Tương Khắc

Lượt đọc: 15269 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 173

❊ ❊ ❊

Người ngoài tuy không rõ nhà máy trang phục của Thẩm Vân Thư đã nhận được bao nhiêu đơn hàng cụ thể, nhưng từ việc họ liên tục tuyển người và những chiếc xe tải lớn liên tục ra vào nhà máy cách vài ngày lại xuất hiện, cũng có thể đoán được tình hình hiện tại.

Có người cảm thán, làm gì có chuyện bát tự cứng hay không cứng, cuộc sống đều phải tự mình đi từng bước vững chắc, hồi đó nhà họ Chu cưới con gái của cục trưởng về, chẳng phải còn đi khắp nơi khoe rằng nhà họ cưới được con dâu có phúc khí đó sao? Kết quả, giờ họ tự mình làm ra cái tình cảnh gì rồi, ngược lại, cuộc sống của Thẩm Vân Thư ngày càng tốt đẹp hơn, không chỉ trở thành vợ của ông chủ, mà giờ còn tự mình làm bà chủ lớn nữa.

Lại có người nói, theo lý mà nói, tuổi của ông chủ Phùng và Thẩm Vân Thư là xung khắc nhau, sao họ lại có thể cùng giúp đối phương thịnh vượng được nhỉ?

Người này bình thường rất quan tâm đến phong thủy và kinh dịch, quay đầu sang ông thầy bói đang ngồi uống trà bên cạnh, liền lập tức thỉnh giáo sự nghi vấn trong lòng.

Ông thầy bói vuốt râu, nói một câu đầy thâm ý, vạn vật trên thế gian, nhân quả đều có tuần hoàn, tương sinh tương khắc, mới có thể sinh sôi không ngừng.

Người kia gãi đầu, không hiểu, ý là gì? Bát tự của Thẩm Vân Thư vẫn khắc ông Phùng à? Vậy mà cuộc sống của hai người họ vẫn tốt như vậy ư?”

Người này thực sự là hỏi một cách chân thành, anh ta và vợ kết hôn, thầy bói nói tuổi và bát tự đều không hợp, nhưng cuộc sống lại gà bay chó sủa, giờ đã đến mức vợ anh ta đòi ly hôn rồi.

Ông thầy bói nhịn, nhưng không nhịn được, “Cạch” một tiếng đặt chén trà xuống bàn, vẻ thâm sâu không còn giữ được nữa, có chút sốt ruột thay cho anh ta.

“Anh này, tôi chẳng buồn nói anh, trước đây anh không tìm được vợ thì đổ tại bố mẹ không cho mình được bát tự tốt, vận số tốt. Giờ tìm được vợ rồi, cuộc sống không tốt lại đổ tại vợ và mình bát tự không hợp, bát tự có làm gì anh đâu? Sao anh không nghĩ tìm nguyên nhân từ chính bản thân mình? Bố mẹ già anh không chăm, con cái cũng không lo, ngay cả cái chai xì dầu đổ cũng không thèm đếm xỉa, tất cả đều đổ cho vợ, về nhà lại chỉ biết ra oai, hò hét với vợ như ông hoàng, vợ anh mà không ly hôn mới là lạ đấy.”

Những người qua đường xung quanh nghe lời của thầy bói đều bắt đầu xúm lại, ông thầy bói đắc ý, vuốt râu, giọng nói cũng lớn hơn một chút.

“Tôi nói ông chủ Phùng và vợ của anh ta tương khắc không phải là khắc chết sống gì, ông chủ Phùng bị cô vợ nhỏ của mình “cầm cương” hoàn toàn. Có một câu nói là gì ấy nhỉ, ‘nâng niu trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan’. Cô vợ nhỏ chỉ nhíu mày một cái, anh ta đã phải nghĩ xem mình có làm gì sai, khiến vợ giận không. Đàn ông mà sợ vợ thì cuộc sống có thể không tốt được sao? Anh muốn vợ anh thương anh, biết lạnh biết nóng, thì sao không tự kiểm điểm lại xem mình đã làm gì cho vợ”?

Người kia bị vị thầy bói mắng cho có chút ngơ ngác, nhưng lại cảm thấy lời thầy bói nói rất có lý, nhưng anh ta lại có chút không tin, ông Phùng mà lại sợ vợ ư? Anh tài giỏi như thế, về nhà chẳng phải phải làm ông hoàng hơn sao?

Những người tụ tập lại cũng đều không tin lời thầy bói nói, một người đàn ông sắt đá như ông chủ Phùng nhìn thế nào cũng không giống người sợ vợ.

Thầy bói hừ một tiếng, đàn ông sắt đá với sợ vợ thì có mâu thuẫn gì đâu.

Từ lúc ông chủ Phùng dẫn theo cô vợ nhỏ mắt rưng rưng đến tìm ông ta, ép ông ta phải gieo quẻ lại cho họ, ông ta đã biết, cô vợ nhỏ ấy chính là khắc tinh trời sinh của ông chủ Phùng, cô chỉ cần nhỏ hai giọt nước mắt, ông chủ Phùng liền không còn cách nào, vơ nói gì thì anh phải nghe theo.

Thầy bói không biết rằng, Thẩm Vân Thư thậm chí không cần phải rơi nước mắt, chỉ cần vành mắt cô hơi đỏ lên một chút, Phùng Viễn Sơn liền hoàn toàn không có cách nào.

Trong nhà máy trống trải, có một chiếc xe đang đỗ, Thẩm Vân Thư ngồi ở ghế lái, nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe mắt hoe hoe đỏ.

Phùng Viễn Sơn nắm lấy vai cô, Thẩm Vân Thư cứng cổ, không chịu quay lại, Phùng Viễn Sơn ôm eo cô, bế thẳng cô sang ghế phụ, nâng mặt cô lên để nhìn: “Khóc gì đấy?”

Thẩm Vân Thư hất tay anh ra, trừng mắt nhìn anh bằng đôi mắt ướt át: “Em không muốn anh dạy nữa, anh hung dữ quá.”

Phùng Viễn Sơn thấy vẻ mặt tủi thân của cô, khóe môi không khỏi nhúc nhích: “Anh hung dữ lúc nào?”

Anh chỉ nói một câu “Nhìn thẳng phía trước, đừng nhìn lung tung” thôi mà.

Thẩm Vân Thư dùng tay ấn mạnh vào khóe môi anh, lầm bầm: “Chỗ nào cũng hung dữ, ánh mắt hung dữ, mặt hung dữ, nói chuyện cũng hung dữ, hung dữ chết người.”

Giọng Phùng Viễn Sơn nén lại tiếng cười: “Không phải em nói em muốn học lái xe thật nhanh, muốn anh dùng phương pháp cấp tốc sao?”

Thẩm Vân Thư vùi đầu vào ngực anh, không muốn nói chuyện, cô cũng biết mình sai, chuyện hôm nay không trách anh được.

Dạo này nhà máy ngày càng bận rộn, nếu biết lái xe sẽ tiết kiệm được rất nhiều công việc, hôm nay anh vừa hay có thời gian, liền làm huấn luyện viên tạm thời cho cô.

Thực ra anh rất kiên nhẫn, giảng giải rõ ràng và dễ hiểu, khi nghe thì cô cảm thấy mình đã hiểu hết rồi, nhưng mỗi khi bắt tay vào thực hành lại luống cuống, nhớ cái này lại quên cái kia.

Trong lòng cô có chút sốt ruột, anh nói chuyện lại nghiêm khắc, không chút cảm xúc, hai chuyện này va chạm nhau, cảm xúc của cô bỗng nhiên dâng trào, không thể kìm nén được.

Có lẽ dạo gần đây có nhiều chuyện xảy ra, cô tự cảm thấy tâm trạng của mình mấy ngày nay có nhiều biến động, hai hôm trước, cô cùng bà cụ xem TV, người phụ nữ trong TV khóc, cô cũng rơi nước mắt theo, làm bà cụ giật mình, bà còn tưởng anh bắt nạt, làm cô giận, gọi điện mắng anh một trận, trước đây cô không hề nhạy cảm như vậy.

Phùng Viễn Sơn kề sát tai cô hỏi: “Dạo này sao em lại hay mít ướt thế?”

Thẩm Vân Thư không muốn thừa nhận: “Em hay mít ướt khi nào hả?”

Phùng Viễn Sơn nói nhỏ: “Tối qua khóc như lũ lụt khắp nơi.”

Thẩm Vân Thư che miệng anh lại, không cho anh nói, dạo này cô còn đặc biệt nhạy cảm, anh chỉ động đậy một chút cô cũng chịu không nổi.

Phùng Viễn Sơn cười ôm chặt lấy cô, hôn lên lòng bàn tay cô, Thẩm Vân Thư dựa vào người anh, cảm xúc dần dịu xuống, rồi cơn buồn ngủ lại ập đến.

Thời tiết hôm nay âm u nặng hạt, khiến người ta chỉ muốn ngủ, sáng nay cô đã dậy muộn, giờ ăn trưa xong, tập lái xe chưa được bao lâu lại buồn ngủ.

Phùng Viễn Sơn nhìn cô: “Vào phòng anh ngủ một lát nhé?”

Thẩm Vân Thư lắc đầu: “Lát nữa anh Thu Minh về còn bàn chuyện đăng ký thương hiệu.”

Mấy ngày nay cô đã nghiên cứu kỹ lưỡng các tài liệu liên quan đến thương hiệu thời trang, nếu bọn cô đã có ý định làm lớn, thì việc đăng ký thương hiệu càng sớm càng tốt, anh Thu Minh dạo này đang lo chạy các mối quan hệ này.

Phùng Viễn Sơn vuốt tóc cô: “Đừng vội, mọi việc phải từng bước một, em đã làm rất tốt rồi, học lái xe cũng vậy, em có cảm giác về phương hướng và tay lái, chỉ cần luyện tập nhiều hơn nữa.”

Thẩm Vân Thư dụi đầu vào vai anh, lười biếng “Ừm” một tiếng.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »