Tương Khắc

Lượt đọc: 15565 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 101

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư nhìn bộ dạng của Cố Tùng Hàn, dường như cô đã biết được câu nói “Đừng lắm mồm ở trước mặt chị dâu” của anh tối hôm đó là có ý gì.

Cô xách cơm từ từ quay về, hai người đi trước cô nói chuyện mỗi lúc một lớn hơn, kéo suy nghĩ của cô trở về, những lời họ nói cũng lọt vào tai cô.

Một người trong số đó thần bí nói: “Kỹ sư Hà du học nước ngoài kia hình như đến vì ông chủ Phùng đấy, nghe nói cô ta từng là bạn học của ông chủ Phùng, hai nhà còn thân thiết mấy đời nữa.”

Người kia lớn tiếng hơn: “Phải nhỉ, tôi đã bảo một cô gái thành phố như cô ta sao lại chạy đến chỗ chúng ta? Cô ta không biết ông chủ Phùng đã kết hôn rồi sao? Mà vẫn rời bỏ nhà cửa công việc đến đây?”, anh ta vừa nói vừa hạ giọng: “Anh chưa gặp người vợ hiện tại của ông chủ Phùng đâu, người đó không phải đẹp bình thường đâu.”

“Hừ, đẹp thì sao chứ? Đẹp đâu có ăn cơm được, anh nghĩ xem, một người là công nhân của nhà máy cơ khí, giỏi lắm cũng chỉ tốt nghiệp trung cấp thôi, chưa kể gia đình chẳng có gì, hình như còn dắt theo một đứa cháu đến gả cho người ta nữa, còn người kia thì sao, có thể đi du học ở Đức, điều kiện gia đình chắc chắn rất khá giả, quan trọng là cô ta còn là tiến sĩ, sự giúp đỡ đối với ông chủ Phùng chỉ có nhiều chứ không ít, ông chủ Phùng là người có bản lĩnh, sau này không chừng còn làm nên sự nghiệp lớn, một người là gánh nặng không hơn không kém đối với anh ấy, còn người kia là trợ thủ giúp anh ấy thăng tiến, anh nói xem nếu anh là ông chủ Phùng, anh sẽ chọn ai?”

Người kia cười khan hai tiếng, rồi lại gãi đầu một cách khó xử: “Tôi đâu phải là ông chủ Phùng, chuyện này cũng không đến lượt tôi chọn.”

Hai người vừa nói vừa rẽ vào nhà xưởng.

Thẩm Vân Thư mỉa mai nhếch môi, đây không phải lần đầu tiên cô nghe những lời này trong hôm nay, sáng nay ở quán trà, bố anh ngồi đối diện cô, liệt kê từng điều kiện của cô ra, rồi nghiêm khắc hỏi cô, ‘Ngoài việc làm gánh nặng cho nó, cô còn có thể cho nó được gì?’.

Bây giờ nghĩ lại, câu trả lời của cô lúc đó thật sự quá ngây thơ, chẳng trách bố anh nghe xong lại sầm mặt lại, nửa ngày cũng không nói được lời nào, còn dặn cô không được nói với anh một chữ nào về cuộc gặp mặt hôm nay.

Cô cũng chưa nghĩ kỹ có nên kể cho anh nghe chuyện sáng nay không, bà cụ nói anh và bố của anh vẫn luôn không hợp nhau lắm, cô không muốn vì cô mà lại gây ra những rắc rối không đáng có cho gia đình.

Thẩm Vân Thư suy nghĩ miên man, không để ý đến tiếng chuông xe đạp phía sau, cô bị chiếc xe đạp phóng nhanh qua quệt vào, thân người loạng choạng.

Lại cố gắng bảo vệ túi cơm đang xách trên tay, không giữ được thăng bằng, đầu gối chân phải đập thẳng xuống lề đường, cơn đau khiến cô chảy cả nước mắt, cô không thể cử động được, chỉ có thể đứng tại chỗ chậm rãi chịu đựng cơn đau.

Lục Chiêu đi phía sau do dự có nên bước tới giúp hay không, anh ta còn chưa kịp nhấc chân, thì Thẩm Vân Thư đã lau nước mắt, vượt qua cơn đau thấu tim, chầm chậm lê từng bước đi xa.

Lục Chiêu suy tư, trước đây anh ta nghĩ ông chủ kết hôn hoàn toàn là vì sắc đẹp mà mê muội, nhưng bây giờ nhìn bóng lưng có chút quật cường kia, không biết sao, anh ta dường như cảm nhận được điều gì đó khác biệt.

Thẩm Vân Thư đợi đến tối khi Tiểu Tri Ngôn đã ngủ say mới xử lý vết thương ở đầu gối, may mà cô mặc đồ dày, chỉ bị trầy da chút ít, cô dùng tăm bông khử trùng đơn giản, nhìn đồng hồ treo tường, đã gần mười giờ rồi, mà anh vẫn chưa về, Thẩm Vân Thư do dự có nên gọi điện thoại cho anh hay không, rồi cô lại nghĩ, anh cũng không gọi về, chắc là vẫn chưa xong việc xã giao.

Cô đặt một ấm nhôm lên bếp than, đợi anh về nếu đói có thể nấu một chút mì hoặc hoành thánh, cô lấy hết quần áo bẩn trong giỏ ra giặt tay, mặc dù có máy giặt, nhưng cô vẫn không quen dùng lắm, đồ nhỏ cô hầu như đều giặt tay, đợi đến mười một giờ, cô ra cổng sân đi dạo một vòng, vẫn không nghe trong hẻm có động tĩnh gì.

Cô quay vào nhà, ngồi nửa tựa trên giường, đan áo len, trong lòng bận tâm chuyện khác, đan một lúc lại không đan tiếp được, cô lấy cuốn tạp chí trên tủ đầu giường, lật từng trang một, lòng cô cũng dần dần tĩnh lại, mí mắt không biết từ lúc nào đã nặng trĩu, nhưng cô ngủ không sâu giấc, bên ngoài có tiếng động là cô liền mở mắt ra ngay.

Phùng Viễn Sơn đẩy cửa bước vào, hai người đối diện nhìn nhau, mặc dù trên mặt anh không có biểu cảm gì, nhưng Thẩm Vân Thư có thể cảm nhận được sự uể oải trong mắt anh, cô ngay lập tức tỉnh táo, ôm chăn ngồi thẳng người dậy.

Cô còn chưa kịp nói, ánh mắt Phùng Viễn Sơn hờ hững lướt qua cô, đi thẳng vào phòng tắm, giọng anh khàn khàn: “Em ngủ đi, anh đi tắm đây.”

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »