Tương Khắc

Lượt đọc: 15301 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 178
ngoại truyện 3

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư cắn một nửa sủi cảo, nửa còn lại đưa đến miệng anh, Phùng Viễn Sơn ăn sủi cảo vào miệng, vén tóc cô ra sau tai, anh cầm lấy bát và thìa, đút cho cô ăn như đút cho Tiểu Tri Ngôn vậy.

Hai người đã hơn một tháng không ngồi gần nhau ăn cơm như vậy, Thẩm Vân Thư cũng vui vẻ tận hưởng sự phục vụ của anh, nhưng chỉ ăn được vài cái đã lại thấy no.

Một bát canh sủi cảo lớn, cô chỉ ăn chưa được một phần ba, Phùng Viễn Sơn rút hai tờ giấy lau môi cho cô, rồi đẩy đĩa trái cây sang trước mặt cô, anh ăn nốt phần sủi cảo còn lại.

Dọn dẹp phần còn lại trong bát của cô là việc anh làm gần như mỗi tối, buổi tối cô rất nhanh đói, muốn ăn rất nhiều thứ, nhưng ăn không được bao nhiêu đã no, phần còn lại đều vào bụng anh.

Thẩm Vân Thư chống cằm nhìn anh ăn từng cái sủi cảo không ngừng, lại thấy quả dâu tây trong tay không còn ngọt nữa, Phùng Viễn Sơn gắp một cái sủi cảo đút cho cô., hẩm Vân Thư cắn một miếng, chợt nhớ ra điều gì, nuốt sủi cảo xuống, nói: “Anh lấy túi của em trên tủ ra đây.”

Phùng Viễn Sơn liếc nhìn cô, không động đậy.

Thẩm Vân Thư không hiểu: “Sao vậy?”

Phùng Viễn Sơn cúi đầu nhìn xuống dưới bàn, Thẩm Vân Thư nhìn theo ánh mắt anh, mặt lập tức đỏ bừng, bàn chân trái của cô không biết từ lúc nào đã luồn vào ống quần anh, áp vào bắp chân anh, chính cô thậm chí còn không cảm nhận được.

Thẩm Vân Thư rút chân mình ra khỏi quần anh, đỏ mặt nói: “Chân em hơi lạnh.”

Phùng Viễn Sơn không nói gì, đứng dậy đi đến tủ phòng khách lấy túi của cô, anh ngồi lại ghế, đưa túi cho cô, rồi duỗi chân ra bên cạnh chân cô.

Thẩm Vân Thư nhìn anh.

Phùng Viễn Sơn nói: “Không phải chân lạnh sao?”

Mặt Thẩm Vân Thư nóng bừng, nhưng cô không do dự đặt chân lên chân anh, hơn một tháng không chạm vào anh, cô thực sự đã nhớ anh, cái này thừa nhận cũng không có gì phải ngại ngùng.

Phùng Viễn Sơn nhếch môi, xoa véo vành tai cô, dùng chân kẹp lấy chân cô.

Thẩm Vân Thư dứt khoát đặt cả chân kia lên giữa hai chân anh, rồi lấy một chiếc túi từ trong túi xách đưa cho anh.

Phùng Viễn Sơn hỏi: “Gì thế?”

Thẩm Vân Thư bảo anh tự xem.

Phùng Viễn Sơn lấy chiếc hộp bên trong ra, nhìn thấy logo trên hộp, lông mày hơi nhướng lên: “Bà chủ Thẩm phát tài rồi sao?”

Thẩm Vân Thư đá anh một cái, cũng không hẳn là phát tài, cô luôn muốn tặng anh một chiếc đồng hồ, trước Tết cô muốn mua nhưng không được, sau Tết thì hết chuyện này đến chuyện khác.

Mãi đến lần này đi thủ đô xem triển lãm, buổi chiều ngày cuối cùng anh có việc phải đi bàn bạc, Nhã Lâm dẫn họ đi dạo thì đi ngang qua cửa hàng này, cô vừa nhìn đã ưng ý ngay mẫu này.

Giá không hề rẻ, là khoản chi lớn nhất của cô từ trước đến nay ngoài việc mua nhà, may mắn là mấy tháng gần đây nhà máy hoạt động khá tốt, tuy tạm thời cô chưa thể mua ô tô tặng anh, nhưng cắn răng mua một chiếc đồng hồ thì vẫn được.

Chỉ là nhân viên cửa hàng nói chiếc đồng hồ đó đã có người đặt trước rồi, nếu cô muốn, phải điều hàng từ nơi khác về, cô liền thanh toán hết tiền đặt cọc luôn, trường học của Nhã Lâm gần cửa hàng, tiện thể giúp cô lấy hàng, Nhã Lâm vừa nhận được đồng hồ đã gửi về cho cô, buổi chiều hôm nay đã đến tới tay cô.

Phùng Viễn Sơn mở hộp, lấy chiếc đồng hồ ra, đưa cho cô: “Đeo cho anh đi.”

Thẩm Vân Thư cầm lấy, đeo vào cổ tay anh, cầm cánh tay anh lên ngắm nghĩa, ánh mắt cô quả nhiên không tồi, rất hợp với anh.

Cô lại nhìn anh: “Có thích không?”

Ánh mắt Phùng Viễn Sơn vẫn dán chặt trên khuôn mặt cô, anh nghiêng người tới, hôn lên khóe môi đang cong lên của cô: “Rất thích.”

Thẩm Vân Thư cọ mũi mình vào mũi anh, cười đến mặt mày cong cong, ánh mắt Phùng Viễn Sơn có chút sâu, Thẩm Vân Thư cảm nhận được điều gì đó, tay cô chống lên ngực anh, muốn đẩy anh ra, nhưng cuối cùng lại không động đậy.

Cô biết anh trong khoảng thời gian này không dễ dàng, thời tiết cuối đông đầu xuân, ngày nào cũng phải ngủ dưới đất, chưa kể có lúc còn phải tắm nước lạnh, cũng may cơ thể anh đủ rắn chắc, không phải như cô từng lầm tưởng là bên ngoài mạnh mẽ bên trong yếu đuối, nếu không đã bị hành đến bệnh rồi.

Giờ cô đã qua ba tháng nguy hiểm đầu tiên, bác sĩ nói cơ thể cô rất tốt, nếu nhẹ nhàng một chút thì cũng không sao.

Huống hồ, hôm nay là một ngày đặc biệt, lỡ mai cô lại có phản ứng với anh, anh lại phải quay về ngủ dưới đất.

Thẩm Vân Thư tiến lại gần anh, cắn nhẹ vào môi anh, nói nhỏ: “Dọn bát đũa đi, em còn một món quà nữa muốn tặng anh.”

Món quà này đã chuẩn bị từ trước Tết, ban đầu cô định mặc nó vào ngày nhà máy của anh mở cửa trở lại để ăn mừng, nhưng đến giờ vẫn chưa có cơ hội lấy ra nữa.

Phùng Viễn Sơn dọn dẹp xong trở về phòng ngủ, cô đã lên giường, cô cuộn mình trong chăn, nằm yên lặng ở phía trong giường, người nói muốn tặng quà cho anh dường như đã ngủ thiếp đi, anh vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, khi trở ra, trong phòng chỉ còn lại một chiếc đèn ngủ bậc sáng.

Mờ mờ ảo ảo, lờ mờ mông lung.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »