Tương Khắc

Lượt đọc: 15339 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 154

❊ ❊ ❊

Một bên là bà vợ Quốc Cường và Trần Mỹ Na cào cấu nhau, bên kia là Vương Quốc Cường và Trương Minh Đạt vật lộn với nhau.

Ai lên can ngăn thì họ lại đánh cả người can, những người khác cũng chẳng thèm quan tâm nữa, cứ để họ đánh nhau đi, cuối cùng phải kinh động đến đồn công an, cả bốn người đều bị dẫn lên xe đưa về đồn.

Phương Thanh Huỳnh gọi điện thoại cho Thẩm Vân Thư nói rằng, có lẽ họ sẽ phải đón năm mới ở đồn công an.

Thẩm Vân Thư không muốn Tiểu Tri Ngôn nhìn thấy những cảnh đó, nên khi mấy người kia giằng co nhau, cô đã đưa Tiểu Tri Ngôn đi đường vòng về nhà, nếu không phải có chị Thanh Huỳnh gọi điện, cô cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì.

Sau khi nói chuyện với Phương Thanh Huỳnh xong, Thẩm Vân Thư liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã gần ba giờ chiều.

Sau bữa trưa, cô định dỗ Tiểu Tri Ngôn ngủ trưa một lát, ai ngờ lại dỗ cả mình ngủ luôn, nếu không phải chị Thanh Huỳnh gọi điện, có lẽ cô đã ngủ thẳng một mạch đến tối.

Tiểu Tri Ngôn ôm con gấu nhỏ ngủ ngon lành, cô kéo chiếc chăn mỏng đắp lên người cậu nhóc, rồi lại nằm xuống ghế sofa, giấc ngủ này khiến cả người cô mềm nhũn, rất thoải mái, cô có hơi lười biếng, nghĩ bụng nằm thêm năm phút nữa rồi mới dậy.

Ở cửa truyền đến tiếng động, Thẩm Vân Thư mở mắt, chỉ cần nghe tiếng bước chân là cô biết người vào là anh.

Hai người nhìn nhau, trong mắt Thẩm Vân Thư bất giác cong lên một ý cười, Phùng Viễn Sơn đi đến, khụy gối ngồi xổm trước ghế sofa, cúi người chạm vào môi cô, khẽ hỏi: “Sao lại ngủ ở đây?”

Thẩm Vân Thư khẽ đáp: “Tiểu Tri Ngôn thích ngủ ở đây.” Cô nghiêng người, đối diện với anh: “Sao anh lại về giờ này? Mọi việc xong rồi à?”

Sáng nay khi đi, anh nói hôm nay phải khuya lắm mới có thể trở về.

Phùng Viễn Sơn lại hôn lên khóe mắt cô, lấp lửng nói: “Anh về thăm em một chút, rồi phải đi ngay.”

Thẩm Vân Thư nhìn vẻ mặt anh, nhận ra có điều gì đó không ổn, cô ngồi thẳng dậy: “Sao thế, có chuyện gì hả?”

Phùng Viễn Sơn vuốt tóc cô, trấn an: “Không có chuyện gì cả, anh phải đến huyện để họp, có lẽ tối nay không về được.”

Thẩm Vân Thư nhớ lại lời nói của Cố Tùng Hàn tối qua, cô mơ hồ cảm thấy cuộc họp này không bình thường, có lẽ họp chỉ là cái cớ, sự thật là anh phải đến để hợp tác điều tra.

Cô lại nằm xuống ghế sofa, giả vờ như không có chuyện gì, hỏi: “Ngày mai có về được không?”

Phùng Viễn Sơn cong môi cười: “Được chứ, bữa cơm đoàn viên đêm giao thừa đầu tiên của chúng ta, anh không nỡ không về.”

Thẩm Vân Thư nắm lấy cổ tay anh: “Anh không được lừa em đấy.”

Phùng Viễn Sơn nói: “Anh đã lừa em bao giờ chưa?”

Thẩm Vân Thư liếc anh một cái, ý bảo anh tự nghĩ xem, anh lừa cô còn ít hay sao.

Phùng Viễn Sơn cười, hôn cô rồi nói: “Bên Quảng Châu đã điều tra được một số tin tức, muộn nhất là ngày mai sẽ có toàn bộ thông tin về tên luật sư họ Phương kia.”

Thẩm Vân Thư cụp mắt “ừm” một tiếng, cô vuốt vuốt ngón tay anh, hàng mi khẽ rung rinh để lộ sự bất an trong lòng, bây giờ cô không lo lắng về tên luật sư họ Phương kia nữa, cô đang lo cho anh.

Phùng Viễn Sơn cúi người, ôm cô vào lòng, cùng cô bốn mắt đối diện: “Anh nói sẽ về thì nhất định sẽ về, mặc kệ Phùng Kính Phong bên kia có gọi điện đến nói gì, em cũng không cần để ý, cứ trực tiếp cúp máy là được.”

Thẩm Vân Thư nghe ra điều gì đó, nhìn anh.

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn trở nên lạnh lẽo: “Đây là thủ đoạn quen thuộc của ông ta, chẳng qua là muốn nhân cơ hội này ép anh chịu thua đi cầu xin ông ta mà thôi.”

Hồi nhỏ dùng nắm đấm để ép anh khuất phục, bây giờ lại muốn dùng quyền thế của mình, đây chính là người bố ruột của anh đấy.

Thẩm Vân Thư nhìn anh, lòng bỗng thấy đau nhói, cô vòng tay qua vai anh, ôm chặt, giọng nói mềm mại: “Anh muốn ăn món gì, tối mai em sẽ nấu cho anh ăn.”

Ánh mắt lạnh lùng của Phùng Viễn Sơn dịu đi đôi chút, anh ghé sát tai cô, giọng nói đầy nghiêm túc: “Nếu thực sự muốn an ủi anh, hãy nhớ lại lời anh nói tối qua.”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ lên, cô cắn nhẹ vào tai anh, đã lúc nào rồi mà anh còn nhớ những chuyện đó.

Bên cạnh, Tiểu Tri Ngôn khẽ lẩm bẩm và rên rỉ, trông có vẻ sắp tỉnh giấc, Thẩm Vân Thư muốn đẩy anh ra thì đã không kịp, trong lúc hoảng loạn, cô chỉ có thể nhắm mắt giả vờ ngủ.

Tiểu Tri Ngôn lơ mơ mở mắt, nhìn thấy dượng út đang cúi gần mặt cô út, cậu nhóc dụi dụi mắt, khẽ hỏi: “Dượng út, dượng đang lén hôn cô út phải không ạ?”

Phùng Viễn Sơn bị một đôi mắt ngây thơ đơn thuần nhìn chằm chằm, anh vẫn bình thản đứng thẳng dậy một chút, “Ừm” một tiếng, không có ý phủ nhận.

Lông mi đang nhắm chặt của Thẩm Vân Thư khẽ run lên hai cái.

Tiểu Tri Ngôn nghe dượng út nói vậy thì tỉnh táo hẳn, cậu nhóc ôm con gấu nhỏ ngồi dậy, đưa tay ra đòi dượng út bế.

Phùng Viễn Sơn bế cậu nhóc lên, xoa xoa lọn tóc xoăn rối bù của cậu nhóc, Tiểu Tri Ngôn dựa vào lòng dượng út, hỏi câu hỏi đã kìm nén trong lòng cả ngày: “Dượng út, có một từ, chỉ việc thích ai đó ngay từ lần đầu gặp là gì nhỉ?”

Lông mi Thẩm Vân Thư lại run lên hai cái nữa.

Phùng Viễn Sơn liếc nhìn cô một cái, rồi trả lời câu hỏi của Tiểu Tri Ngôn: “Vừa gặp đã xiêu lòng?”

Tiểu Tri Ngôn nghe được bốn từ đó, lập tức vỡ lẽ: “Vậy, ngay từ cái nhìn đầu tiên, dượng út đã trao cả trái tim cho cô út rồi ạ?”

Không khí ấm áp bỗng chốc tĩnh lặng. Phùng Viễn Sơn cũng không ngờ thằng bé này lại có thể nói trắng ra như vậy.

Tiểu Tri Ngôn nhìn thấy tai của dượng út hơi đỏ lên, ngạc nhiên mở to mắt, giọng nói cũng lớn hơn một chút: “Dượng út, dượng đang thẹn thùng đấy ạ?”

Phùng Viễn Sơn véo nhẹ vào mũi cậu nhóc, đúng là một tiểu quỷ tinh ranh, không biết hồi nhỏ cô út của thằng bé có tinh nghịch như vậy không.

Tiểu Tri Ngôn biết mình đoán đúng rồi, hóa ra dượng út cũng biết thẹn thùng.

Cậu nhóc vòng tay ôm cổ dượng út lay lay, nói nhỏ: “Dượng út không cần thẹn thùng, cô út dạy cháu là người khác đối tốt với mình, mình phải đối tốt lại với họ hơn nữa. Thế nên dượng út trao cả trái tim cho cô, cô cũng sẽ trao cả trái tim cho dượng thôi.”

Nói xong, sợ dượng út không tin, cậu nhóc lại cường điêu một lần nữa: “Cả trái tim của cô đều là của dượng út hết.”

Người đang giả vờ ngủ trên ghế sofa mặt đỏ bừng, lông mi run rẩy càng lúc càng nhanh hơn.

Tiểu Tri Ngôn nói xong, trượt từ trên đầu gối dượng út xuống, cậu nhóc bị mắc tè nên tỉnh giấc, giờ thì không nhịn được nữa rồi, vội vàng xỏ dép, rồi lại sợ làm ồn đánh thức cô út, nên rón rén chạy vào nhà vệ sinh.

Phùng Viễn Sơn cúi người, thổi nhẹ vào hàng mi dài đang run rẩy như cánh chim kia.

Thẩm Vân Thư không chịu nổi cảm giác nhột, cô mở mắt ra, ánh mắt vô định một lúc, cuối cùng lại dừng lại trên đôi con ngươi đen kịt của anh.

Phùng Viễn Sơn dùng ngón tay vuốt tóc cô: “Trái tim em đã thuộc về anh ư?”

Thẩm Vân Thư khẽ thở: “Em vẫn muốn giữ lại cho riêng mình.”

Phùng Viễn Sơn nhìn vào mắt cô: “Giữ lại cho riêng em làm gì?”

Thẩm Vân Thư cắn môi im lặng một lát, rồi nhổm người lên, ghé sát tai anh: “Để… đợi tối mai anh về, anh tự viết tên anh lên đó.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »