Tương Khắc

Lượt đọc: 15340 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 157

❊ ❊ ❊

Lâm Hạnh Chi vất vả lắm mới chuẩn bị tâm lý xong, Phương Hạn đã kéo chị ta ra khỏi bức tường thấp, chân hai người còn chưa bước được một bước, một chiếc xe van nhỏ đã chặn lại trước mặt bọn họ.

Trên xe van có mấy người đàn ông vạm vỡ ùn ùn xuống xe, người đứng đầu còn to con hơn một chút, trên mặt có một vết sẹo chéo vắt ngang.

Phương Hạn vừa thấy trận địa này, không nói hai lời, bỏ mặc Lâm Hạnh Chi, nhấc chân định chạy, nhưng kết quả lại bị người ta đè thẳng xuống đất.

Gã mặt sẹo ngồi xổm xuống, vặn gương mặt Phương Hạn, tháo kính của anh ta xuống, ném xuống đất rồi giẫm nát, lại vỗ vỗ mặt anh ta, nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy: “Anh Đại Loa, chúng tôi tìm anh vất vả lắm đấy, không ngờ anh lại trốn ở đây.”

Phương Hạn nghe họ gọi “anh Đại Loa”, lập tức biết là ai đã phái họ đến, môi anh ta run rẩy, không nói được một câu nào, dưới mông có một vũng nước tiểu tanh tưởi dần loang ra.

Lâm Hạnh Chi đã hoàn toàn sững sờ, Phương Hạn trong mắt chị ta là một người đàn ông tựa như gió mát trăng thanh, bây giờ anh ta lại tè ra quần…

Tiếng cười khúc khích của Tiểu Tri Ngôn từ trong sân truyền ra, nghe có vẻ như sắp chạy ra hẻm, Cố Tùng Hàn ở phía sau ra hiệu cho gã mặt sẹo, gã mặt sẹo hất cằm vẫy tay, vài người trực tiếp xách Phương Hạn lên xe, tiện thể kéo cả Lâm Hạnh Chi đang muốn quay đầu nhìn lại phía sau.

Cửa xe đóng lại, tài xế giẫm chân ga, chiếc xe đã đi xa, Cố Tùng Hàn nhíu chặt mày, chê bai dùng mũi chân khều khều tuyết bên cạnh, lấp đi mùi nước tiểu trên đất, lại vỗ vỗ tay, coi như đã hoàn thành một việc lớn.

Anh trai của anh ta đã đoán trước tên họ Phương giả mạo này hôm nay sẽ đến đây gây rối, nên đã sắp xếp người đợi sẵn ở đây, không ngờ thật sự lại bắt được quả tang.

Dám động ý đồ với người nhà bọn họ, vậy thì ta phải chuẩn bị tâm lý để gánh chịu hậu quả tương xứng, anh trai của anh ta chưa bao giờ là một kẻ lương thiện, vài phần dịu dàng ít ỏi cũng đã dành hết cho chị dâu, người khác không thể nhận được tí xíu nào.

Bất cứ điều gì xảy ra bên ngoài, cũng không ảnh hưởng đến tiếng cười nói vui vẻ trong căn viện ở cuối hẻm, Tiểu Tri Ngôn cầm chiếc đèn lồng đỏ chạy khắp sân. Thẩm Vân Thư nghe thấy tiếng pháo nổ xa xa gần gần, cô cũng lấy một tràng pháo ra ở trong sân châm lửa.

Tiếng nổ lách tách ngay lập tức mang lại không khí vui vẻ của đêm Giao thừa, Tiểu Tri Ngôn che tai nấp ở phía sau bà cố, vừa nhảy vừa chạy, sau khi phóng xong một tràng, cậu nhóc cảm thấy chưa đủ, còn muốn cô út phóng thêm nữa, Thẩm Vân Thư bảo cậu nhóc vào nhà lấy thêm một tràng nữa ra, Tiểu Tri Ngôn reo hò một tiếng rồi quay người vào nhà.

Bà cụ Cố cười với Thẩm Vân Thư: “Cháu cũng gan thật đấy, cả pháo cũng dám đốt.”

Thẩm Vân Thư kéo cổ áo khoác bông đang hơi hở ra cho bà cụ: “Ban đầu cháu cũng không dám, nhưng Tết đến mà nhà cửa lại lạnh lẽo thì không được, cháu thử một hai lần, sau đó dần cũng quen.”

Bà cụ nghĩ đến cảnh một cô bé một mình lấy hết can đảm đốt pháo, có chút xót xa, bà cụ trìu mến nắm lấy tay Thẩm Vân Thư: “Đợi lát nữa Viễn Sơn về, bảo thằng bé đi cùng cháu về xưởng máy móc đốt hai tràng cho gia đình đi.”

Lông mi Thẩm Vân Thư run lên một chút, mắt cô lập tức cong lại: “Vâng ạ, cháu đợi anh ấy về rồi cùng đi.”

Bà cụ véo hai má của cô: “Đừng lo lắng, sẽ không sao đâu, thằng bé từ nhỏ đã có phúc, bây giờ lại cưới được cháu vào cửa, phúc khí càng nhiều hơn, những ngày tháng tốt đẹp của các cháu còn ở phía sau nữa mà.”

Ý cười trong mắt Thẩm Vân Thư sâu hơn, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Cháu biết ạ, bà ngoại.”

Sau này họ còn có rất nhiều đêm Giao thừa có thể cùng nhau đón, nên hôm nay anh có về muộn một chút cũng không sao.

Sau khi ăn cơm trưa xong, họ bắt đầu bận rộn gói bánh sủi cảo, Thẩm Vân Thư và bà cụ đã chuẩn bị sẵn bột và nhân từ sáng.

Có ba loại nhân bánh sủi cảo: thịt bò rau hẹ, thịt heo bắp cải và tôm hẹ trứng, hôm nay phải gói hết số bánh sủi cảo để ăn Tết, nhà lại đông người, cho nên lượng công việc xem như cũng không ít.

Tiểu Tri Ngôn cũng không ngủ trưa nữa, cậu nhóc mang một cái ghế nhỏ đến ngồi cạnh cô út muốn giúp đỡ, bà cụ lấy bát múc cho cậu nhóc một ít nhân, lại ngắt một miếng bột, để cậu nhóc tự chơi đùa vui vẻ.

Khoảng hơn ba giờ chiều, Lâm Tố Bình và Cố Đình Quân xách theo túi lớn túi nhỏ trở về, siêu thị mở cửa đến trưa mới đóng, họ kiểm kê hàng hóa, phát quà Tết và tiền thưởng cho nhân viên, hai người vội vã chạy về, cuối cùng cũng kịp lúc kết thúc công việc gói bánh sủi cảo.

Gói bánh sủi cảo ngày Tết phải cả nhà cùng làm mới có ý nghĩa, TV đang phát chương trình xuân vãn của những năm trước, Thẩm Vân Thư phụ trách cán vỏ, bà cụ Cố và Lâm Tố Bình phụ trách gói, phối hợp vô cùng ăn ý.

Miệng Lâm Tố Bình cũng không ngớt, lúc thì kể chuyện vui ở siêu thị, lúc thì mắng Phùng Kính Phong vài câu, lúc thì khen Thẩm Vân Thư sáng nay đối đáp với Trương Hoài Thành và Cố Lan Anh thật hay.

Lâm Tố Bình vừa vào thị trấn đã nghe người ta kể lại chuyện xảy ra buổi sáng, trước đây, bà ấy còn cảm thấy cô vợ này của Phùng Viễn Sơn tính cách hơi mềm yếu, dễ bị bắt nạt, bây giờ mới nhận ra tính cách của cô, khi mềm yếu thì có thể đi vào lòng người, khi cứng rắn thì cũng có thể đương đầu với mọi việc, nếu sau này Tùng Hàn tìm được người vợ bằng một nửa của Vân Thư, bà ấy cũng sẽ đốt nhang cao.

Cố Tùng Hàn còn chưa biết mẹ mình đang lo lắng cho chuyện đại sự cả đời của mình, anh ta làm xong việc mà anh trai giao, trước khi trời tối đã về đến nhà.

Ban đầu anh ta định vào huyện đợi anh trai ra, nhưng hôm qua anh trai đã dặn dò rằng anh ta làm xong việc thì về nhà ngay, hôm nay là giao thừa, anh trai không có ở nhà, anh ta phải cố gắng gánh vác vai trò trụ cột của gia đình.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »