Tương Khắc

Lượt đọc: 15270 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 188
ngoại truyện 13

❊ ❊ ❊

Phùng Viễn Sơn siết chặt eo cô, gân xanh trên cánh tay nổi lên, anh biết cô đang nghĩ gì, nên dĩ nhiên không thể kể cho cô nghe quá trình tâm lý phức tạp của anh lúc nãy, để tránh cho cô nghĩ anh nhỏ nhen, anh chỉ khàn giọng nói, “Biết thích người khác không phải là chuyện xấu. Huống hồ, em gái chúng ta mắt nhìn luôn tốt, con bé thích ắt có lý do của mình.”

Nhưng cuối cùng, anh cũng không kìm nén được sự bực bội, “Chung Lộ bao giờ thì đi?”

Thẩm Vân Thư trả lời, “Tuần sau.”

Phùng Viễn Sơn thở phào nhẹ nhõm, cắn lấy môi cô, mơn trớn đầu lưỡi cô.

Thẩm Vân Thư tranh thủ lúc thở dốc nói thêm, “Em đã nói với cậu ta rồi, kỳ nghỉ đông cậu ta cũng sẽ quay lại.”

Phùng Viễn Sơn đột ngột dừng lại, đôi mắt mướt mồ hôi trở nên đen và sâu thẳm.

Thẩm Vân Thư bị bỏ lửng, tủi thân nhìn anh, thút thít muốn khóc.

Phùng Viễn Sơn không ăn những chiêu trò đó của cô, anh đẩy cô vào tường, “Em cũng thích cậu ta.”

Không phải câu hỏi, mà là giọng điệu khẳng định, cô đối xử với Chung Lộ rất khác biệt, đây mới là nguyên nhân gốc rễ khiến anh thấy Chung Lộ chướng mắt.

Sự khó chịu trong người Thẩm Vân Thư ngày càng chồng chất, cô véo tai anh bực bội lẩm bẩm, “Anh suốt ngày nghĩ gì trong đầu thế? Em xem trọng cậu ta là vì nhìn thấy cậu ta giống như nhìn thấy em ngày xưa, không cha không mẹ, cùng em trai sống nương tựa vào nhau, cho nên em nghĩ nếu có thể thì giúp cậu ta một chút.”

Phùng Viễn Sơn nhìn cô một lúc lâu, cúi xuống hôn lên đôi môi sưng đỏ của cô.

Thẩm Vân Thư vòng tay ôm lấy vai anh, thì thầm bên tai anh, “Em không thích em trai, em chỉ thích anh trai thôi.”

Phùng Viễn Sơn bị hơi thở của cô lất phất bên tai khiến hầu kết Phùng Viễn Sơn cuộn lại, ý cười ẩn sâu trong đáy mắt anh không rõ rệt, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ h*n l*n ch*p m** cô, hôn lên khóe môi cô, rồi hôn lên vành tai của cô.

Thẩm Vân Thư bị những cử chỉ mơn trớn, có cũng như không của anh làm cho càng khó chịu, c cắn vào tai anh và nũng nịu gọi, “Anh Viễn Sơn.”

Không khí căng thẳng trong nháy mắt bị xé toạc ra, Phùng Viễn Sơn với đôi mắt sâu hun hút, không cho cô bất kỳ thời gian đệm nào nữa, anh bắt đầu nâng cô lên rồi lại hạ xuống một cách mạnh mẽ.

Ánh đèn chao đảo lọt vào đôi mắt ướt đẫm nước mắt của Thẩm Vân Thư, trong tiếng thở dốc đến gần chết, cô tuyệt vọng nghĩ, anh đã ba mươi tuổi rồi, tại sao thể lực lại không có dấu hiệu suy giảm chút nào? Máy móc còn có lúc hỏng hóc, còn anh lúc nào cũng sung mãn, rõ ràng anh và cô ăn cùng một loại cơm mà.

Đợi anh bế cô ra khỏi phòng tắm và đặt lên giường, Thẩm Vân Thư lún sâu vào chiếc chăn mềm mại, cố gắng mở mắt ra, cô nhìn đồng hồ treo tường, kim đồng hồ vừa chỉ đúng mười hai giờ đêm.

Cô đưa bàn tay mỏi nhừ lên, vòng qua cổ anh và thì thầm, “Chúc mừng sinh nhật.”

Phùng Viễn Sơn xoa xoa má cô, “Chỉ chúc mừng sinh nhật thôi sao?”

Thẩm Vân Thư khẽ hừ một tiếng, “Chứ còn gì nữa? Quà anh vừa nhận còn chưa đủ nhiều sao?”

Phùng Viễn Sơn cắn môi cô, khàn giọng nói, “Không đủ.”

Thẩm Vân Thư sợ anh lại muốn làm thêm nữa, cô chống tay lên vai anh, “Anh đi xem bọn trẻ đi.”

Hai đứa trẻ có phòng riêng, nhưng hiện tại vẫn chưa dùng, đôi khi chúng ngủ chung giường với bố mẹ, đôi khi lại muốn ngủ cùng anh Tri Ngôn, tối nay chúng đều đi tìm anh Tri Ngôn, có vẻ như có chuyện quan trọng cần bàn bạc, thường thì chuyện của bọn trẻ, người lớn không tham gia, cứ để chúng tự làm gì thì làm.

Phùng Viễn Sơn hôn lên đầu ngón tay cô, đứng dậy mặc một chiếc quần dài, rồi kéo một chiếc áo phông mặc vào.

Thẩm Vân Thư nhìn bóng lưng cao lớn của anh, muốn đợi anh quay lại, nhưng không thể chống lại cơn buồn ngủ, mí mắt dần nặng trĩu.

Phùng Viễn Sơn vừa đi đến cửa, đã nghe thấy tiếng sột soạt bên ngoài, anh chỉ vặn khóa cửa, chứ không kéo cửa ra.

Tiểu Ngư cố gắng nín thở, nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, phát hiện cửa không khóa, mắt của cô bé sáng lên quay lại nhìn Tiểu Thạch Đầu và anh Tri Ngôn phía sau.

Tiểu Thạch Đầu thấy cô bé lề mề, liền trực tiếp đẩy cửa ra., Tiểu Ngư ngay lập tức quay lại nhìn vào trong phòng, cô bé vốn định dọa bố mẹ, nhưng vừa quay đầu lại đã thấy bố đứng ngay sau cánh cửa, cô bé phấn khích “a” một tiếng, rồi lập tức nói, “Bố! Chúc mừng sinh nhật!”

Nhưng ngay sau đó, cô bé lại che miệng lại, vì thấy mẹ đã ngủ rồi.

Tiểu Thạch Đầu ngước nhìn bố, nhỏ giọng nói, “Bố, chúc mừng sinh nhật.”

Tiểu Tri Ngôn một tay nắm em trai, một tay nắm em gái, mái tóc xoăn nhỏ vì vừa ngủ dậy đã bù xù lên, giọng nói còn ngái ngủ, “Dượng út, chúc mừng sinh nhật.”

Phùng Viễn Sơn xoa mái tóc xoăn của Tiểu Tri Ngôn, anh ngồi xổm xuống, hôn lên trán em gái, rồi hôn lên má em trai, sau đó, một tay bế em gái, một tay bế em trai. Anh nhìn Tiểu Tri Ngôn, Tiểu Tri Ngôn đi ra sau lưng dượng út, ôm chặt lấy cổ dượng út, Phùng Viễn Sơn kéo một lúc ba đứa, dễ dàng đứng dậy.

Cánh cửa đóng lại, trong phòng trở lại yên tĩnh.

Bên ngoài cửa là giọng nói mềm mại của Tiểu Ngư, “Anh Tri Ngôn đã đặt chuông báo thức, tụi con phải là những người đầu tiên chúc mừng sinh nhật bố.”

Tiểu Thạch Đầu nói, “Chuông báo thức không có tác dụng với em gái, anh Tri Ngôn gọi em gái hai lần mới gọi được em ấy dậy.”

Tiểu Ngư cười, “Em thích để anh Tri Ngôn gọi con dậy.”

Tiểu Tri Ngôn cũng cười, “Anh cũng thích gọi em gái dậy.”

Thẩm Vân Thư nhắm mắt nằm trong chăn, lắng nghe những lời thì thầm bên ngoài, khóe môi khẽ cong lên.

Không biết qua bao lâu, trong cơn mơ màng, phía bên kia giường hơi lún xuống, cánh tay anh vươn tới, Thẩm Vân Thư tự động rúc vào lòng anh, tìm một vị trí thoải mái, chìm vào giấc mơ sâu hơn.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »