Tương Khắc

Lượt đọc: 15611 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »
Chương 115

❊ ❊ ❊

Thẩm Vân Thư giả ngốc phủ nhận đến cùng, “Cái gì mà nuông chiều tốt, anh nghe được tin đồn nhảm này ở đâu ra vậy, em nào dám để ông chủ Phùng đây hầu hạ bao giờ.”

Phùng Viễn Sơn nói, “Giả ngốc cũng vô dụng thôi, lát nữa chúng ta sẽ nói chuyện này cho ra lẽ.”

Vai Thẩm Vân Thư thả lỏng, ngẩng đầu nhìn anh, đáy mắt ẩn chứa ý cười, “Lát nữa em không có thời gian nói chuyện với anh đâu, ăn cơm xong em với Tiểu Tri Ngôn phải về nhà máy cơ khí, anh quên rồi à.”

Phùng Viễn Sơn ngẩn ra một lúc, sau đó lại nhớ ra, theo lệ cũ ở chỗ họ, một ngày trước khi kết hôn, cô dâu chú rể không được gặp mặt nhau, mấy hôm trước cô đã nói với anh, tối nay cô phải trở về nhà máy cơ khí bên kia.

Trong đầu anh lúc nãy chỉ toàn lời trêu chọc của Lưu Thừa Bắc, lái xe vội vã chạy về, tâm trạng hệt như cậu nhóc mười mấy tuổi ngây ngô, quên mất chuyện này.

Phùng Viễn Sơn nắm lấy cổ tay cô, sắp xếp lại, “Tiểu Tri Ngôn thì không cần về đâu, cứ để thằng bé ngủ với bà cụ, anh sẽ qua đó ngủ với em nửa đêm đầu, sau 12 giờ anh sẽ ra xe ngủ, nếu không thì anh cũng không yên tâm, phải qua đó canh chừng.”

Thẩm Vân Thư lắc đầu, mặt càng hồng, “Không được, tối nay chị Thanh Huỳnh và Tuế Tuế sẽ qua đó, bọn em đã nói xong rồi, anh cũng không cần canh ở ngoài, trên tường rào có gắn mảnh chai, không ai dám trèo bậy đâu.”

Ngón cái Phùng Viễn Sơn nhẹ nhàng xoa xoa cổ tay cô, không nói được cũng chẳng nói không, chỉ im lặng nhìn cô.

Dưới ánh mắt của anh, lòng Thẩm Vân Thư có chút xao động, nhưng vẫn không chịu buông lời, cô rõ hơn ai hết rằng ngôi nhà bên nhà máy cơ khí cách âm kém như thế nào, anh mà làm tới thì bất chấp hết, không phải mọi chuyện sẽ bị người khác nghe thấy hết sao, cô nhẹ nhàng đá vào giày anh, nói nhỏ, “Chỉ là xa nhau hai đêm thôi mà.”

Phùng Viễn Sơn nắm chặt tay cô, “Không phải hai đêm, là sáu đêm.”

Lúc đầu Thẩm Vân Thư không hiểu sao lại ra sáu đêm, sau đó mới nghĩ ra anh bắt đầu tính từ ngày nào.

Ánh mắt anh nhìn cô dường như còn chút oán giận, Thẩm Vân Thư muốn cười, nhưng lại nhịn xuống, giống như dỗ dành Tiểu Tri Ngôn, đưa tay xoa tóc anh, dịu dàng nói, “Gấp gì chứ, đêm tân hôn luôn là lúc để anh thể hiện, hai ngày này anh cứ tích góp sức lực đi.”

Phùng Viễn Sơn hơi sững sờ.

Thẩm Vân Thư đã nếm được niềm vui khi trêu chọc người khác, cô co ngón tay cọ cọ cằm anh, “Sao lại ngây người ra vậy, lẽ nào hôm đó anh chỉ muốn mang danh chú rể, buổi tối không định dốc sức à.”

Phùng Viễn Sơn cười lạnh một tiếng, véo eo cô, “Thẩm Vân Thư, xem ra mấy ngày nay anh đã chiều hư bay lên tận trời rồi.”

Thẩm Vân Thư vội vàng chống vào vai anh, nhắc nhở, “Bà ngoại ở ngoài đấy, anh không được bắt nạt em.”

Tiếng hai người nói chuyện càng lúc càng nhỏ, Thẩm Vân Thư vẫn lo bà cụ nghe thấy, lòng cứ thấp thỏm.

Phùng Viễn Sơn chặn đường lui của cô, “Yên tâm, bà cụ đã ra ngoài từ lâu rồi.”

Bà cụ Cố sống đến tuổi này, chuyện gì mà chưa từng thấy, bà đã vỗ vỗ lớp bột trên tay, vừa hát lẩm bẩm vừa đứng dậy từ lúc Phùng Viễn Sơn bước vào bếp, đi ra góc tường phía nam sân vườn để lấy tỏi, vợ chồng son thì đang lúc quấn quýt, bà phải nhường chỗ thôi.

Lòng Thẩm Vân Thư hoảng loạn, đẩy anh mạnh hơn, anh mà làm càn thì không có điểm dừng, chuyện lần trước bị Tùng Hàn bắt gặp trong bếp vẫn khiến cô sợ hãi, cô không muốn hôm nay lại trở thành một con mèo nữa, cô nhỏ giọng cầu xin, “Anh Viễn Sơn, em sai rồi được chưa.”

Phùng Viễn Sơn không chịu sự mềm mỏng của cô, “Chỉ nói sai ngoài miệng thôi à?”

Thẩm Vân Thư bị anh ôm chặt trong lòng, mím chặt môi đối mặt với anh.

Tiểu Tri Ngôn trượt băng trở về, chạy vào sân, đầu tiên là vui vẻ gọi lớn “bà cố”, rồi hỏi cô út đâu. Bà cụ Cố trả lời lại cậu nhóc, cô út ở trong nhà. Mặc dù Tiểu Tri Ngôn rất muốn gặp cô út, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi đến trước mặt bà cố, một tay giúp bà cố cầm tỏi, tay kia lại nắm tay bà cố, cô út nói bà cố chăm sóc nhóc, nhóc cũng phải học cách chăm sóc bà cố.

Bà cụ Cố nắm bàn tay nho nhỏ của Tiểu Tri Ngôn, dịu dàng hỏi cậu nhóc đã chơi gì ở ngoài, bước đi chậm rãi vô cùng, Tiểu Tri Ngôn phối hợp với bước chân của bà cụ, giọng non nớt trả lời câu hỏi của bà cụ.

Cố Tùng Hàn đi phía sau có chút khó hiểu sao hôm nay bà cụ lại đi chậm thế, anh ta vừa đục lỗ trên băng để bắt cá, một chân bị kẹt trong nước, ướt cả đế giày, anh ta vội vàng vào nhà muốn thay giày, nhưng chưa đi được hai bước đã bị tiếng ho của bà cụ chặn lại.

Anh ta nhìn bà cụ.

Bà cụ lườm anh ta một cái, bình thường đi đứng thì lề mề, hôm nay thì nhanh nhẹn lên rồi đấy, vội cái gì mà vội, không có mắt nhìn gì cả.

Cố Tùng Hàn thấy chiếc xe đậu trong sân, lập tức hiểu được ý trong ánh mắt bà cụ, anh ta đi chậm lại, cố ý nói lớn, “Anh trai về rồi ạ? Người đâu nhỉ?”

Trong bếp, tim Thẩm Vân Thư đập càng lúc càng nhanh, so với cô, Phùng Viễn Sơn kiên nhẫn hơn nhiều, một tay giữ chặt eo cô, tay kia còn có tâm trạng vuốt ve lọn tóc rũ xuống bên tai cô.

Thẩm Vân Thư nghe thấy tiếng Tiểu Tri Ngôn đã đến gần cửa, cô thở gấp, nhón chân hôn anh một cái định cho qua chuyện, nhưng gót chân còn chưa kịp chạm đất, lòng bàn tay anh đã đặt lên lưng cô, lại kéo cô trở về và áp môi cô lên môi mình.

Phùng Viễn Sơn không cho phép cô lừa dối qua loa, khàn giọng nói, “Hôn cho nghiêm túc vào.”

Thẩm Vân Thư gần như sắp khóc, nhưng nhìn ánh mắt anh cũng biết, nếu cô không khiến anh hài lòng, anh sẽ không buông ra, Thẩm Vân Thư run rẩy ôm cổ anh, đem tất cả những gì đã học được trong thời gian này và những gì cô tự mình lĩnh hội, giống như nộp bài kiểm tra, dốc hết vào người anh.

Tiểu Tri Ngôn vào nhà gọi tiếng cô út lần thứ hai, anh mới buông cô ra, lại xoa xoa khóe môi cô rồi hôn một cái, vuốt lại mái tóc rối bời cho cô, kéo lại chiếc áo hơi nhăn, còn có thể điềm nhiên trả lời Tiểu Tri Ngôn.

Ngôn Tình, Điền Văn, Sủng
Nguồn: Mỗi Bước Mỗi Xa
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200
Tiến »