Tương Khắc

Lượt đọc: 15280 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 143

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư vừa nói xong lời kia đã hối hận ngay lập tức, vì chuyện này tương đương việc tạo cơ hội cho anh trêu chọc mình, tự đào một cái hố sâu cho mình.

Khi cơm đã chín, bà cụ mở vung nồi, dùng xẻng xới cơm rồi nói: “Hỏng rồi”, “Hôm nay nấu nhiều cơm quá, bà cho nước không chuẩn, cơm bị nhão mất rồi.”

Thẩm Vân Thư xào xong món đầu tiên, tắt bếp, còn chưa kịp trả lời bà cụ, Phùng Viễn Sơn nghe thấy tiếng bà cụ liền vào bếp và nói: “Nhão một chút thì có sao đâu ạ, cơm nhão càng dễ ăn hơn.”

Bà cụ ngạc nhiên nhìn anh và hỏi: “Chẳng phải cháu luôn thích ăn cơm khô sao, đổi khẩu vị từ bao giờ thế?”

Phùng Viễn Sơn liếc nhìn người đang đứng trước bếp và đáp: “Mới đổi hôm nay.”

Thẩm Vân Thư hoàn toàn phớt lờ câu nói của anh, cô múc thức ăn ra đĩa, rửa chảo để chuẩn bị xào món tiếp theo.

Bà cụ hiểu ra chút gì đó, lườm Phùng Viễn Sơn một cái, trêu chọc vợ mình vui đến vậy sao? Phùng Viễn Sơn cong môi cười, gặp được người thú vị, đương nhiên làm gì cũng thấy thú vị.

Anh đến bồn rửa tay, rửa sạch tay rồi lau khô, sau đó lại đi đến bên cạnh cô và nói: “Để anh xào cho.”

Thẩm Vân Thư không nhìn anh: “Không cần đâu, anh đi làm việc của anh đi.”

Phùng Viễn Sơn không nói thêm lời thừa thãi nào, anh lấy cái xẻng và cái chảo trong tay cô: “Chẳng phải em vẫn chưa nghĩ ra tiêu chuẩn khác cho anh là gì sao, ra kia mà nghĩ cho kỹ đi, lát nữa cho anh câu trả lời.”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô dùng chân giẫm mạnh lên giày của anh, vẫn còn có bà cụ ở đây nữa đấy.

Phùng Viễn Sơn cong môi cười, cười đến mức Thẩm Vân Thư chỉ muốn cắn anh một cái.

Cô nhìn chiếc áo sơ mi và quần tây anh đang mặc, rồi lạnh lùng kéo chiếc tạp dề trên người xuống đưa cho anh, bảo anh buộc vào, đừng để dính dầu mỡ làm hỏng quần áo đẹp.

Phùng Viễn Sơn nhướng mày nhìn cô, hai tay anh đều đang bận, làm sao mà buộc được? Thẩm Vân Thư xấu hổ lườm anh, cuối cùng cầm lấy tạp dề đi ra phía sau anh, vòng qua eo anh rồi buộc lại cho anh.

Bà cụ đứng bên cạnh cười không ngừng, bà múc một bát sườn hầm nóng hổi từ nồi áp suất ra và nói với hai người: “Vừa nãy bà của Ngọc Phong mang đến cho bà một con cá, nói là cháu dâu bà ấy làm, ngon hơn cả ở nhà hàng, bảo chúng ta nếm thử.”

Bà cụ hừ một tiếng: “Nói mang đến cho bà nếm thử là giả thôi, bà ấy chỉ đến để khoe khoang với bà đấy, bà cũng phải mang một bát sườn này qua cho bà ấy nếm thử, để bà ấy biết cháu dâu của bà làm món ăn cũng rất ngon, chứ không phải chỉ có cháu dâu bà ấy nấu ăn ngon.”

Thẩm Vân Thư mím môi cười, hai bà cụ này hễ gặp nhau là lại như trẻ con, chí chóe cãi nhau, nhưng chỉ cần một ngày không gặp là lại nhớ.

Phùng Viễn Sơn nói: “Hay là bà đợi cháu xào xong món này, rồi mang cả qua, để khoe với bà ấy rằng không chỉ cháu dâu của bà nấu ăn ngon, mà cháu trai cũng nấu ăn ngon.”

Bà cụ chỉ tay vào anh: “Hôm nay cháu chắc chắn đã gặp chuyện gì tốt nhỉ.”

Vừa nói, bà đã bưng bát ra khỏi bếp, có gì hay ho để khoe cháu trai chứ, khoe cháu dâu mới là chính đáng.

Đi ngang qua phòng khách, bà cụ nhìn thấy nền nhà vừa mới được quét sạch giờ lại đầy vỏ hạt dưa, nụ cười trên mặt tắt ngấm, cau mày nhìn vế phía Cố Lan Anh.

Bà không biết phải nói gì với bà ta nữa, bà ta thật sự là “quen ăn rồi, không nhớ đòn”, những lời bà đã nói trước đây, bà ta đều quên sạch, bà ta cứ tiếp tục làm loạn đi, đến khi mọi người mất hết kiên nhẫn thì bà ta mới thấy thoải mái.

Cố Lan Anh nhìn thấy bà cụ bưng một bát sườn ra, mắt bà ta sáng lên, tưởng rằng là mang cho mình, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt khó chịu của bà cụ, bà ta đã hiểu ra, bà ta vỗ vỗ những hạt dưa rơi trên đầu gối, cười xòa với bà cụ: “Em dọn ngay đây.”

Bà cụ lười nói để ý tới bà ta.

Tiểu Tri Ngôn đang chơi cờ vây với cô út Nhã Lâm thấy bà cố đi ra ngoài, vội vàng đứng dậy chạy đến cửa, vén tấm rèm cửa nặng trịch lên cho bà cố, bà cố đang bưng đồ nên không tiện vén rèm.

Bà cụ Cố nhìn Tiểu Tri Ngôn, nụ cười lại vô thức hiện lên, bà xoa đầu cậu nhóc, âu yếm nói: “Cảm ơn bảo bối Tiểu Tri Ngôn ngoan ngoãn của chúng ta.”

Tiểu Tri Ngôn cười bẽn lẽn.

Cố Lan Anh bĩu môi, chị dâu của bà ta thật là càng già càng hồ đồ, không phân biệt được người nhà và người ngoài, Thạch Đầu nhà bà ta ở đây cả ngày mà không được một nụ cười, trong khi lại nhiệt tình với đứa trẻ mang họ khác này.

Thạch Đầu nhổ hạt sơn tra trong miệng ra đất, trừng mắt nhìn Tiểu Tri Ngôn, trong lòng thầm mắng cậu nhóc là kẻ nịnh hót, nếu không có cậu nhóc, nó đã có thể ăn được hai xiên kẹo hồ lô rồi.

Phùng Nhã Lâm thấy ánh mắt của Thạch Đầu không đúng, cô nàng “pặc” một tiếng ném quân cờ vào hộp, Thạch Đầu nhìn thẳng vào mắt Phùng Nhã Lâm, rồi lại trốn ra sau lưng Cố Lan Anh, Cố Lan Anh không có chỗ trút giận, bà ta tát một cái vào đầu nó: “Đi quét nhà đi!”

Thạch Đầu bị đánh, muốn khóc nhưng không dám, sụt sịt mũi cầm chổi quét nhà.

Cố Tùng Hàn và Lục Chiêu hút thuốc ở ngoài sân xong rồi đi vào, Cố Tùng Hàn gạt bỏ vẻ mặt nghiêm túc khi ở bên ngoài, trở lại dáng vẻ lêu lổng thường ngày, anh ta trêu chọc Tiểu Tri Ngôn, rồi lại trêu chọc Phùng Nhã Lâm.

Phùng Nhã Lâm lén nhìn Lục Chiêu ở bên cạnh một cái, rồi lại tỏ vẻ chán ghét vẫy tay nhẹ với Cố Tùng Hàn, bảo anh ta đi chỗ khác nhanh lên, đừng ở đây làm hỏng hình tượng thục nữ của cô nàng, chị Yến Đình chỉ nói sếp của chị ta là một tên ngốc, chứ không nói tên ngốc này lại có vẻ ngoài trắng trẻo và tuấn tú như vậy, sao trong đám cưới của anh trai cô nàng lại không chú ý đến anh ta nhỉ?

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »