Phương Hạn dỗ dành, tinh thần ổn định hơn một chút. Phương Hạn nhận ra chị ta đã động lòng, lại nắm tay chị ta đưa lên môi giả vờ dịu dàng hôn một cái.

Nếu không phải bây giờ vì chị ta vẫn còn giá trị lợi dụng, Phương Hạn sẽ chẳng thèm giả vờ với chị ta nữa, chờ khi tiền tới tay, anh ta sẽ lập tức đá con đàn bà ngu ngốc này đi, mười vạn tệ, một mình anh ta còn không đủ tiêu, làm sao có thể mang theo cô ta được, muốn đến nước Anh ư, chị ta nằm mơ còn nhanh hơn đấy.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »